Lý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*…

Chương 42

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Ngày thứ hai, Lý Hạo ngủ thẳng tới trưa mới tỉnh lại. Vừa quay đầu, phát hiện Trần Quang còn đang ngủ. Liền Lý Hạo quyết định đi ra ngoài mua chút thức ăn. Móc túi tiền thời điểm mới phát hiện điện thoại di động không mang ở trên người, liền mới nhớ tới cùng Vương Văn Bân sau khi gọi điện thoại xong hắn tiện tay đem điện thoại di động đặt trên bàn.Nghĩ Vương Văn Bân đang bận chuyện trong nhà, Lý Hạo cũng không vội vã lấy lại điện thoại di động của chính mình.Mang theo đồ ăn trở lại phòng bệnh thời điểm Trần Quang đã tỉnh rồi, chân Trần Quang đứng ở trên sàn nhà."Cậu làm gì thế đấy?" Lý Hạo đem đồ ăn ném trên bàn một cái, đem Trần Quang ôm lên trên giường."Như thế lạnh cậu còn để trần chân ở trên sàn nhà!" Lý Hạo cả giận nói."Ta còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng cậu đi rồi... Cho nên muốn muốn đi tìm cậu..." Trần Quang nhìn Lý Hạo, chậm rì rì nói.Lý Hạo nghe được hắn trả lời, đau lòng quả thực không biết nói cái gì cho phải.Trước đây Trần Quang sẽ không làm chuyện như vậy, hiện tại bởi vì lo lắng hắn rời đi..."Được rồi... Ta không đi, đợi lát nữa ta dẫn cậu đi làm thủ tục xuất viện. " Lý Hạo an ủi.

Ngày thứ hai, Lý Hạo ngủ thẳng tới trưa mới tỉnh lại. Vừa quay đầu, phát hiện Trần Quang còn đang ngủ. Liền Lý Hạo quyết định đi ra ngoài mua chút thức ăn. Móc túi tiền thời điểm mới phát hiện điện thoại di động không mang ở trên người, liền mới nhớ tới cùng Vương Văn Bân sau khi gọi điện thoại xong hắn tiện tay đem điện thoại di động đặt trên bàn.

Nghĩ Vương Văn Bân đang bận chuyện trong nhà, Lý Hạo cũng không vội vã lấy lại điện thoại di động của chính mình.

Mang theo đồ ăn trở lại phòng bệnh thời điểm Trần Quang đã tỉnh rồi, chân Trần Quang đứng ở trên sàn nhà.

"Cậu làm gì thế đấy?" Lý Hạo đem đồ ăn ném trên bàn một cái, đem Trần Quang ôm lên trên giường.

"Như thế lạnh cậu còn để trần chân ở trên sàn nhà!" Lý Hạo cả giận nói.

"Ta còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng cậu đi rồi... Cho nên muốn muốn đi tìm cậu..." Trần Quang nhìn Lý Hạo, chậm rì rì nói.

Lý Hạo nghe được hắn trả lời, đau lòng quả thực không biết nói cái gì cho phải.

Trước đây Trần Quang sẽ không làm chuyện như vậy, hiện tại bởi vì lo lắng hắn rời đi...

"Được rồi... Ta không đi, đợi lát nữa ta dẫn cậu đi làm thủ tục xuất viện. " Lý Hạo an ủi.

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Ngày thứ hai, Lý Hạo ngủ thẳng tới trưa mới tỉnh lại. Vừa quay đầu, phát hiện Trần Quang còn đang ngủ. Liền Lý Hạo quyết định đi ra ngoài mua chút thức ăn. Móc túi tiền thời điểm mới phát hiện điện thoại di động không mang ở trên người, liền mới nhớ tới cùng Vương Văn Bân sau khi gọi điện thoại xong hắn tiện tay đem điện thoại di động đặt trên bàn.Nghĩ Vương Văn Bân đang bận chuyện trong nhà, Lý Hạo cũng không vội vã lấy lại điện thoại di động của chính mình.Mang theo đồ ăn trở lại phòng bệnh thời điểm Trần Quang đã tỉnh rồi, chân Trần Quang đứng ở trên sàn nhà."Cậu làm gì thế đấy?" Lý Hạo đem đồ ăn ném trên bàn một cái, đem Trần Quang ôm lên trên giường."Như thế lạnh cậu còn để trần chân ở trên sàn nhà!" Lý Hạo cả giận nói."Ta còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng cậu đi rồi... Cho nên muốn muốn đi tìm cậu..." Trần Quang nhìn Lý Hạo, chậm rì rì nói.Lý Hạo nghe được hắn trả lời, đau lòng quả thực không biết nói cái gì cho phải.Trước đây Trần Quang sẽ không làm chuyện như vậy, hiện tại bởi vì lo lắng hắn rời đi..."Được rồi... Ta không đi, đợi lát nữa ta dẫn cậu đi làm thủ tục xuất viện. " Lý Hạo an ủi.

Chương 42