Lý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*…
Chương 61
Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Vương Văn Bân rất cảm tạ Từ lão sư. Bởi vì nếu để cho Vương Văn Bân ở trường học khác học lại, coi như Vương Văn Bân cố gắng nữa, năm nay trạng nguyên c*̃ng không thể là hắn. Không phải trường học khác sẽ không có lão sư tốt, mà là Vương Văn Bân còn phải tốn công đi thích ứng suy nghĩ và phương pháp giải đề của lão sư khác, đây đối với học lại từ nhỏ là một chuyện rất tồi tệ.Vương Văn Bân ngồi nửa giờ xe, rốt cục đi tới chỗ, c*̃ng là nơi hắn gặp phải Lý Hạo hồi xưa.Từ lão sư người một nhà đều ở trong trường. Bảo vệ trông cửa cũng biết Vương Văn Bân, nên không ngăn cản, liền để Vương Văn Bân đi vào.Xuyên qua sân bóng, Vương Văn Bân nhớ tới hồi xưa, mỗi ngày cơm nước xong đều cố ý đi một vòng sân này, lại về ký túc xá. Mục đích cũng chỉ là vì liếc mắt nhìn Lý Hạo chơi bóng rổ ở chỗ này. Đương nhiên, hắn cũng có thể nhìn thấy ngồi ở một bên với Lý Hạo là Trần Quang đang cầm quần áo.Đi tới dưới lầu kí túc xá nhà giáo sư, Vương Văn Bân nhìn thấy sân trước trống không. Hắn lần thứ nhất tình cờ gặp Lý Hạo cùng Trần Quang hôn môi, chính là ở đây.** Nhớ lạiKhi đó hắn mới lớp 11, bởi vì thi Anh ngữ không được tốt, bị Từ lão sư cho gọi vào ký túc xá đến học bổ túc.Vợ Từ lão sư cũng yêu thích Vương Văn Bân, nên giữ hắn cùng ở nhà ăn cơm tối mới để hắn về ký túc xá.Vương Văn Bân mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền nghe bên kia truyền đến tiếng nói chuyện.Vốn Vương Văn Bân dự định là trực tiếp rời khỏi, thế nhưng đột nhiên hắn nghe được âm thanh Lý Hạo: "Cậu đừng nóng giận mà!"Vương Văn Bân cũng không biết chính mình làm sao, liền như vậy khom thân thể, dựa vào bụi hoa cỏ che lấp, lặng lẽ tiếp cận hai người ngồi trong vườn hoa.Vương Văn Bân nhìn hai người bọn họ đều không có nói chuyện, Vương Văn Bân cho rằng là bọn họ nói quá nhỏ, liền muốn sát vào một chút nữa. Kết quả là để hắn khiếp sợ một màn.
Vương Văn Bân rất cảm tạ Từ lão sư. Bởi vì nếu để cho Vương Văn Bân ở trường học khác học lại, coi như Vương Văn Bân cố gắng nữa, năm nay trạng nguyên c*̃ng không thể là hắn. Không phải trường học khác sẽ không có lão sư tốt, mà là Vương Văn Bân còn phải tốn công đi thích ứng suy nghĩ và phương pháp giải đề của lão sư khác, đây đối với học lại từ nhỏ là một chuyện rất tồi tệ.
Vương Văn Bân ngồi nửa giờ xe, rốt cục đi tới chỗ, c*̃ng là nơi hắn gặp phải Lý Hạo hồi xưa.
Từ lão sư người một nhà đều ở trong trường. Bảo vệ trông cửa cũng biết Vương Văn Bân, nên không ngăn cản, liền để Vương Văn Bân đi vào.
Xuyên qua sân bóng, Vương Văn Bân nhớ tới hồi xưa, mỗi ngày cơm nước xong đều cố ý đi một vòng sân này, lại về ký túc xá. Mục đích cũng chỉ là vì liếc mắt nhìn Lý Hạo chơi bóng rổ ở chỗ này. Đương nhiên, hắn cũng có thể nhìn thấy ngồi ở một bên với Lý Hạo là Trần Quang đang cầm quần áo.
Đi tới dưới lầu kí túc xá nhà giáo sư, Vương Văn Bân nhìn thấy sân trước trống không. Hắn lần thứ nhất tình cờ gặp Lý Hạo cùng Trần Quang hôn môi, chính là ở đây.
** Nhớ lại
Khi đó hắn mới lớp 11, bởi vì thi Anh ngữ không được tốt, bị Từ lão sư cho gọi vào ký túc xá đến học bổ túc.
Vợ Từ lão sư cũng yêu thích Vương Văn Bân, nên giữ hắn cùng ở nhà ăn cơm tối mới để hắn về ký túc xá.
Vương Văn Bân mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền nghe bên kia truyền đến tiếng nói chuyện.
Vốn Vương Văn Bân dự định là trực tiếp rời khỏi, thế nhưng đột nhiên hắn nghe được âm thanh Lý Hạo: "Cậu đừng nóng giận mà!"
Vương Văn Bân cũng không biết chính mình làm sao, liền như vậy khom thân thể, dựa vào bụi hoa cỏ che lấp, lặng lẽ tiếp cận hai người ngồi trong vườn hoa.
Vương Văn Bân nhìn hai người bọn họ đều không có nói chuyện, Vương Văn Bân cho rằng là bọn họ nói quá nhỏ, liền muốn sát vào một chút nữa. Kết quả là để hắn khiếp sợ một màn.
Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Vương Văn Bân rất cảm tạ Từ lão sư. Bởi vì nếu để cho Vương Văn Bân ở trường học khác học lại, coi như Vương Văn Bân cố gắng nữa, năm nay trạng nguyên c*̃ng không thể là hắn. Không phải trường học khác sẽ không có lão sư tốt, mà là Vương Văn Bân còn phải tốn công đi thích ứng suy nghĩ và phương pháp giải đề của lão sư khác, đây đối với học lại từ nhỏ là một chuyện rất tồi tệ.Vương Văn Bân ngồi nửa giờ xe, rốt cục đi tới chỗ, c*̃ng là nơi hắn gặp phải Lý Hạo hồi xưa.Từ lão sư người một nhà đều ở trong trường. Bảo vệ trông cửa cũng biết Vương Văn Bân, nên không ngăn cản, liền để Vương Văn Bân đi vào.Xuyên qua sân bóng, Vương Văn Bân nhớ tới hồi xưa, mỗi ngày cơm nước xong đều cố ý đi một vòng sân này, lại về ký túc xá. Mục đích cũng chỉ là vì liếc mắt nhìn Lý Hạo chơi bóng rổ ở chỗ này. Đương nhiên, hắn cũng có thể nhìn thấy ngồi ở một bên với Lý Hạo là Trần Quang đang cầm quần áo.Đi tới dưới lầu kí túc xá nhà giáo sư, Vương Văn Bân nhìn thấy sân trước trống không. Hắn lần thứ nhất tình cờ gặp Lý Hạo cùng Trần Quang hôn môi, chính là ở đây.** Nhớ lạiKhi đó hắn mới lớp 11, bởi vì thi Anh ngữ không được tốt, bị Từ lão sư cho gọi vào ký túc xá đến học bổ túc.Vợ Từ lão sư cũng yêu thích Vương Văn Bân, nên giữ hắn cùng ở nhà ăn cơm tối mới để hắn về ký túc xá.Vương Văn Bân mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền nghe bên kia truyền đến tiếng nói chuyện.Vốn Vương Văn Bân dự định là trực tiếp rời khỏi, thế nhưng đột nhiên hắn nghe được âm thanh Lý Hạo: "Cậu đừng nóng giận mà!"Vương Văn Bân cũng không biết chính mình làm sao, liền như vậy khom thân thể, dựa vào bụi hoa cỏ che lấp, lặng lẽ tiếp cận hai người ngồi trong vườn hoa.Vương Văn Bân nhìn hai người bọn họ đều không có nói chuyện, Vương Văn Bân cho rằng là bọn họ nói quá nhỏ, liền muốn sát vào một chút nữa. Kết quả là để hắn khiếp sợ một màn.