Lý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*…

Chương 73

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Choáng váng đầu. Đây là Vương Văn Bân tỉnh lại phản ứng đầu tiên.Cho dù không nhúc nhích nằm ở trên giường, Vương Văn Bân c*̃ng cảm giác đầu mình mê muội đến lợi hại. Một lát sau, cảm giác hôn mê mới chậm rãi đánh tan. Sau đó Vương Văn Bân mở mắt ra.Đen kịt một màu. Vương Văn Bân cái gì đều không nhìn thấy.Vương Văn Bân cảm giác mình là mở mắt ra rồi, nhưng trong tầm mắt là một màu đen kịt, cái gì đều không nhìn thấy.Vương Văn Bân buồn bực nhất thời, hắn đột nhiên nghe thấy "Răng rắc" một tiếng, sau đó truyền tới từ phía bên cạnh một loạt tiếng bước chân."A... Cậu tỉnh rồi?" Một giọng nữ dễ nghe truyền đến."Cái kia... Xin hỏi, nơi này là nơi nào?" Vương Văn Bân hỏi, "Tại sao không bật đèn đấy? Tối như thế. "Nghe được Vương Văn Bân, tiếng bước chân tới gần dừng lại."Cậu hiện tại... Cái gì đều không nhìn thấy?" Cái giọng nữ kia có phần sợ hãi hỏi.Vương Văn Bân trầm mặc."Có phải là chỉ có ta không nhìn thấy. " Vương Văn Bân nghe ra điều không hợp lý.Giọng nữ kia không nói gì nữa, mà là giẫm cao dép lê cộc cộc rời đi.Vương Văn Bân bình tĩnh nằm ở trên giường.Hắn trước khi hôn mê, đang cùng Lý Hạo cãi nhau. Lý Hạo thô lỗ đem hắn ôm vào trong ngực, hắn chỉ muốn tận lực tránh thoát hắn, nên giãy dụa đến đầu đau. Mãi đến tận sau gáy truyền đến một trận đau đớn vô cùng, hắn liền dần dần mất đi ý thức.Đột nhiên nhớ tới trong bệnh viện thành phố C, chính mình bởi vì sợ Chu Xuân Kiều lo lắng, nên che giấu chuyện dưới đầu mình vẫn còn cảm giác rất đau, Vương Văn Bân phản ứng lại.Chính mình hiện tại, hẳn là mù.

Choáng váng đầu. Đây là Vương Văn Bân tỉnh lại phản ứng đầu tiên.

Cho dù không nhúc nhích nằm ở trên giường, Vương Văn Bân c*̃ng cảm giác đầu mình mê muội đến lợi hại. Một lát sau, cảm giác hôn mê mới chậm rãi đánh tan. Sau đó Vương Văn Bân mở mắt ra.

Đen kịt một màu. Vương Văn Bân cái gì đều không nhìn thấy.

Vương Văn Bân cảm giác mình là mở mắt ra rồi, nhưng trong tầm mắt là một màu đen kịt, cái gì đều không nhìn thấy.

Vương Văn Bân buồn bực nhất thời, hắn đột nhiên nghe thấy "Răng rắc" một tiếng, sau đó truyền tới từ phía bên cạnh một loạt tiếng bước chân.

"A... Cậu tỉnh rồi?" Một giọng nữ dễ nghe truyền đến.

"Cái kia... Xin hỏi, nơi này là nơi nào?" Vương Văn Bân hỏi, "Tại sao không bật đèn đấy? Tối như thế. "

Nghe được Vương Văn Bân, tiếng bước chân tới gần dừng lại.

"Cậu hiện tại... Cái gì đều không nhìn thấy?" Cái giọng nữ kia có phần sợ hãi hỏi.

Vương Văn Bân trầm mặc.

"Có phải là chỉ có ta không nhìn thấy. " Vương Văn Bân nghe ra điều không hợp lý.

Giọng nữ kia không nói gì nữa, mà là giẫm cao dép lê cộc cộc rời đi.

Vương Văn Bân bình tĩnh nằm ở trên giường.

Hắn trước khi hôn mê, đang cùng Lý Hạo cãi nhau. Lý Hạo thô lỗ đem hắn ôm vào trong ngực, hắn chỉ muốn tận lực tránh thoát hắn, nên giãy dụa đến đầu đau. Mãi đến tận sau gáy truyền đến một trận đau đớn vô cùng, hắn liền dần dần mất đi ý thức.

Đột nhiên nhớ tới trong bệnh viện thành phố C, chính mình bởi vì sợ Chu Xuân Kiều lo lắng, nên che giấu chuyện dưới đầu mình vẫn còn cảm giác rất đau, Vương Văn Bân phản ứng lại.

Chính mình hiện tại, hẳn là mù.

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Choáng váng đầu. Đây là Vương Văn Bân tỉnh lại phản ứng đầu tiên.Cho dù không nhúc nhích nằm ở trên giường, Vương Văn Bân c*̃ng cảm giác đầu mình mê muội đến lợi hại. Một lát sau, cảm giác hôn mê mới chậm rãi đánh tan. Sau đó Vương Văn Bân mở mắt ra.Đen kịt một màu. Vương Văn Bân cái gì đều không nhìn thấy.Vương Văn Bân cảm giác mình là mở mắt ra rồi, nhưng trong tầm mắt là một màu đen kịt, cái gì đều không nhìn thấy.Vương Văn Bân buồn bực nhất thời, hắn đột nhiên nghe thấy "Răng rắc" một tiếng, sau đó truyền tới từ phía bên cạnh một loạt tiếng bước chân."A... Cậu tỉnh rồi?" Một giọng nữ dễ nghe truyền đến."Cái kia... Xin hỏi, nơi này là nơi nào?" Vương Văn Bân hỏi, "Tại sao không bật đèn đấy? Tối như thế. "Nghe được Vương Văn Bân, tiếng bước chân tới gần dừng lại."Cậu hiện tại... Cái gì đều không nhìn thấy?" Cái giọng nữ kia có phần sợ hãi hỏi.Vương Văn Bân trầm mặc."Có phải là chỉ có ta không nhìn thấy. " Vương Văn Bân nghe ra điều không hợp lý.Giọng nữ kia không nói gì nữa, mà là giẫm cao dép lê cộc cộc rời đi.Vương Văn Bân bình tĩnh nằm ở trên giường.Hắn trước khi hôn mê, đang cùng Lý Hạo cãi nhau. Lý Hạo thô lỗ đem hắn ôm vào trong ngực, hắn chỉ muốn tận lực tránh thoát hắn, nên giãy dụa đến đầu đau. Mãi đến tận sau gáy truyền đến một trận đau đớn vô cùng, hắn liền dần dần mất đi ý thức.Đột nhiên nhớ tới trong bệnh viện thành phố C, chính mình bởi vì sợ Chu Xuân Kiều lo lắng, nên che giấu chuyện dưới đầu mình vẫn còn cảm giác rất đau, Vương Văn Bân phản ứng lại.Chính mình hiện tại, hẳn là mù.

Chương 73