Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.

Quyển 2 - Chương 7

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Em ấy bỗng nhiên mang về một con chó. Một con chó què bẩn thỉu, rụng hết phân nửa lông, còn để lại một đống dấu chân trên sàn nhà tôi vừa mới lau tối qua.Tốt lắm.Thật lòng tôi cũng không ghét chó, đối với việc em ấy bỗng nhiên nhặt về một con chó bẩn cũng không ý kiến gì.Nhưng mà tôi vẫn rất giận.Sao em ấy có thể để cho con chó ướt sũng nước chạy tán loạn trong phòng tắm như thế. Tắm cho chó không sạch thì thôi, em ấy còn biến chính mình thành cái mùi kia nữa. Tôi bèn đuổi cổ em ấy ra ngoài rửa xe, sau đó mang con chó vào phòng tắm.Tôi không hiểu, tại sao con chó này lại phản ứng dữ dội với việc tắm rửa vậy, tôi cũng đâu phải đang bạo cúc nó??!Tắm cho chó xong, lau nhà xong, em ấy mới trở về. Đột nhiên, trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng mới.Đi tắm! Cơ hội tốt biết bao nhiêu! Tôi có thể nói rằng một mình em ấy không thể tắm sạch được rồi giúp em ấy tắm! Nhào sờ x** n*n một hồi là có thể xảy ra chút chuyện gì đó không thể kiểm soát rồi.Tôi vô cùng kích động đẩy mạnh em ấy vào phòng tắm.Tôi vô cùng kích động lột rơi hết quần áo của em ấy.Cảnh tượng này xem ra thật giống với tình tiết trong một số bộ phim tình cảm hành động người lớn “không thể tả”.Mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy kích động hơn rồi!…Sau đó em ấy ngủ luôn.Vừa mới mở nước nóng, em ấy đã ngủ luôn.Mẹ.Làm sao chỗ nào em ấy cũng có thể ngủ được vậy?!

Em ấy bỗng nhiên mang về một con chó. Một con chó què bẩn thỉu, rụng hết phân nửa lông, còn để lại một đống dấu chân trên sàn nhà tôi vừa mới lau tối qua.

Tốt lắm.

Thật lòng tôi cũng không ghét chó, đối với việc em ấy bỗng nhiên nhặt về một con chó bẩn cũng không ý kiến gì.

Nhưng mà tôi vẫn rất giận.

Sao em ấy có thể để cho con chó ướt sũng nước chạy tán loạn trong phòng tắm như thế. Tắm cho chó không sạch thì thôi, em ấy còn biến chính mình thành cái mùi kia nữa. Tôi bèn đuổi cổ em ấy ra ngoài rửa xe, sau đó mang con chó vào phòng tắm.

Tôi không hiểu, tại sao con chó này lại phản ứng dữ dội với việc tắm rửa vậy, tôi cũng đâu phải đang bạo cúc nó??!

Tắm cho chó xong, lau nhà xong, em ấy mới trở về. Đột nhiên, trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng mới.

Đi tắm! Cơ hội tốt biết bao nhiêu! Tôi có thể nói rằng một mình em ấy không thể tắm sạch được rồi giúp em ấy tắm! Nhào sờ x** n*n một hồi là có thể xảy ra chút chuyện gì đó không thể kiểm soát rồi.

Tôi vô cùng kích động đẩy mạnh em ấy vào phòng tắm.

Tôi vô cùng kích động lột rơi hết quần áo của em ấy.

Cảnh tượng này xem ra thật giống với tình tiết trong một số bộ phim tình cảm hành động người lớn “không thể tả”.

Mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy kích động hơn rồi!

Sau đó em ấy ngủ luôn.

Vừa mới mở nước nóng, em ấy đã ngủ luôn.

Mẹ.

Làm sao chỗ nào em ấy cũng có thể ngủ được vậy?!

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Em ấy bỗng nhiên mang về một con chó. Một con chó què bẩn thỉu, rụng hết phân nửa lông, còn để lại một đống dấu chân trên sàn nhà tôi vừa mới lau tối qua.Tốt lắm.Thật lòng tôi cũng không ghét chó, đối với việc em ấy bỗng nhiên nhặt về một con chó bẩn cũng không ý kiến gì.Nhưng mà tôi vẫn rất giận.Sao em ấy có thể để cho con chó ướt sũng nước chạy tán loạn trong phòng tắm như thế. Tắm cho chó không sạch thì thôi, em ấy còn biến chính mình thành cái mùi kia nữa. Tôi bèn đuổi cổ em ấy ra ngoài rửa xe, sau đó mang con chó vào phòng tắm.Tôi không hiểu, tại sao con chó này lại phản ứng dữ dội với việc tắm rửa vậy, tôi cũng đâu phải đang bạo cúc nó??!Tắm cho chó xong, lau nhà xong, em ấy mới trở về. Đột nhiên, trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng mới.Đi tắm! Cơ hội tốt biết bao nhiêu! Tôi có thể nói rằng một mình em ấy không thể tắm sạch được rồi giúp em ấy tắm! Nhào sờ x** n*n một hồi là có thể xảy ra chút chuyện gì đó không thể kiểm soát rồi.Tôi vô cùng kích động đẩy mạnh em ấy vào phòng tắm.Tôi vô cùng kích động lột rơi hết quần áo của em ấy.Cảnh tượng này xem ra thật giống với tình tiết trong một số bộ phim tình cảm hành động người lớn “không thể tả”.Mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy kích động hơn rồi!…Sau đó em ấy ngủ luôn.Vừa mới mở nước nóng, em ấy đã ngủ luôn.Mẹ.Làm sao chỗ nào em ấy cũng có thể ngủ được vậy?!

Quyển 2 - Chương 7