Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.
Quyển 2 - Chương 13
Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Đang lúc ầm ĩ kịch liệt nhất thì sếp bỗng dưng đi vào, rõ ràng anh ta đã hiểu lầm chuyện gì đó.Trước đây tôi cũng đã từng nhắc đến em ấy với sếp rồi. Mọi người đều là người trưởng thành, tôi tin rằng sếp sẽ hiểu được, tôi cũng không hề quan tâm sếp sẽ nghĩ nhiều cái gì.Tôi biết sếp cũng là gay, đã mấy lần tôi thấy bạn trai của anh ta đến tìm anh ta rồi. Bộ dạng công tử bột não quả nho chỉ được cái nhiều tiền, thái độ đối với tôi luôn có chút thù địch. Tôi cũng không thích cậu ta lắm.Thế nhưng sếp lại đánh giá khá cao cậu bạn trai này của mình, nói cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ là hơi mắc bệnh đa nghi hay có thể gọi là không có cảm giác an toàn, động một tí là cảm giác sếp không cần cậu ta nữa.Tôi thấy đây đúng thật là bệnh rồi. Tôi chắc chắn sẽ không nghi ngờ bạn trai mình đâu.Tình yêu giữa hai người được xây dựng dựa trên nền móng của sự tin tưởng, nếu ngay cả điều cơ bản ấy cũng không làm được thì nói gì đến ở bên nhau tới già?…Dù sao tôi thấy ngoại trừ mình ra, không ai có thể chấp nhận nổi cái tên thần kinh như em ấy.
Đang lúc ầm ĩ kịch liệt nhất thì sếp bỗng dưng đi vào, rõ ràng anh ta đã hiểu lầm chuyện gì đó.
Trước đây tôi cũng đã từng nhắc đến em ấy với sếp rồi. Mọi người đều là người trưởng thành, tôi tin rằng sếp sẽ hiểu được, tôi cũng không hề quan tâm sếp sẽ nghĩ nhiều cái gì.
Tôi biết sếp cũng là gay, đã mấy lần tôi thấy bạn trai của anh ta đến tìm anh ta rồi. Bộ dạng công tử bột não quả nho chỉ được cái nhiều tiền, thái độ đối với tôi luôn có chút thù địch. Tôi cũng không thích cậu ta lắm.
Thế nhưng sếp lại đánh giá khá cao cậu bạn trai này của mình, nói cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ là hơi mắc bệnh đa nghi hay có thể gọi là không có cảm giác an toàn, động một tí là cảm giác sếp không cần cậu ta nữa.
Tôi thấy đây đúng thật là bệnh rồi. Tôi chắc chắn sẽ không nghi ngờ bạn trai mình đâu.
Tình yêu giữa hai người được xây dựng dựa trên nền móng của sự tin tưởng, nếu ngay cả điều cơ bản ấy cũng không làm được thì nói gì đến ở bên nhau tới già?
…
Dù sao tôi thấy ngoại trừ mình ra, không ai có thể chấp nhận nổi cái tên thần kinh như em ấy.
Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Đang lúc ầm ĩ kịch liệt nhất thì sếp bỗng dưng đi vào, rõ ràng anh ta đã hiểu lầm chuyện gì đó.Trước đây tôi cũng đã từng nhắc đến em ấy với sếp rồi. Mọi người đều là người trưởng thành, tôi tin rằng sếp sẽ hiểu được, tôi cũng không hề quan tâm sếp sẽ nghĩ nhiều cái gì.Tôi biết sếp cũng là gay, đã mấy lần tôi thấy bạn trai của anh ta đến tìm anh ta rồi. Bộ dạng công tử bột não quả nho chỉ được cái nhiều tiền, thái độ đối với tôi luôn có chút thù địch. Tôi cũng không thích cậu ta lắm.Thế nhưng sếp lại đánh giá khá cao cậu bạn trai này của mình, nói cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ là hơi mắc bệnh đa nghi hay có thể gọi là không có cảm giác an toàn, động một tí là cảm giác sếp không cần cậu ta nữa.Tôi thấy đây đúng thật là bệnh rồi. Tôi chắc chắn sẽ không nghi ngờ bạn trai mình đâu.Tình yêu giữa hai người được xây dựng dựa trên nền móng của sự tin tưởng, nếu ngay cả điều cơ bản ấy cũng không làm được thì nói gì đến ở bên nhau tới già?…Dù sao tôi thấy ngoại trừ mình ra, không ai có thể chấp nhận nổi cái tên thần kinh như em ấy.