Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.

Quyển 2 - Chương 19

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Cái hiểu lầm này đúng là không thể chấp nhận được.Vì sao em ấy lại cảm giác tôi mắc bệnh liệt dương chứ? Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao? Mỗi lần quyến rũ xong rồi lăn ra ngủ không phải em ấy à! Bị lãnh cảm cũng không phải em ấy à?!Cứ tiếp tục nhịn như vậy nữa, e rằng tôi sẽ thật sự trở thành một người vô dục vô cầu mất.Tôi kéo em ấy xuống dưới hầm để xe của bệnh viện. Tôi muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc chuyện này là thế nào. Thế nhưng em ấy vẫn ngơ ngơ ngác ngác, thậm chí lúc tôi hỏi em ấy có bị lãnh cảm hay không em ấy còn thể hiện rằng mình hết sức tức giận.Tôi bèn khóa cửa xe, ép em ấy ngồi trở lại trên ghế.Tôi bỗng chợt hiểu ra rất nhiều thứ, ví như cách đối phó với người hay suy nghĩ lung tung như em ấy thì trong một số trường hợp, tốt nhất là nên trực tiếp lấp kín miệng họ. Tuy rằng tôi không thể kiểm soát được suy nghĩ của em ấy nhưng chí ít tôi còn có thể xử lí được cái miệng của em ấy.HOÀN PHẦN HAI

Cái hiểu lầm này đúng là không thể chấp nhận được.

Vì sao em ấy lại cảm giác tôi mắc bệnh liệt dương chứ? Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao? Mỗi lần quyến rũ xong rồi lăn ra ngủ không phải em ấy à! Bị lãnh cảm cũng không phải em ấy à?!

Cứ tiếp tục nhịn như vậy nữa, e rằng tôi sẽ thật sự trở thành một người vô dục vô cầu mất.

Tôi kéo em ấy xuống dưới hầm để xe của bệnh viện. Tôi muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc chuyện này là thế nào. Thế nhưng em ấy vẫn ngơ ngơ ngác ngác, thậm chí lúc tôi hỏi em ấy có bị lãnh cảm hay không em ấy còn thể hiện rằng mình hết sức tức giận.

Tôi bèn khóa cửa xe, ép em ấy ngồi trở lại trên ghế.

Tôi bỗng chợt hiểu ra rất nhiều thứ, ví như cách đối phó với người hay suy nghĩ lung tung như em ấy thì trong một số trường hợp, tốt nhất là nên trực tiếp lấp kín miệng họ. Tuy rằng tôi không thể kiểm soát được suy nghĩ của em ấy nhưng chí ít tôi còn có thể xử lí được cái miệng của em ấy.

HOÀN PHẦN HAI

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Cái hiểu lầm này đúng là không thể chấp nhận được.Vì sao em ấy lại cảm giác tôi mắc bệnh liệt dương chứ? Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao? Mỗi lần quyến rũ xong rồi lăn ra ngủ không phải em ấy à! Bị lãnh cảm cũng không phải em ấy à?!Cứ tiếp tục nhịn như vậy nữa, e rằng tôi sẽ thật sự trở thành một người vô dục vô cầu mất.Tôi kéo em ấy xuống dưới hầm để xe của bệnh viện. Tôi muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc chuyện này là thế nào. Thế nhưng em ấy vẫn ngơ ngơ ngác ngác, thậm chí lúc tôi hỏi em ấy có bị lãnh cảm hay không em ấy còn thể hiện rằng mình hết sức tức giận.Tôi bèn khóa cửa xe, ép em ấy ngồi trở lại trên ghế.Tôi bỗng chợt hiểu ra rất nhiều thứ, ví như cách đối phó với người hay suy nghĩ lung tung như em ấy thì trong một số trường hợp, tốt nhất là nên trực tiếp lấp kín miệng họ. Tuy rằng tôi không thể kiểm soát được suy nghĩ của em ấy nhưng chí ít tôi còn có thể xử lí được cái miệng của em ấy.HOÀN PHẦN HAI

Quyển 2 - Chương 19