Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.

Quyển 3 - Chương 3

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Tui cảm giác cái tên khách hàng này của mình đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi, đã to xác như vậy mà sao bên trong vẫn còn ngáo thế.Nếu tui đã dám làm thám tử thì ắt phải có con đường của riêng mình. Nghề này luôn rất dễ đắc tội người khác, đám người đã từng nói với tui câu đó tập hợp lại đều đủ vài bàn mạt chược đấy. Nhưng mà tui vẫn còn sống trong cái thành phố này, từ khi tui là một thám tử nho nhỏ đến giờ.Với lại bây không thấy bạn trai tao làm nghề gì à. Có tin anh ấy tố cáo bây tán gia bại sản không!Khách hàng bảo, nếu tui không chịu điều tra thì hắn sẽ đi tìm người khác.Ờ, dù sao không tìm tao là được. Tao không rảnh đâu, tao muốn tặng chính mình một kỳ nghỉ, vẫn còn chính sự của hơn 300 ngày chưa làm xong này.…Bạn trai thầm thì bên tai tui: “Đừng nói chuyện điện thoại nữa, chuyên tâm một chút.”Khách hàng ở trong điện thoại mắng om sòm: “Anh không làm tròn trách nhiệm! Tôi phải đi bêu xấu thanh danh của anh!”Tui thẳng tay cúp luôn máy, ném điện thoại sang một bên, ôm lấy eo bạn trai: “Chúng ta tiếp tục đi!”

Tui cảm giác cái tên khách hàng này của mình đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi, đã to xác như vậy mà sao bên trong vẫn còn ngáo thế.

Nếu tui đã dám làm thám tử thì ắt phải có con đường của riêng mình. Nghề này luôn rất dễ đắc tội người khác, đám người đã từng nói với tui câu đó tập hợp lại đều đủ vài bàn mạt chược đấy. Nhưng mà tui vẫn còn sống trong cái thành phố này, từ khi tui là một thám tử nho nhỏ đến giờ.

Với lại bây không thấy bạn trai tao làm nghề gì à. Có tin anh ấy tố cáo bây tán gia bại sản không!

Khách hàng bảo, nếu tui không chịu điều tra thì hắn sẽ đi tìm người khác.

Ờ, dù sao không tìm tao là được. Tao không rảnh đâu, tao muốn tặng chính mình một kỳ nghỉ, vẫn còn chính sự của hơn 300 ngày chưa làm xong này.

Bạn trai thầm thì bên tai tui: “Đừng nói chuyện điện thoại nữa, chuyên tâm một chút.”

Khách hàng ở trong điện thoại mắng om sòm: “Anh không làm tròn trách nhiệm! Tôi phải đi bêu xấu thanh danh của anh!”

Tui thẳng tay cúp luôn máy, ném điện thoại sang một bên, ôm lấy eo bạn trai: “Chúng ta tiếp tục đi!”

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Tui cảm giác cái tên khách hàng này của mình đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi, đã to xác như vậy mà sao bên trong vẫn còn ngáo thế.Nếu tui đã dám làm thám tử thì ắt phải có con đường của riêng mình. Nghề này luôn rất dễ đắc tội người khác, đám người đã từng nói với tui câu đó tập hợp lại đều đủ vài bàn mạt chược đấy. Nhưng mà tui vẫn còn sống trong cái thành phố này, từ khi tui là một thám tử nho nhỏ đến giờ.Với lại bây không thấy bạn trai tao làm nghề gì à. Có tin anh ấy tố cáo bây tán gia bại sản không!Khách hàng bảo, nếu tui không chịu điều tra thì hắn sẽ đi tìm người khác.Ờ, dù sao không tìm tao là được. Tao không rảnh đâu, tao muốn tặng chính mình một kỳ nghỉ, vẫn còn chính sự của hơn 300 ngày chưa làm xong này.…Bạn trai thầm thì bên tai tui: “Đừng nói chuyện điện thoại nữa, chuyên tâm một chút.”Khách hàng ở trong điện thoại mắng om sòm: “Anh không làm tròn trách nhiệm! Tôi phải đi bêu xấu thanh danh của anh!”Tui thẳng tay cúp luôn máy, ném điện thoại sang một bên, ôm lấy eo bạn trai: “Chúng ta tiếp tục đi!”

Quyển 3 - Chương 3