*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Sói Tâm Thần Beta: Shan Z Tiêu Lăng Nguyệt (ảnh chỉ mang tính chất minh họa) “Ánh sáng và bóng tối, ở thời đại Chiến quốc chiến loạn khó phân, chúng ta kết bạn cùng tìm Ngọc Tứ Hồn, quay về 500 năm trước. Dựa vào vài mảnh Ngọc Tứ Hồn nhỏ bé mà thay đổi vận mệnh hiện tại, đồng thoại thời đại Chiến quốc — Inuyasha…” “Tớ đã về.” Lí Phỉ Phỉ vừa trở lại phòng ngủ, liền thấy Tiêu Lăng Nguyệt lại ngồi ở máy tính trước bàn xem bộ phim hoạt hình có chút ngây thơ kia. Rõ ràng là 20 đầu tuổi rồi, mà cả ngày còn đắm chìm trong tiểu thuyết với hoạt hình, không đi dạo phố, cũng không gặp bạn trai, toàn bộ từ trên xuống dưới là bộ dáng trạch nữ, uổng phí cả một bộ mặt thanh tú của cô. Nói thật, cô đúng là không hiểu nổi Tiêu Lăng Nguyệt này, nói cho cùng vẫn là bạn cùng phòng, quan tâm một chút vẫn là đương nhiên. Tùy ý ném găng tay lên trên giường, Lí Phỉ Phỉ vừa nói…

Chương 14: Phân biệt

Chỉ Yêu Mình SesshoumaruTác giả: Nguyệt Hoa Như SươngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Sói Tâm Thần Beta: Shan Z Tiêu Lăng Nguyệt (ảnh chỉ mang tính chất minh họa) “Ánh sáng và bóng tối, ở thời đại Chiến quốc chiến loạn khó phân, chúng ta kết bạn cùng tìm Ngọc Tứ Hồn, quay về 500 năm trước. Dựa vào vài mảnh Ngọc Tứ Hồn nhỏ bé mà thay đổi vận mệnh hiện tại, đồng thoại thời đại Chiến quốc — Inuyasha…” “Tớ đã về.” Lí Phỉ Phỉ vừa trở lại phòng ngủ, liền thấy Tiêu Lăng Nguyệt lại ngồi ở máy tính trước bàn xem bộ phim hoạt hình có chút ngây thơ kia. Rõ ràng là 20 đầu tuổi rồi, mà cả ngày còn đắm chìm trong tiểu thuyết với hoạt hình, không đi dạo phố, cũng không gặp bạn trai, toàn bộ từ trên xuống dưới là bộ dáng trạch nữ, uổng phí cả một bộ mặt thanh tú của cô. Nói thật, cô đúng là không hiểu nổi Tiêu Lăng Nguyệt này, nói cho cùng vẫn là bạn cùng phòng, quan tâm một chút vẫn là đương nhiên. Tùy ý ném găng tay lên trên giường, Lí Phỉ Phỉ vừa nói… Ánh mặt trời sáng sớm nghịch ngợm chui qua khe hở trong rừng, chiếu vào thảm cỏ xanh biếc, hoa dại nở rộ đón gió phấp phới, bướm hấp dẫn mà nhẹ nhàng bay lượn.Lửa trại đã sớm tắt (Thần: “Do sự ghen tị mãnh liệt của ta!”:3), hai con người cũng không thấy bóng dáng đâu, chỉ có Sesshoumaru một mình ngồi trên cỏ, thần sắc bình yên nhìn phương xa.Bạch y kia điểm xuyết mấy đoá anh đào, hiện tại lại trở nên không nhiễm bụi, lông đuôi xù vòng trên vai phải giống như da lông thượng đẳng, lại thêm ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu trên người hắn, khuôn mặt lạnh như băng tinh xảo lại hiện lên một tầng màu vàng mềm mại.Trong bụi cỏ truyền đến âm thanh sàn sạt, Seshoumaru cũng không động đậy. Gió đã sớm truyền tin đến, là cô bé tối hôm qua đến.Thấy hắn không có phản ứng, cô bé mặc y phục đỏ sậm đánh bạo tiến đến gần hắn, ngồi quỳ dưới chân hắn đặt đồ ăn.“Ta đã nói, không cần…” Không quay đầu, Sesshoumaru lại nhàn nhạt mở miệng hỏi, “Vết thương trên mặt thế nào?”“…”“Không nói cũng không sao.” Không được đáp lại, Sesshoumaru cũng không miễn cưỡng.Mà khuôn mặt xước xát một nửa của tiểu cô nương khi nghe hắn hỏi đến liền cười xán lạn, giống như ánh mặt trời tươi đẹp, không nhiễm một tia tạp chất.Sesshoumaru quay đầu kì quái nhìn nàng: “Có gì mà cao hứng, chỉ là hỏi một chút thôi.”Hắn là yêu quái, không thể hiểu tình cảm của con người, chỉ là hơi thở tinh thuần này hắn cũng không chán ghét (Thần: “Sess sama trong bộ này sẽ không một chân hai thuyền chứ? Nếu thế thật là mình drop đấy! >”

Ánh mặt trời sáng sớm nghịch ngợm chui qua khe hở trong rừng, chiếu vào thảm cỏ xanh biếc, hoa dại nở rộ đón gió phấp phới, bướm hấp dẫn mà nhẹ nhàng bay lượn.

Lửa trại đã sớm tắt (Thần: “Do sự ghen tị mãnh liệt của ta!”:3), hai con người cũng không thấy bóng dáng đâu, chỉ có Sesshoumaru một mình ngồi trên cỏ, thần sắc bình yên nhìn phương xa.

Bạch y kia điểm xuyết mấy đoá anh đào, hiện tại lại trở nên không nhiễm bụi, lông đuôi xù vòng trên vai phải giống như da lông thượng đẳng, lại thêm ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu trên người hắn, khuôn mặt lạnh như băng tinh xảo lại hiện lên một tầng màu vàng mềm mại.

Trong bụi cỏ truyền đến âm thanh sàn sạt, Seshoumaru cũng không động đậy. Gió đã sớm truyền tin đến, là cô bé tối hôm qua đến.

Thấy hắn không có phản ứng, cô bé mặc y phục đỏ sậm đánh bạo tiến đến gần hắn, ngồi quỳ dưới chân hắn đặt đồ ăn.

“Ta đã nói, không cần…” Không quay đầu, Sesshoumaru lại nhàn nhạt mở miệng hỏi, “Vết thương trên mặt thế nào?”

“…”

“Không nói cũng không sao.” Không được đáp lại, Sesshoumaru cũng không miễn cưỡng.

Mà khuôn mặt xước xát một nửa của tiểu cô nương khi nghe hắn hỏi đến liền cười xán lạn, giống như ánh mặt trời tươi đẹp, không nhiễm một tia tạp chất.

Sesshoumaru quay đầu kì quái nhìn nàng: “Có gì mà cao hứng, chỉ là hỏi một chút thôi.”

Hắn là yêu quái, không thể hiểu tình cảm của con người, chỉ là hơi thở tinh thuần này hắn cũng không chán ghét (Thần: “Sess sama trong bộ này sẽ không một chân hai thuyền chứ? Nếu thế thật là mình drop đấy! >”

Chỉ Yêu Mình SesshoumaruTác giả: Nguyệt Hoa Như SươngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Sói Tâm Thần Beta: Shan Z Tiêu Lăng Nguyệt (ảnh chỉ mang tính chất minh họa) “Ánh sáng và bóng tối, ở thời đại Chiến quốc chiến loạn khó phân, chúng ta kết bạn cùng tìm Ngọc Tứ Hồn, quay về 500 năm trước. Dựa vào vài mảnh Ngọc Tứ Hồn nhỏ bé mà thay đổi vận mệnh hiện tại, đồng thoại thời đại Chiến quốc — Inuyasha…” “Tớ đã về.” Lí Phỉ Phỉ vừa trở lại phòng ngủ, liền thấy Tiêu Lăng Nguyệt lại ngồi ở máy tính trước bàn xem bộ phim hoạt hình có chút ngây thơ kia. Rõ ràng là 20 đầu tuổi rồi, mà cả ngày còn đắm chìm trong tiểu thuyết với hoạt hình, không đi dạo phố, cũng không gặp bạn trai, toàn bộ từ trên xuống dưới là bộ dáng trạch nữ, uổng phí cả một bộ mặt thanh tú của cô. Nói thật, cô đúng là không hiểu nổi Tiêu Lăng Nguyệt này, nói cho cùng vẫn là bạn cùng phòng, quan tâm một chút vẫn là đương nhiên. Tùy ý ném găng tay lên trên giường, Lí Phỉ Phỉ vừa nói… Ánh mặt trời sáng sớm nghịch ngợm chui qua khe hở trong rừng, chiếu vào thảm cỏ xanh biếc, hoa dại nở rộ đón gió phấp phới, bướm hấp dẫn mà nhẹ nhàng bay lượn.Lửa trại đã sớm tắt (Thần: “Do sự ghen tị mãnh liệt của ta!”:3), hai con người cũng không thấy bóng dáng đâu, chỉ có Sesshoumaru một mình ngồi trên cỏ, thần sắc bình yên nhìn phương xa.Bạch y kia điểm xuyết mấy đoá anh đào, hiện tại lại trở nên không nhiễm bụi, lông đuôi xù vòng trên vai phải giống như da lông thượng đẳng, lại thêm ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu trên người hắn, khuôn mặt lạnh như băng tinh xảo lại hiện lên một tầng màu vàng mềm mại.Trong bụi cỏ truyền đến âm thanh sàn sạt, Seshoumaru cũng không động đậy. Gió đã sớm truyền tin đến, là cô bé tối hôm qua đến.Thấy hắn không có phản ứng, cô bé mặc y phục đỏ sậm đánh bạo tiến đến gần hắn, ngồi quỳ dưới chân hắn đặt đồ ăn.“Ta đã nói, không cần…” Không quay đầu, Sesshoumaru lại nhàn nhạt mở miệng hỏi, “Vết thương trên mặt thế nào?”“…”“Không nói cũng không sao.” Không được đáp lại, Sesshoumaru cũng không miễn cưỡng.Mà khuôn mặt xước xát một nửa của tiểu cô nương khi nghe hắn hỏi đến liền cười xán lạn, giống như ánh mặt trời tươi đẹp, không nhiễm một tia tạp chất.Sesshoumaru quay đầu kì quái nhìn nàng: “Có gì mà cao hứng, chỉ là hỏi một chút thôi.”Hắn là yêu quái, không thể hiểu tình cảm của con người, chỉ là hơi thở tinh thuần này hắn cũng không chán ghét (Thần: “Sess sama trong bộ này sẽ không một chân hai thuyền chứ? Nếu thế thật là mình drop đấy! >”

Chương 14: Phân biệt