Tác giả:

6'59h am,Trường King's glory Ngôi trường dành cho quý tộc với học phí đắt đỏ nhưng tỉ lệ đậu đại học danh tiếng là 99,9%. Liếc thấy đã sắp vào giờ học bác bảo vệ chuẩn bị đóng cổng trường thì......... -Khoannnnnnnnn......-một giọng nữ cao trong vút như chim....lợn kêu lên Sau khi nghe xong tiếng hét bác bảo vệ hồn bay phách lạc mất mấy giây để gọi hồn về.Hai bóng cô gái mặc đồng phục trường vụt một phát vào trong sân trường. -Phùuuuuu....May quá.Mém tí nữa là phải trèo tường vào rồi-giọng cô gái thứ nhất. -May may cái con khỉ.Chứ không phải tại mày mà tao chạy như zafar(siêu tên lửa nhanh nhất thé giới) sao.Chắc mấy bữa nữa tao xin đi làm vận động viên điền kinh mất-cô gái thứ hai lên giọng trách cứ -hề hề.Bạn tốt.Thân ái.Thảo Linh xinh đẹp.Đừng nóng đừng nóng.Nóng quá nổi mụn bây giờ. -Chịu thua cậu chỉ có tài nịnh hót là giỏi.Mà cậu bao giờ mới bỏ được cái tính ngủ nướng đi hả.Cứ như thế này thì có ngày đứt hơi mà chết-cô gái tên Thảo Linh lên tiếng -Rồi rồi mình hứa yên tâm.Mai…

Chương 120: Tình yêu là nhàm chán như vậy sao???

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Siêu Quậy Đáng YêuTác giả: Hạnh Pule6'59h am,Trường King's glory Ngôi trường dành cho quý tộc với học phí đắt đỏ nhưng tỉ lệ đậu đại học danh tiếng là 99,9%. Liếc thấy đã sắp vào giờ học bác bảo vệ chuẩn bị đóng cổng trường thì......... -Khoannnnnnnnn......-một giọng nữ cao trong vút như chim....lợn kêu lên Sau khi nghe xong tiếng hét bác bảo vệ hồn bay phách lạc mất mấy giây để gọi hồn về.Hai bóng cô gái mặc đồng phục trường vụt một phát vào trong sân trường. -Phùuuuuu....May quá.Mém tí nữa là phải trèo tường vào rồi-giọng cô gái thứ nhất. -May may cái con khỉ.Chứ không phải tại mày mà tao chạy như zafar(siêu tên lửa nhanh nhất thé giới) sao.Chắc mấy bữa nữa tao xin đi làm vận động viên điền kinh mất-cô gái thứ hai lên giọng trách cứ -hề hề.Bạn tốt.Thân ái.Thảo Linh xinh đẹp.Đừng nóng đừng nóng.Nóng quá nổi mụn bây giờ. -Chịu thua cậu chỉ có tài nịnh hót là giỏi.Mà cậu bao giờ mới bỏ được cái tính ngủ nướng đi hả.Cứ như thế này thì có ngày đứt hơi mà chết-cô gái tên Thảo Linh lên tiếng -Rồi rồi mình hứa yên tâm.Mai… -Ta nói cháu của Lâm Lão Gia là Lâm Yến Vi. Cháu không nghe lầm đâu!Hắn nghe giọng chắc như đinh của ông thì không nói gì nữa. Ánh mắt thoáng trẫn tĩnh lại nhưng sự giằng co ngập trong ánh mắt không thể nào mờ đi:”Cháu chợt nhớ cháu còn có chuyện phải xử lý. Cháu xin phép ông cháu vè trước”.-Ừm. Vậy cũng được! Cháu đi về suy nghĩ cho chắc đi.Cạch……… Tiếng cửa phòng đóng lại và bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa.Thì lúc này Dương Lãnh Mặc thả lưng tựa vào ghế.-Cháu còn chưa đủ trình lão luyện để ngờ những việc như thế này đâu. Hoặc nói con bé Lâm Yến Vi kia đủ giỏi để lừa cháu………..Haha!++++++++1h, Bar LM.Hoàng Nhật Minh vừa bước vào bar vừa hớt hải tìm. Cái tên Dương Lãnh Phong chết tiệt này sao biết hành hạ người khác thế không biết. Anh muốn yên ổn mà cũng không tha cho hắn. Đang nửa đêm yên lành gọi người ta đến đây làm gì…….Chợt thấy cạnh quầy rượu, cái bóng người cao cao đang cầm một chai rượu mà tu đến chán sống thì anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Phóng một đường đến chỗ hắn, Minh giơ tay giơ tay giật phắt chai rượu.-Dương Lãnh Phong, Mày muốn chết à???? Nhìn lại đồng hồ đi. Bây giờ là mấy giờ rồi hả? Sao mày còn ngồi đây mà tu rượu như thế????Đáp lại Minh chỉ là:”Minh, mày đến rồi sao? Tốt lắm! Lại đây uống rượu với tao!!!!!” Nói xong hắn vươn tay cố giựt lại chai rượu.Nhìn cái tên Dương Lãnh Phong cao ngạo thường ngày giờ say rượu đến nỗi mất lý trí thế này thì thật sự Minh không thể nhịn nổi tức giận. Nhưng có điều, để hắn say điên cuồng như thế này thì thật hiếm. Trước giờ hắn rất tỉnh táo và lý trí, dù cho trong hoàn cảnh nào hắn cũng không để mình say đến mơ hồ như thế này, trừ lần Tuyết Nhi bỏ ra đi thì hắn không bao giờ như thế cả.Cuối cùng thì đành áp chế cơn tức giận xuống mà nghiêm túc hỏi hắn:”Phong! Mày bị sao vậy? Nói tao nghe coi?”-Có sao? Có chuyện gì sao? Mày có chuyện gì sao? …… Ực…….. Ừm…….-đôi mắt hắn nửa nhắm nửa mở mà nhìn Minh hỏi.-TAO ĐANG HỎI MÀY?-Lần này thì Minh không thể nhịn nổi tức giận mà hét vào mặt hắn.Nhưng mà người bị hỏi lúc này đã không đủ lý trí mà trả lời câu hỏi của anh vì hắn đã gục đầu xuống bàn mà ngủ luôn.“Lão Thiên ! Kiếp trước con thiếu nợ nó nên kiếp này Người bắt con trả sao trời!!!!!!” Người nào đó đang khóc thầm lên rồi khiêng con sâu rượu ra khỏi quan bar.+>

-Ta nói cháu của Lâm Lão Gia là Lâm Yến Vi. Cháu không nghe lầm đâu!

Hắn nghe giọng chắc như đinh của ông thì không nói gì nữa. Ánh mắt thoáng trẫn tĩnh lại nhưng sự giằng co ngập trong ánh mắt không thể nào mờ đi:”Cháu chợt nhớ cháu còn có chuyện phải xử lý. Cháu xin phép ông cháu vè trước”.

-Ừm. Vậy cũng được! Cháu đi về suy nghĩ cho chắc đi.

Cạch……… Tiếng cửa phòng đóng lại và bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa.

Thì lúc này Dương Lãnh Mặc thả lưng tựa vào ghế.

-Cháu còn chưa đủ trình lão luyện để ngờ những việc như thế này đâu. Hoặc nói con bé Lâm Yến Vi kia đủ giỏi để lừa cháu………..Haha!

++++++++

1h, Bar LM.

Hoàng Nhật Minh vừa bước vào bar vừa hớt hải tìm. Cái tên Dương Lãnh Phong chết tiệt này sao biết hành hạ người khác thế không biết. Anh muốn yên ổn mà cũng không tha cho hắn. Đang nửa đêm yên lành gọi người ta đến đây làm gì…….

Chợt thấy cạnh quầy rượu, cái bóng người cao cao đang cầm một chai rượu mà tu đến chán sống thì anh không thể bình tĩnh nữa rồi.

Phóng một đường đến chỗ hắn, Minh giơ tay giơ tay giật phắt chai rượu.

-Dương Lãnh Phong, Mày muốn chết à???? Nhìn lại đồng hồ đi. Bây giờ là mấy giờ rồi hả? Sao mày còn ngồi đây mà tu rượu như thế????

Đáp lại Minh chỉ là:”Minh, mày đến rồi sao? Tốt lắm! Lại đây uống rượu với tao!!!!!” Nói xong hắn vươn tay cố giựt lại chai rượu.

Nhìn cái tên Dương Lãnh Phong cao ngạo thường ngày giờ say rượu đến nỗi mất lý trí thế này thì thật sự Minh không thể nhịn nổi tức giận. Nhưng có điều, để hắn say điên cuồng như thế này thì thật hiếm. Trước giờ hắn rất tỉnh táo và lý trí, dù cho trong hoàn cảnh nào hắn cũng không để mình say đến mơ hồ như thế này, trừ lần Tuyết Nhi bỏ ra đi thì hắn không bao giờ như thế cả.

Cuối cùng thì đành áp chế cơn tức giận xuống mà nghiêm túc hỏi hắn:”Phong! Mày bị sao vậy? Nói tao nghe coi?”

-Có sao? Có chuyện gì sao? Mày có chuyện gì sao? …… Ực…….. Ừm…….-đôi mắt hắn nửa nhắm nửa mở mà nhìn Minh hỏi.

-TAO ĐANG HỎI MÀY?-Lần này thì Minh không thể nhịn nổi tức giận mà hét vào mặt hắn.

Nhưng mà người bị hỏi lúc này đã không đủ lý trí mà trả lời câu hỏi của anh vì hắn đã gục đầu xuống bàn mà ngủ luôn.

“Lão Thiên ! Kiếp trước con thiếu nợ nó nên kiếp này Người bắt con trả sao trời!!!!!!” Người nào đó đang khóc thầm lên rồi khiêng con sâu rượu ra khỏi quan bar.

+>

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Siêu Quậy Đáng YêuTác giả: Hạnh Pule6'59h am,Trường King's glory Ngôi trường dành cho quý tộc với học phí đắt đỏ nhưng tỉ lệ đậu đại học danh tiếng là 99,9%. Liếc thấy đã sắp vào giờ học bác bảo vệ chuẩn bị đóng cổng trường thì......... -Khoannnnnnnnn......-một giọng nữ cao trong vút như chim....lợn kêu lên Sau khi nghe xong tiếng hét bác bảo vệ hồn bay phách lạc mất mấy giây để gọi hồn về.Hai bóng cô gái mặc đồng phục trường vụt một phát vào trong sân trường. -Phùuuuuu....May quá.Mém tí nữa là phải trèo tường vào rồi-giọng cô gái thứ nhất. -May may cái con khỉ.Chứ không phải tại mày mà tao chạy như zafar(siêu tên lửa nhanh nhất thé giới) sao.Chắc mấy bữa nữa tao xin đi làm vận động viên điền kinh mất-cô gái thứ hai lên giọng trách cứ -hề hề.Bạn tốt.Thân ái.Thảo Linh xinh đẹp.Đừng nóng đừng nóng.Nóng quá nổi mụn bây giờ. -Chịu thua cậu chỉ có tài nịnh hót là giỏi.Mà cậu bao giờ mới bỏ được cái tính ngủ nướng đi hả.Cứ như thế này thì có ngày đứt hơi mà chết-cô gái tên Thảo Linh lên tiếng -Rồi rồi mình hứa yên tâm.Mai… -Ta nói cháu của Lâm Lão Gia là Lâm Yến Vi. Cháu không nghe lầm đâu!Hắn nghe giọng chắc như đinh của ông thì không nói gì nữa. Ánh mắt thoáng trẫn tĩnh lại nhưng sự giằng co ngập trong ánh mắt không thể nào mờ đi:”Cháu chợt nhớ cháu còn có chuyện phải xử lý. Cháu xin phép ông cháu vè trước”.-Ừm. Vậy cũng được! Cháu đi về suy nghĩ cho chắc đi.Cạch……… Tiếng cửa phòng đóng lại và bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa.Thì lúc này Dương Lãnh Mặc thả lưng tựa vào ghế.-Cháu còn chưa đủ trình lão luyện để ngờ những việc như thế này đâu. Hoặc nói con bé Lâm Yến Vi kia đủ giỏi để lừa cháu………..Haha!++++++++1h, Bar LM.Hoàng Nhật Minh vừa bước vào bar vừa hớt hải tìm. Cái tên Dương Lãnh Phong chết tiệt này sao biết hành hạ người khác thế không biết. Anh muốn yên ổn mà cũng không tha cho hắn. Đang nửa đêm yên lành gọi người ta đến đây làm gì…….Chợt thấy cạnh quầy rượu, cái bóng người cao cao đang cầm một chai rượu mà tu đến chán sống thì anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Phóng một đường đến chỗ hắn, Minh giơ tay giơ tay giật phắt chai rượu.-Dương Lãnh Phong, Mày muốn chết à???? Nhìn lại đồng hồ đi. Bây giờ là mấy giờ rồi hả? Sao mày còn ngồi đây mà tu rượu như thế????Đáp lại Minh chỉ là:”Minh, mày đến rồi sao? Tốt lắm! Lại đây uống rượu với tao!!!!!” Nói xong hắn vươn tay cố giựt lại chai rượu.Nhìn cái tên Dương Lãnh Phong cao ngạo thường ngày giờ say rượu đến nỗi mất lý trí thế này thì thật sự Minh không thể nhịn nổi tức giận. Nhưng có điều, để hắn say điên cuồng như thế này thì thật hiếm. Trước giờ hắn rất tỉnh táo và lý trí, dù cho trong hoàn cảnh nào hắn cũng không để mình say đến mơ hồ như thế này, trừ lần Tuyết Nhi bỏ ra đi thì hắn không bao giờ như thế cả.Cuối cùng thì đành áp chế cơn tức giận xuống mà nghiêm túc hỏi hắn:”Phong! Mày bị sao vậy? Nói tao nghe coi?”-Có sao? Có chuyện gì sao? Mày có chuyện gì sao? …… Ực…….. Ừm…….-đôi mắt hắn nửa nhắm nửa mở mà nhìn Minh hỏi.-TAO ĐANG HỎI MÀY?-Lần này thì Minh không thể nhịn nổi tức giận mà hét vào mặt hắn.Nhưng mà người bị hỏi lúc này đã không đủ lý trí mà trả lời câu hỏi của anh vì hắn đã gục đầu xuống bàn mà ngủ luôn.“Lão Thiên ! Kiếp trước con thiếu nợ nó nên kiếp này Người bắt con trả sao trời!!!!!!” Người nào đó đang khóc thầm lên rồi khiêng con sâu rượu ra khỏi quan bar.+>

Chương 120: Tình yêu là nhàm chán như vậy sao???