Tác giả:

15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé…

Chương 2: Người đàn ông của em

Cô Vợ Sát Thủ Của Tổng Tài Máu LạnhTác giả: Võ Lâm Kim NgânTruyện Ngôn Tình15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé… Hạ Trúc Băng nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên đầy khó hiểu:" Chúng ta có quen biết nhau sao"Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh nhất thời quên mất cô đã không còn nhớ gì về anh. Anh cứ ngỡ rằng cô sẽ chạy đến ôm lấy anh. Lấy lại vẻ bình tĩnh anh bước đến gần cô, đặt lên tay cô một nụ hôn. Anh nhoẻn cười:"Chúng ta đã quen biết nhau rất lâu rồi. Nhưng nếu em không nhớ anh có thể nhắc lại cho em. Anh là Trịnh Diệc Phàm, từ giờ chính thức là vị hôn phu của em, người đàn ông của em và chỉ thuộc về em"Hạ tiểu thư nhìn anh cau có:" Tôi ko cần vị hôn phu cũng ko cần anh lm người đàn ông của tôi. Còn nữa. đừng nói những thứ vớ vẩn khi lần đầu ta gặp nhau như thế. Ok"Ông Hạ hắng giọng:" Đc rồi mọi người cũng khá đói rồi chúng ta hãy ăn đi nhé. Xem nào trong bàn thì kế bên Trúc Băng còn chỗ trống vậy Diệc Phàm con ngồi đó nhé""Ba à...." Trúc Băng lên tiếngBiết sao đc là bọn họ cố tình để 2 đứa ngồi gần nhau mà.

Hạ Trúc Băng nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên đầy khó hiểu:" Chúng ta có quen biết nhau sao"

Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh nhất thời quên mất cô đã không còn nhớ gì về anh. Anh cứ ngỡ rằng cô sẽ chạy đến ôm lấy anh. Lấy lại vẻ bình tĩnh anh bước đến gần cô, đặt lên tay cô một nụ hôn. Anh nhoẻn cười:

"Chúng ta đã quen biết nhau rất lâu rồi. Nhưng nếu em không nhớ anh có thể nhắc lại cho em. Anh là Trịnh Diệc Phàm, từ giờ chính thức là vị hôn phu của em, người đàn ông của em và chỉ thuộc về em"

Hạ tiểu thư nhìn anh cau có:" Tôi ko cần vị hôn phu cũng ko cần anh lm người đàn ông của tôi. Còn nữa. đừng nói những thứ vớ vẩn khi lần đầu ta gặp nhau như thế. Ok"

Ông Hạ hắng giọng:" Đc rồi mọi người cũng khá đói rồi chúng ta hãy ăn đi nhé. Xem nào trong bàn thì kế bên Trúc Băng còn chỗ trống vậy Diệc Phàm con ngồi đó nhé"

"Ba à...." Trúc Băng lên tiếng

Biết sao đc là bọn họ cố tình để 2 đứa ngồi gần nhau mà.

Cô Vợ Sát Thủ Của Tổng Tài Máu LạnhTác giả: Võ Lâm Kim NgânTruyện Ngôn Tình15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé… Hạ Trúc Băng nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên đầy khó hiểu:" Chúng ta có quen biết nhau sao"Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh nhất thời quên mất cô đã không còn nhớ gì về anh. Anh cứ ngỡ rằng cô sẽ chạy đến ôm lấy anh. Lấy lại vẻ bình tĩnh anh bước đến gần cô, đặt lên tay cô một nụ hôn. Anh nhoẻn cười:"Chúng ta đã quen biết nhau rất lâu rồi. Nhưng nếu em không nhớ anh có thể nhắc lại cho em. Anh là Trịnh Diệc Phàm, từ giờ chính thức là vị hôn phu của em, người đàn ông của em và chỉ thuộc về em"Hạ tiểu thư nhìn anh cau có:" Tôi ko cần vị hôn phu cũng ko cần anh lm người đàn ông của tôi. Còn nữa. đừng nói những thứ vớ vẩn khi lần đầu ta gặp nhau như thế. Ok"Ông Hạ hắng giọng:" Đc rồi mọi người cũng khá đói rồi chúng ta hãy ăn đi nhé. Xem nào trong bàn thì kế bên Trúc Băng còn chỗ trống vậy Diệc Phàm con ngồi đó nhé""Ba à...." Trúc Băng lên tiếngBiết sao đc là bọn họ cố tình để 2 đứa ngồi gần nhau mà.

Chương 2: Người đàn ông của em