Tác giả:

15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé…

Chương 22

Cô Vợ Sát Thủ Của Tổng Tài Máu LạnhTác giả: Võ Lâm Kim NgânTruyện Ngôn Tình15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé… Trương Thiên Dật quay trở lại phòng ăn, môi khẽ nhếch"Khi nãy tôi đã gặp lại Hạ Trúc Băng"Đám người trong phòng đang nói chuyện rôm rả bỗng im lặng. Bất chợt có tiếng cười" À là con nhỏ nhà quê, khi cấp ba đã chuyển đến học với chúng ta vài tháng sau"" Con nhỏ ấy cũng dễ thương phết ấy. Chúng ta cứ trêu đùa nó mà cứ nghĩ chúng ta tốt với nó cơ chứ"" Thiên Dật,  cậu như vậy là không tốt. Sao không mời bạn cũ vào đây chứ"Trương Thiên Dật hừ một tiếng" Có, nhưng cô ta không chịu vào đây. Bên cạnh cô ta có nhiều người có vẻ là đại gia cơ đấy"" Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga. Chẳng phải bố cậu có tổ chức bữa tiệc hay sao. Mời cô ta đi để chúng ta có dịp mở rộng tầm mắt"Trương Thiên Dật cười sảng khoái"Được. Không thành vấn đề. Haha"********Hạ Trúc Băng cùng Trịnh Diệc Phàm về đến nhà đã nhận được điện thoại của Trương Thiên Dật"Alo. Thiên Dật có chuyện gì không?? "Đầu kia Trương Thiên Dật mĩm cười"Ngày mai là sinh nhật của mình. Không biết cậu có thể đến dự không?? ""Ngày mai sao... ""Phải là ngày mai. Chúng ta lâu ngày không gặp giờ có dịp tụ họp không lẽ lại từ chối tớ sao"" Được ngày mai mình sẽ đến"Giọng Trương Thiên Dật mừng rỡ"Được mình sẽ gửi thiệp mời cho cậu. Cậu gửi địa chỉ cho mình nhé""Được "Trịnh Diệc Phàm chống tay lên thành sofa ôm lấy đầu nhìn Hạ Trúc Băng" Thế nào?? "" Tên họ Trương muốn mời em dự sinh nhật của hắn""Oh. Ngày mai sao? ""Phải "Trịnh Diệc Phàm vẫn duy trì phong thái nhìn Hạ Trúc Băng cười"Em biết về gia đình hắn ta không?? "Hạ Trúc Băng nhướn mày, lấy tách cafe trên bàn bỏ lại một câu "Không quan tâm " cho Trịnh Diệc Phàm rồi thưởng thức ly cafe của mìnhTrịnh Diệc Phàm không để ý,cười. Xem ra hắn không cần phải lo lắng. Cô nàng này căn bản không đặt hắn ta vào mắt--------------Ở bên kiaCả bọn nhốn nháo chờ đáp án từ Trương Thiên DậtHắn ta chỉ mỉm cười nhìn mọi người đang ngóng tin"Ngày mai cô ta sẽ đến"Cả bọn đua nhau cười ngày mai cô ta sẽ là trò cười cho thiên hạ

Trương Thiên Dật quay trở lại phòng ăn, môi khẽ nhếch

"Khi nãy tôi đã gặp lại Hạ Trúc Băng"

Đám người trong phòng đang nói chuyện rôm rả bỗng im lặng. Bất chợt có tiếng cười

" À là con nhỏ nhà quê, khi cấp ba đã chuyển đến học với chúng ta vài tháng sau"

" Con nhỏ ấy cũng dễ thương phết ấy. Chúng ta cứ trêu đùa nó mà cứ nghĩ chúng ta tốt với nó cơ chứ"

" Thiên Dật,  cậu như vậy là không tốt. Sao không mời bạn cũ vào đây chứ"

Trương Thiên Dật hừ một tiếng

" Có, nhưng cô ta không chịu vào đây. Bên cạnh cô ta có nhiều người có vẻ là đại gia cơ đấy"

" Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga. Chẳng phải bố cậu có tổ chức bữa tiệc hay sao. Mời cô ta đi để chúng ta có dịp mở rộng tầm mắt"

Trương Thiên Dật cười sảng khoái

"Được. Không thành vấn đề. Haha"

********

Hạ Trúc Băng cùng Trịnh Diệc Phàm về đến nhà đã nhận được điện thoại của Trương Thiên Dật

"Alo. Thiên Dật có chuyện gì không?? "

Đầu kia Trương Thiên Dật mĩm cười

"Ngày mai là sinh nhật của mình. Không biết cậu có thể đến dự không?? "

"Ngày mai sao... "

"Phải là ngày mai. Chúng ta lâu ngày không gặp giờ có dịp tụ họp không lẽ lại từ chối tớ sao"

" Được ngày mai mình sẽ đến"

Giọng Trương Thiên Dật mừng rỡ

"Được mình sẽ gửi thiệp mời cho cậu. Cậu gửi địa chỉ cho mình nhé"

"Được "

Trịnh Diệc Phàm chống tay lên thành sofa ôm lấy đầu nhìn Hạ Trúc Băng

" Thế nào?? "

" Tên họ Trương muốn mời em dự sinh nhật của hắn"

"Oh. Ngày mai sao? "

"Phải "

Trịnh Diệc Phàm vẫn duy trì phong thái nhìn Hạ Trúc Băng cười

"Em biết về gia đình hắn ta không?? "

Hạ Trúc Băng nhướn mày, lấy tách cafe trên bàn bỏ lại một câu "Không quan tâm " cho Trịnh Diệc Phàm rồi thưởng thức ly cafe của mình

Trịnh Diệc Phàm không để ý,cười. Xem ra hắn không cần phải lo lắng. Cô nàng này căn bản không đặt hắn ta vào mắt

--------------

Ở bên kia

Cả bọn nhốn nháo chờ đáp án từ Trương Thiên Dật

Hắn ta chỉ mỉm cười nhìn mọi người đang ngóng tin

"Ngày mai cô ta sẽ đến"

Cả bọn đua nhau cười ngày mai cô ta sẽ là trò cười cho thiên hạ

Cô Vợ Sát Thủ Của Tổng Tài Máu LạnhTác giả: Võ Lâm Kim NgânTruyện Ngôn Tình15 năm trước Hạ Trúc Băng 4t, Trịnh Diệc Phàm 6t, tại công viên P Một cậu bé bị 1 đám vây quanh " Lăng Diệc Phàm, sao mầy yếu đuối vậy để con bé Hạ Trúc Băng bênh vực mày sao thật mấy mặt con trai quá"_ Một thằng nhóc to con nhất đám quát. Hạ tiểu thư cầm sẻng xúc cát đầu chơi đánh tới tấp vào đám đó" Chẳng phải tôi đã bảo các người ko đc ăn h**p anh Phàm sao? Mấy người xấu tính quá" Trúc Băng là con của ông trùm tất nhiên cũng ko phải dạng vừa rồi. "Mày coi chừng tao đó 2 đứa kia" tụi nó vừa bỏ chạy vừa hét " Anh Phàm anh không sao chứ?"_ Cô bé vừa đỡ Diệc Phàm vừa cười toe_ " Bọn họ thật đáng ghét, lần sau em sẽ cho họ biết mặt" "Ko đâu tiểu Băng bọn họ nói đúng anh quá yếu đuối"_ Cậu bé vừa quẹt nước mắt vừa nói " Anh Diệc Phàm à...." "Tiểu Băng anh nhấtđịnh sẽ thật mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho em" " Anh hứa nhé ngoéo tay nào" "Anh hứa" Diệc Phàm từ lúc đó rất siêng năng rèn luyện võ nghệ cậu muốn có thể bảo vệ cho Băng Băng nhưng năm cô 12t cậu cùng gia đình sang nước ngoài, cô bé… Trương Thiên Dật quay trở lại phòng ăn, môi khẽ nhếch"Khi nãy tôi đã gặp lại Hạ Trúc Băng"Đám người trong phòng đang nói chuyện rôm rả bỗng im lặng. Bất chợt có tiếng cười" À là con nhỏ nhà quê, khi cấp ba đã chuyển đến học với chúng ta vài tháng sau"" Con nhỏ ấy cũng dễ thương phết ấy. Chúng ta cứ trêu đùa nó mà cứ nghĩ chúng ta tốt với nó cơ chứ"" Thiên Dật,  cậu như vậy là không tốt. Sao không mời bạn cũ vào đây chứ"Trương Thiên Dật hừ một tiếng" Có, nhưng cô ta không chịu vào đây. Bên cạnh cô ta có nhiều người có vẻ là đại gia cơ đấy"" Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga. Chẳng phải bố cậu có tổ chức bữa tiệc hay sao. Mời cô ta đi để chúng ta có dịp mở rộng tầm mắt"Trương Thiên Dật cười sảng khoái"Được. Không thành vấn đề. Haha"********Hạ Trúc Băng cùng Trịnh Diệc Phàm về đến nhà đã nhận được điện thoại của Trương Thiên Dật"Alo. Thiên Dật có chuyện gì không?? "Đầu kia Trương Thiên Dật mĩm cười"Ngày mai là sinh nhật của mình. Không biết cậu có thể đến dự không?? ""Ngày mai sao... ""Phải là ngày mai. Chúng ta lâu ngày không gặp giờ có dịp tụ họp không lẽ lại từ chối tớ sao"" Được ngày mai mình sẽ đến"Giọng Trương Thiên Dật mừng rỡ"Được mình sẽ gửi thiệp mời cho cậu. Cậu gửi địa chỉ cho mình nhé""Được "Trịnh Diệc Phàm chống tay lên thành sofa ôm lấy đầu nhìn Hạ Trúc Băng" Thế nào?? "" Tên họ Trương muốn mời em dự sinh nhật của hắn""Oh. Ngày mai sao? ""Phải "Trịnh Diệc Phàm vẫn duy trì phong thái nhìn Hạ Trúc Băng cười"Em biết về gia đình hắn ta không?? "Hạ Trúc Băng nhướn mày, lấy tách cafe trên bàn bỏ lại một câu "Không quan tâm " cho Trịnh Diệc Phàm rồi thưởng thức ly cafe của mìnhTrịnh Diệc Phàm không để ý,cười. Xem ra hắn không cần phải lo lắng. Cô nàng này căn bản không đặt hắn ta vào mắt--------------Ở bên kiaCả bọn nhốn nháo chờ đáp án từ Trương Thiên DậtHắn ta chỉ mỉm cười nhìn mọi người đang ngóng tin"Ngày mai cô ta sẽ đến"Cả bọn đua nhau cười ngày mai cô ta sẽ là trò cười cho thiên hạ

Chương 22