Edit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng…

Chương 88: Gặp ai?

Cướp Yêu Thành HônTruyện Ngôn TìnhEdit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng… “Anh Tây long anh cứ ở lại chăm sóc cho Noãn đi, em đi trước.” Lê Cảnh Trí xoay người rời đi.Giang Tây Long nhìn Giang Noãn một chút, vẫn là đi theo cô ra ngoài.Đến lúc y tá quay lại kiểm tra phòng, nhìn thấy ống truyền dịch toàn là máu, vội vã chạy đến rút kim,”Giang tiểu thư, lúc truyền dịch không thể dùng lực, cô xem máu đều chảy ngược rồi, nếu có chuyện gì thì gọi tôi hỗ trợ là được. Bây giờ tôi sẽ thay cho cô ống truyền khác, cô nhớ không được lộn xộn nữa.”Giang Noãn nhắm mắt lại,”Làm phiền.”Trên hành lang.” Cảnh Trí, em hiện tại vẫn ổn chứ?”Thấy Giang Tây Long đi theo mình ra ngoài, Lê Cảnh Trí có chút lúng túng.Giang Noãn đã thành như vậy, vậy mà hắn thà rằng bỏ lại cô ấy, đi theo cô ra đây chỉ để hỏi câu đó.“Em rất khỏe, Lăng Ý cũng đối với em rất tốt, hắn luôn bảo vệ em.” Lê Cảnh Trí biết lời nói của hắn là có ý gì, cô cắn răng, thẳng thắn,”Anh Tây Long chuyện của chúng ta đã là quá khứ rồi. Em đã buông xuống rồi, em hy vọng anh cũng có thể như thế.”Tuy rằng câu nói này rất tàn nhẫn nhưng cô không thể không nói được.Giang Tây Long nắm lấy tay cô,”Anh thật sự không còn cơ hội nào sao?”Cô rút tay ra,”Chuyện hai tháng trước em không muốn nó xảy ra thêm một lần nữa, cũng không muốn đem anh dính vào những chuyện như vậy.”“Anh biết rồi, chúc em hạnh phúc.” Trên mặt vẫn là nụ cười ôn nhu đó, nhưng đã không còn sự bình yên thường ngày nữa rồi.“Cám ơn anh.” Lê Cảnh Trí quay đi, trong lòng âm thầm nói lời xin lỗi.Cô đối với Giang Tây Long vừa áy náy, vừa đau lòng, cũng có cả cảm ơn,… nhưng không còn có tình yêu.Người cô yêu hiện tại đã là Lăng Ý.………Lúc Lê Cảnh Trí trở về, Lăng Ý còn chưa đi làm. Hắn mặc đồ ở nhà, ngồi bên bàn ăn, dùng bữa sáng.Thấy cô trở về, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng,”Cả một đêm đi gặp ai? Nhìn cả người như đang đi trên mây thế kia.”Lưng cô đột nhiên thẳng tắp, giải thích,”Noãn bị sốt, tôi ở bệnh viện với cô ấy một đêm.”“Chỉ có chột dạ, mới có dáng dấp thế kia.” Lăng Ý ung dung nhìn thấu suy nghĩ của cô,”Gặp mặt Giang Tây Long?”“Chỉ là tình cờ gặp mặt một chút, anh ấy vừa đến, tôi liền trở về.”“Thì ra là vậy.” Hắn chỉ đáp lại một câu, bỏ bữa sáng, trở về phòng thay quần áo.Lê Cảnh Trí biết Lăng Ý rất để ý chuyện quá khứ của cô và Giang Tây Long, cô đuổi theo giải thích,”Tôi cùng Giang Tây Long không còn gì cả, tất cả chỉ là quá khứ thôi, quyết định của tôi, tôi sẽ không hối hận, tôi với anh ấy hiện tại không có gì, sau này cũng thế.”Hắn ở ngay trước mặt cô c** đ* ở nhà, mặc quần áo đi làm vào.Thấy hắn không nói lời nào, cô biết hắn đang giận, chủ động tiến lên, giúp hắn đóng cúc áo, nhưng tay hắn lại nắm lấy tay của cô, ánh mắt lạnh lùng,”Ngay ngày hôm sau, khi tôi đi nước M, cô cùng Giang Tây Long gặp nhau.”Cô ngẩn người, bây giờ mới hiểu được, thì ra hắn đang nói ngày hôm cô xảy ra tai nạn.“Chúng tôi có gặp, nhưng mà…”Lăng Ý đẩy cô ra, châm chọc,”Quả nhiên vẫn là tình cũ vấn vương không thể dứt bỏ.”Cô thật vất vả mới có thể khiến quan hệ giữa hai người trở nên hòa hoãn, cô không muốn để cho hắn lại tiếp tục hiểu lầm,”Không phải như anh nghĩ đâu, là Noãn gọi tôi tới, tôi cũng không biết là Giang Tây Long sẽ đến.”“Được rồi, tôi tin cô lần này.”“Nếu mỗi lần đều bởi vì Giang Noãn, vậy sau này cô không cần cùng người của Giang gia gặp gỡ nữa, bao gồm cả, Giang Noãn.”

“Anh Tây long anh cứ ở lại chăm sóc cho Noãn đi, em đi trước.” Lê Cảnh Trí xoay người rời đi.

Giang Tây Long nhìn Giang Noãn một chút, vẫn là đi theo cô ra ngoài.

Đến lúc y tá quay lại kiểm tra phòng, nhìn thấy ống truyền dịch toàn là máu, vội vã chạy đến rút kim,”Giang tiểu thư, lúc truyền dịch không thể dùng lực, cô xem máu đều chảy ngược rồi, nếu có chuyện gì thì gọi tôi hỗ trợ là được. Bây giờ tôi sẽ thay cho cô ống truyền khác, cô nhớ không được lộn xộn nữa.”

Giang Noãn nhắm mắt lại,”Làm phiền.”

Trên hành lang.

” Cảnh Trí, em hiện tại vẫn ổn chứ?”

Thấy Giang Tây Long đi theo mình ra ngoài, Lê Cảnh Trí có chút lúng túng.

Giang Noãn đã thành như vậy, vậy mà hắn thà rằng bỏ lại cô ấy, đi theo cô ra đây chỉ để hỏi câu đó.

“Em rất khỏe, Lăng Ý cũng đối với em rất tốt, hắn luôn bảo vệ em.” Lê Cảnh Trí biết lời nói của hắn là có ý gì, cô cắn răng, thẳng thắn,”Anh Tây Long chuyện của chúng ta đã là quá khứ rồi. Em đã buông xuống rồi, em hy vọng anh cũng có thể như thế.”

Tuy rằng câu nói này rất tàn nhẫn nhưng cô không thể không nói được.

Giang Tây Long nắm lấy tay cô,”Anh thật sự không còn cơ hội nào sao?”

Cô rút tay ra,”Chuyện hai tháng trước em không muốn nó xảy ra thêm một lần nữa, cũng không muốn đem anh dính vào những chuyện như vậy.”

“Anh biết rồi, chúc em hạnh phúc.” Trên mặt vẫn là nụ cười ôn nhu đó, nhưng đã không còn sự bình yên thường ngày nữa rồi.

“Cám ơn anh.” Lê Cảnh Trí quay đi, trong lòng âm thầm nói lời xin lỗi.

Cô đối với Giang Tây Long vừa áy náy, vừa đau lòng, cũng có cả cảm ơn,… nhưng không còn có tình yêu.

Người cô yêu hiện tại đã là Lăng Ý.

………

Lúc Lê Cảnh Trí trở về, Lăng Ý còn chưa đi làm. Hắn mặc đồ ở nhà, ngồi bên bàn ăn, dùng bữa sáng.

Thấy cô trở về, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng,”Cả một đêm đi gặp ai? Nhìn cả người như đang đi trên mây thế kia.”

Lưng cô đột nhiên thẳng tắp, giải thích,”Noãn bị sốt, tôi ở bệnh viện với cô ấy một đêm.”

“Chỉ có chột dạ, mới có dáng dấp thế kia.” Lăng Ý ung dung nhìn thấu suy nghĩ của cô,”Gặp mặt Giang Tây Long?”

“Chỉ là tình cờ gặp mặt một chút, anh ấy vừa đến, tôi liền trở về.”

“Thì ra là vậy.” Hắn chỉ đáp lại một câu, bỏ bữa sáng, trở về phòng thay quần áo.

Lê Cảnh Trí biết Lăng Ý rất để ý chuyện quá khứ của cô và Giang Tây Long, cô đuổi theo giải thích,”Tôi cùng Giang Tây Long không còn gì cả, tất cả chỉ là quá khứ thôi, quyết định của tôi, tôi sẽ không hối hận, tôi với anh ấy hiện tại không có gì, sau này cũng thế.”

Hắn ở ngay trước mặt cô c** đ* ở nhà, mặc quần áo đi làm vào.

Thấy hắn không nói lời nào, cô biết hắn đang giận, chủ động tiến lên, giúp hắn đóng cúc áo, nhưng tay hắn lại nắm lấy tay của cô, ánh mắt lạnh lùng,”Ngay ngày hôm sau, khi tôi đi nước M, cô cùng Giang Tây Long gặp nhau.”

Cô ngẩn người, bây giờ mới hiểu được, thì ra hắn đang nói ngày hôm cô xảy ra tai nạn.

“Chúng tôi có gặp, nhưng mà…”

Lăng Ý đẩy cô ra, châm chọc,”Quả nhiên vẫn là tình cũ vấn vương không thể dứt bỏ.”

Cô thật vất vả mới có thể khiến quan hệ giữa hai người trở nên hòa hoãn, cô không muốn để cho hắn lại tiếp tục hiểu lầm,”Không phải như anh nghĩ đâu, là Noãn gọi tôi tới, tôi cũng không biết là Giang Tây Long sẽ đến.”

“Được rồi, tôi tin cô lần này.”

“Nếu mỗi lần đều bởi vì Giang Noãn, vậy sau này cô không cần cùng người của Giang gia gặp gỡ nữa, bao gồm cả, Giang Noãn.”

Cướp Yêu Thành HônTruyện Ngôn TìnhEdit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng… “Anh Tây long anh cứ ở lại chăm sóc cho Noãn đi, em đi trước.” Lê Cảnh Trí xoay người rời đi.Giang Tây Long nhìn Giang Noãn một chút, vẫn là đi theo cô ra ngoài.Đến lúc y tá quay lại kiểm tra phòng, nhìn thấy ống truyền dịch toàn là máu, vội vã chạy đến rút kim,”Giang tiểu thư, lúc truyền dịch không thể dùng lực, cô xem máu đều chảy ngược rồi, nếu có chuyện gì thì gọi tôi hỗ trợ là được. Bây giờ tôi sẽ thay cho cô ống truyền khác, cô nhớ không được lộn xộn nữa.”Giang Noãn nhắm mắt lại,”Làm phiền.”Trên hành lang.” Cảnh Trí, em hiện tại vẫn ổn chứ?”Thấy Giang Tây Long đi theo mình ra ngoài, Lê Cảnh Trí có chút lúng túng.Giang Noãn đã thành như vậy, vậy mà hắn thà rằng bỏ lại cô ấy, đi theo cô ra đây chỉ để hỏi câu đó.“Em rất khỏe, Lăng Ý cũng đối với em rất tốt, hắn luôn bảo vệ em.” Lê Cảnh Trí biết lời nói của hắn là có ý gì, cô cắn răng, thẳng thắn,”Anh Tây Long chuyện của chúng ta đã là quá khứ rồi. Em đã buông xuống rồi, em hy vọng anh cũng có thể như thế.”Tuy rằng câu nói này rất tàn nhẫn nhưng cô không thể không nói được.Giang Tây Long nắm lấy tay cô,”Anh thật sự không còn cơ hội nào sao?”Cô rút tay ra,”Chuyện hai tháng trước em không muốn nó xảy ra thêm một lần nữa, cũng không muốn đem anh dính vào những chuyện như vậy.”“Anh biết rồi, chúc em hạnh phúc.” Trên mặt vẫn là nụ cười ôn nhu đó, nhưng đã không còn sự bình yên thường ngày nữa rồi.“Cám ơn anh.” Lê Cảnh Trí quay đi, trong lòng âm thầm nói lời xin lỗi.Cô đối với Giang Tây Long vừa áy náy, vừa đau lòng, cũng có cả cảm ơn,… nhưng không còn có tình yêu.Người cô yêu hiện tại đã là Lăng Ý.………Lúc Lê Cảnh Trí trở về, Lăng Ý còn chưa đi làm. Hắn mặc đồ ở nhà, ngồi bên bàn ăn, dùng bữa sáng.Thấy cô trở về, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng,”Cả một đêm đi gặp ai? Nhìn cả người như đang đi trên mây thế kia.”Lưng cô đột nhiên thẳng tắp, giải thích,”Noãn bị sốt, tôi ở bệnh viện với cô ấy một đêm.”“Chỉ có chột dạ, mới có dáng dấp thế kia.” Lăng Ý ung dung nhìn thấu suy nghĩ của cô,”Gặp mặt Giang Tây Long?”“Chỉ là tình cờ gặp mặt một chút, anh ấy vừa đến, tôi liền trở về.”“Thì ra là vậy.” Hắn chỉ đáp lại một câu, bỏ bữa sáng, trở về phòng thay quần áo.Lê Cảnh Trí biết Lăng Ý rất để ý chuyện quá khứ của cô và Giang Tây Long, cô đuổi theo giải thích,”Tôi cùng Giang Tây Long không còn gì cả, tất cả chỉ là quá khứ thôi, quyết định của tôi, tôi sẽ không hối hận, tôi với anh ấy hiện tại không có gì, sau này cũng thế.”Hắn ở ngay trước mặt cô c** đ* ở nhà, mặc quần áo đi làm vào.Thấy hắn không nói lời nào, cô biết hắn đang giận, chủ động tiến lên, giúp hắn đóng cúc áo, nhưng tay hắn lại nắm lấy tay của cô, ánh mắt lạnh lùng,”Ngay ngày hôm sau, khi tôi đi nước M, cô cùng Giang Tây Long gặp nhau.”Cô ngẩn người, bây giờ mới hiểu được, thì ra hắn đang nói ngày hôm cô xảy ra tai nạn.“Chúng tôi có gặp, nhưng mà…”Lăng Ý đẩy cô ra, châm chọc,”Quả nhiên vẫn là tình cũ vấn vương không thể dứt bỏ.”Cô thật vất vả mới có thể khiến quan hệ giữa hai người trở nên hòa hoãn, cô không muốn để cho hắn lại tiếp tục hiểu lầm,”Không phải như anh nghĩ đâu, là Noãn gọi tôi tới, tôi cũng không biết là Giang Tây Long sẽ đến.”“Được rồi, tôi tin cô lần này.”“Nếu mỗi lần đều bởi vì Giang Noãn, vậy sau này cô không cần cùng người của Giang gia gặp gỡ nữa, bao gồm cả, Giang Noãn.”

Chương 88: Gặp ai?