Edit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng…
Chương 92: Cảm ơn anh, Hướng Diệc Nhiên
Cướp Yêu Thành HônTruyện Ngôn TìnhEdit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng… Thang máy vừa khéo đến tầng một, cửa thang máy mở ra, mọi người nghe thấy tiếng khóc, quay đầu nhìn lại.Hướng Diệc Nhiên nhìn một đám nhân viên, lớn tiếng quát,”Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy người khác khóc sao? Phải làm gì thì đi làm đi.”Hắn thở dài, nhấn nút đóng cửa, ngồi xuống bên cạnh cô.Chỉ cần chờ cô khóc xong là được rồì. Không phải có người nói, phụ nữ chỉ cần khóc xong là sẽ quên hết chuyện buồn sao?Nhưng mà Lê Cảnh Trí đã khóc hơn hai mươi phút rồi cũng chưa thấy có dấu hiệu dừng lại, Hướng Diệc Nhiên thật sự sợ cô khóc đến hỏng mắt thì làm sao đây, đôi mắt kia rất đẹp nha, hỏng thì quá đáng tiếc rồi.Hướng Diệc Nhiên cắn răng một cái, đem người phụ nữ ôm lên,” Lê Cảnh Trí đừng khóc nữa, cô phải biết trên thế giới này, chuyện vô dụng nhất trên đời chính là khóc. Cô có thể thay đổi bản thân cũng có thể thay đổi người khác nhưng tất cả đều phải hành động, mà không phải chỉ ngồi khóc cô có hiểu không?”Cô thút thít, trơ mắt nhìn hắn, trong lòng khổ sở không nói nên lời.Hướng Diệc Nhiên thở dài, lấy tay lau nước mắt cho cô,”Nhìn bộ dạng của cô bây giờ xem, mắt sưng đến thế rồi. Đi ra ngoài nhất định bị người ta cười chết.”“Vậy phải làm sao bây giờ?”“Không phải là tự cô muốn khóc sao? Bây giờ đương nhiên phải hỏi cô rồi.”Cô khịt khịt mũi, bình tĩnh lại.Ngay sau đó cửa thang máy mở ra, Lê Cảnh Trí che mặt đi ra ngoài.Hướng Diệc Nhiên nhanh chân đuổi theo,”tức giận? Chỉ nói đùa cô thôi, tôi đưa cô về Lăng gia, bây giờ cô quá xúc động, tôi sợ cô trên đường lại xảy ra chuyện.”“Tôi không muốn về Lăng gia.” Bây giờ mà trở về chỉ khiến lòng cô càng trở nên khó chịu.“Vậy thì Lê gia?”Cô lắc đầu, bộ dạng của cô bây giờ mà bị cha nhìn thấy chắc chắn sẽ lại trách cô không bắt nổi trái tim Lăng Ý.Hướng Diệc Nhiên bất đắc dĩ nhìn cô,”Vậy cô muốn đi đâu, ít nhất cũng phải cho tôi xin cái địa chỉ thì tôi mới chở cô đi được chứ?”Lê Cảnh Trí nghĩ rất lâu, mới phát hiện ngoại trừ nhà trọ của Giang Noãn, cô ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.“Ôi chao, ôi, Tại sao lại khóc nữa chứ? Tiểu tổ tông của tôi, tôi van cô, cô đừng khóc nữa, tôi sợ lắm rồi!”Hắn pha trò, nói mấy câu đùa, cuối cùng cũng khiến cô nín khóc mỉm cười.Cô chân thành nhìn hắn, thật lòng nói,”Cảm ơn anh, Hướng Diệc Nhiên”“Này này này, Lê Cảnh Trí, vẻ mặt bầy giờ của cô không đúng nha, cô sẽ không đột nhiên phát hiện tôi rất được mà đem lòng yêu tôi chứ?”“Bệnh thần kinh.” Lê Cảnh Trí đánh hắn một cái nhưng không mạnh lắm.“Được rồi, tiểu tổ tông ngài nói tôi bị bệnh gì thì tôi bị bệnh đấy được chưa? Chỉ cần cô đừng khóc là được.”Đột nhiên cô nhớ tới điều gì đó,”Đúng rồi, không phải lúc nãy anh nói anh còn có việc sao? Anh đưa tôi đi sẽ không làm trễ nải công việc chứ?”Hắn thở dài,”Hiện giờ không sao rồi.” Dù sao thì muộn cũng muộn rồi.Hướng Diệc Nhiên đưa Lê Cảnh Trí xuống đến bãi để xe, thân sĩ mở cửa xe cho cô, để cô ngồi vào sau đó mới chạy tới ghế của mình.“Nói đi, cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.”Lê Cảnh Trí thắt dây an toàn, không lên tiếng.Hắn quay đầu sang nhìn cô, không thể tin nổi,”Không phải cô thảm đến nỗi không có nơi nào để đi chứ?”Cô cãi lại,”Cái gì gọi là thảm đến nỗi không có nơi nào để đi, tôi ở nước ngoài mấy năm, vừa mới trở về không lâu, làm sao có thể giống anh nơi nào cũng có nhà được chứ.Xem ra quả thật là cô không có nơi nào để đi, Hướng Diệc Nhiên nghĩ thầm, thôi thì mình làm người tốt thì làm cho chót.“Vậy để tôi tìm một chỗ cho cô nghỉ tạm trước đã.”
Thang máy vừa khéo đến tầng một, cửa thang máy mở ra, mọi người nghe thấy tiếng khóc, quay đầu nhìn lại.
Hướng Diệc Nhiên nhìn một đám nhân viên, lớn tiếng quát,”Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy người khác khóc sao? Phải làm gì thì đi làm đi.”
Hắn thở dài, nhấn nút đóng cửa, ngồi xuống bên cạnh cô.
Chỉ cần chờ cô khóc xong là được rồì. Không phải có người nói, phụ nữ chỉ cần khóc xong là sẽ quên hết chuyện buồn sao?
Nhưng mà Lê Cảnh Trí đã khóc hơn hai mươi phút rồi cũng chưa thấy có dấu hiệu dừng lại, Hướng Diệc Nhiên thật sự sợ cô khóc đến hỏng mắt thì làm sao đây, đôi mắt kia rất đẹp nha, hỏng thì quá đáng tiếc rồi.
Hướng Diệc Nhiên cắn răng một cái, đem người phụ nữ ôm lên,” Lê Cảnh Trí đừng khóc nữa, cô phải biết trên thế giới này, chuyện vô dụng nhất trên đời chính là khóc. Cô có thể thay đổi bản thân cũng có thể thay đổi người khác nhưng tất cả đều phải hành động, mà không phải chỉ ngồi khóc cô có hiểu không?”
Cô thút thít, trơ mắt nhìn hắn, trong lòng khổ sở không nói nên lời.
Hướng Diệc Nhiên thở dài, lấy tay lau nước mắt cho cô,”Nhìn bộ dạng của cô bây giờ xem, mắt sưng đến thế rồi. Đi ra ngoài nhất định bị người ta cười chết.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Không phải là tự cô muốn khóc sao? Bây giờ đương nhiên phải hỏi cô rồi.”
Cô khịt khịt mũi, bình tĩnh lại.
Ngay sau đó cửa thang máy mở ra, Lê Cảnh Trí che mặt đi ra ngoài.
Hướng Diệc Nhiên nhanh chân đuổi theo,”tức giận? Chỉ nói đùa cô thôi, tôi đưa cô về Lăng gia, bây giờ cô quá xúc động, tôi sợ cô trên đường lại xảy ra chuyện.”
“Tôi không muốn về Lăng gia.” Bây giờ mà trở về chỉ khiến lòng cô càng trở nên khó chịu.
“Vậy thì Lê gia?”
Cô lắc đầu, bộ dạng của cô bây giờ mà bị cha nhìn thấy chắc chắn sẽ lại trách cô không bắt nổi trái tim Lăng Ý.
Hướng Diệc Nhiên bất đắc dĩ nhìn cô,”Vậy cô muốn đi đâu, ít nhất cũng phải cho tôi xin cái địa chỉ thì tôi mới chở cô đi được chứ?”
Lê Cảnh Trí nghĩ rất lâu, mới phát hiện ngoại trừ nhà trọ của Giang Noãn, cô ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.
“Ôi chao, ôi, Tại sao lại khóc nữa chứ? Tiểu tổ tông của tôi, tôi van cô, cô đừng khóc nữa, tôi sợ lắm rồi!”
Hắn pha trò, nói mấy câu đùa, cuối cùng cũng khiến cô nín khóc mỉm cười.
Cô chân thành nhìn hắn, thật lòng nói,”Cảm ơn anh, Hướng Diệc Nhiên”
“Này này này, Lê Cảnh Trí, vẻ mặt bầy giờ của cô không đúng nha, cô sẽ không đột nhiên phát hiện tôi rất được mà đem lòng yêu tôi chứ?”
“Bệnh thần kinh.” Lê Cảnh Trí đánh hắn một cái nhưng không mạnh lắm.
“Được rồi, tiểu tổ tông ngài nói tôi bị bệnh gì thì tôi bị bệnh đấy được chưa? Chỉ cần cô đừng khóc là được.”
Đột nhiên cô nhớ tới điều gì đó,”Đúng rồi, không phải lúc nãy anh nói anh còn có việc sao? Anh đưa tôi đi sẽ không làm trễ nải công việc chứ?”
Hắn thở dài,”Hiện giờ không sao rồi.” Dù sao thì muộn cũng muộn rồi.
Hướng Diệc Nhiên đưa Lê Cảnh Trí xuống đến bãi để xe, thân sĩ mở cửa xe cho cô, để cô ngồi vào sau đó mới chạy tới ghế của mình.
“Nói đi, cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.”
Lê Cảnh Trí thắt dây an toàn, không lên tiếng.
Hắn quay đầu sang nhìn cô, không thể tin nổi,”Không phải cô thảm đến nỗi không có nơi nào để đi chứ?”
Cô cãi lại,”Cái gì gọi là thảm đến nỗi không có nơi nào để đi, tôi ở nước ngoài mấy năm, vừa mới trở về không lâu, làm sao có thể giống anh nơi nào cũng có nhà được chứ.
Xem ra quả thật là cô không có nơi nào để đi, Hướng Diệc Nhiên nghĩ thầm, thôi thì mình làm người tốt thì làm cho chót.
“Vậy để tôi tìm một chỗ cho cô nghỉ tạm trước đã.”
Cướp Yêu Thành HônTruyện Ngôn TìnhEdit: Mèo Híp Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. “Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi.” “Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm như vậy mà vẫn còn đơn độc một mình.” “Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng tổng còn không nhớ được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào nữa.” Mọi người cười vang một trận. “Hôm nay là nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay nên xuất hiện đi.” Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. “Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trên đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao.” Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói:”Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn.” Có người cười cô:”Là tặng… Thang máy vừa khéo đến tầng một, cửa thang máy mở ra, mọi người nghe thấy tiếng khóc, quay đầu nhìn lại.Hướng Diệc Nhiên nhìn một đám nhân viên, lớn tiếng quát,”Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy người khác khóc sao? Phải làm gì thì đi làm đi.”Hắn thở dài, nhấn nút đóng cửa, ngồi xuống bên cạnh cô.Chỉ cần chờ cô khóc xong là được rồì. Không phải có người nói, phụ nữ chỉ cần khóc xong là sẽ quên hết chuyện buồn sao?Nhưng mà Lê Cảnh Trí đã khóc hơn hai mươi phút rồi cũng chưa thấy có dấu hiệu dừng lại, Hướng Diệc Nhiên thật sự sợ cô khóc đến hỏng mắt thì làm sao đây, đôi mắt kia rất đẹp nha, hỏng thì quá đáng tiếc rồi.Hướng Diệc Nhiên cắn răng một cái, đem người phụ nữ ôm lên,” Lê Cảnh Trí đừng khóc nữa, cô phải biết trên thế giới này, chuyện vô dụng nhất trên đời chính là khóc. Cô có thể thay đổi bản thân cũng có thể thay đổi người khác nhưng tất cả đều phải hành động, mà không phải chỉ ngồi khóc cô có hiểu không?”Cô thút thít, trơ mắt nhìn hắn, trong lòng khổ sở không nói nên lời.Hướng Diệc Nhiên thở dài, lấy tay lau nước mắt cho cô,”Nhìn bộ dạng của cô bây giờ xem, mắt sưng đến thế rồi. Đi ra ngoài nhất định bị người ta cười chết.”“Vậy phải làm sao bây giờ?”“Không phải là tự cô muốn khóc sao? Bây giờ đương nhiên phải hỏi cô rồi.”Cô khịt khịt mũi, bình tĩnh lại.Ngay sau đó cửa thang máy mở ra, Lê Cảnh Trí che mặt đi ra ngoài.Hướng Diệc Nhiên nhanh chân đuổi theo,”tức giận? Chỉ nói đùa cô thôi, tôi đưa cô về Lăng gia, bây giờ cô quá xúc động, tôi sợ cô trên đường lại xảy ra chuyện.”“Tôi không muốn về Lăng gia.” Bây giờ mà trở về chỉ khiến lòng cô càng trở nên khó chịu.“Vậy thì Lê gia?”Cô lắc đầu, bộ dạng của cô bây giờ mà bị cha nhìn thấy chắc chắn sẽ lại trách cô không bắt nổi trái tim Lăng Ý.Hướng Diệc Nhiên bất đắc dĩ nhìn cô,”Vậy cô muốn đi đâu, ít nhất cũng phải cho tôi xin cái địa chỉ thì tôi mới chở cô đi được chứ?”Lê Cảnh Trí nghĩ rất lâu, mới phát hiện ngoại trừ nhà trọ của Giang Noãn, cô ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.“Ôi chao, ôi, Tại sao lại khóc nữa chứ? Tiểu tổ tông của tôi, tôi van cô, cô đừng khóc nữa, tôi sợ lắm rồi!”Hắn pha trò, nói mấy câu đùa, cuối cùng cũng khiến cô nín khóc mỉm cười.Cô chân thành nhìn hắn, thật lòng nói,”Cảm ơn anh, Hướng Diệc Nhiên”“Này này này, Lê Cảnh Trí, vẻ mặt bầy giờ của cô không đúng nha, cô sẽ không đột nhiên phát hiện tôi rất được mà đem lòng yêu tôi chứ?”“Bệnh thần kinh.” Lê Cảnh Trí đánh hắn một cái nhưng không mạnh lắm.“Được rồi, tiểu tổ tông ngài nói tôi bị bệnh gì thì tôi bị bệnh đấy được chưa? Chỉ cần cô đừng khóc là được.”Đột nhiên cô nhớ tới điều gì đó,”Đúng rồi, không phải lúc nãy anh nói anh còn có việc sao? Anh đưa tôi đi sẽ không làm trễ nải công việc chứ?”Hắn thở dài,”Hiện giờ không sao rồi.” Dù sao thì muộn cũng muộn rồi.Hướng Diệc Nhiên đưa Lê Cảnh Trí xuống đến bãi để xe, thân sĩ mở cửa xe cho cô, để cô ngồi vào sau đó mới chạy tới ghế của mình.“Nói đi, cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.”Lê Cảnh Trí thắt dây an toàn, không lên tiếng.Hắn quay đầu sang nhìn cô, không thể tin nổi,”Không phải cô thảm đến nỗi không có nơi nào để đi chứ?”Cô cãi lại,”Cái gì gọi là thảm đến nỗi không có nơi nào để đi, tôi ở nước ngoài mấy năm, vừa mới trở về không lâu, làm sao có thể giống anh nơi nào cũng có nhà được chứ.Xem ra quả thật là cô không có nơi nào để đi, Hướng Diệc Nhiên nghĩ thầm, thôi thì mình làm người tốt thì làm cho chót.“Vậy để tôi tìm một chỗ cho cô nghỉ tạm trước đã.”