Lam Nguyệt là đại tiểu thư c*̉a tập đoàn Trương thị từ nhỏ cô đã được cha mẹ và các anh trai sủng lên tận trời nhưng tính tình c*̉a cô không hề kiêu căng mà ngược lại cô là một người thân thiện dễ gần Cô đang chuẩn bị đến trường lúc xuống cầu thang thì cô cảm giác có ai đó đang gọi mình, sau đó cô cảm thấy choáng váng và bị té xuống cầu thang Cô tỉnh dậy thấy bản thân mình đang nằm trong một căn phòng được trang trí theo kiểu cổ trang "Cạch" tiếng mở cửa có một ông lão bước vào "tiểu nha đầu ngươi tình rồi sao" Lam Nguyệt: "ông là ai?" Người đó trả lời "ta là thần y Minh Tuyệt, lúc ta đang đi hái thuốc thì thấy tiểu nha đầu ngươi đang hôn mê chỗ dược cốc c*̉a ta nên ta mang tiểu nha đầu ngươi về đây chữa trị" Lam Nguyệt: "thần y? Dược cốc sao?" Minh Tuyệt: "đúng a? Tiểu nha đầu ngươi là ai tại sao lại rơi xuống Hà Lam cốc này?" Minh Nguyệt " ta...Aa" Minh Tuyệt: "…
Chương 7
Lam Nguyệt Quận ChúaTác giả: Kỷ99Truyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLam Nguyệt là đại tiểu thư c*̉a tập đoàn Trương thị từ nhỏ cô đã được cha mẹ và các anh trai sủng lên tận trời nhưng tính tình c*̉a cô không hề kiêu căng mà ngược lại cô là một người thân thiện dễ gần Cô đang chuẩn bị đến trường lúc xuống cầu thang thì cô cảm giác có ai đó đang gọi mình, sau đó cô cảm thấy choáng váng và bị té xuống cầu thang Cô tỉnh dậy thấy bản thân mình đang nằm trong một căn phòng được trang trí theo kiểu cổ trang "Cạch" tiếng mở cửa có một ông lão bước vào "tiểu nha đầu ngươi tình rồi sao" Lam Nguyệt: "ông là ai?" Người đó trả lời "ta là thần y Minh Tuyệt, lúc ta đang đi hái thuốc thì thấy tiểu nha đầu ngươi đang hôn mê chỗ dược cốc c*̉a ta nên ta mang tiểu nha đầu ngươi về đây chữa trị" Lam Nguyệt: "thần y? Dược cốc sao?" Minh Tuyệt: "đúng a? Tiểu nha đầu ngươi là ai tại sao lại rơi xuống Hà Lam cốc này?" Minh Nguyệt " ta...Aa" Minh Tuyệt: "… "Hắt xì. Chắc là lão già đó chửi ta. Vây giờ ta nên đi đâu đây. Haiz"Lam Nguyệt nữ phẫn nam trang thành 1tiểu công tử ưu tú đang vừa đi vừa lảm nhảm về việc nên đi đâu"Ầm""Á ông trời chế tiệt sao lại mưa vào lúc này chứ. Phải tìm chỗ trú mưa." Nhìn ngó xung quanh "đàng kia có ngôi miếu hoang.may thật" Lam Nguyệt đi lại ngôi miếu hoang thì phát hiện phía trong có ngươi "có người sao. Thôi mặc kệ bọn họ ta vào trú mưa đâu liên quan đến bọn họ" vừa lảm nhảm vừa bước vào và tìm một chỗ ngồi xuống châm lửa lên rồi lấy lương khô ra ănPhía bên này"Chủ tử. Tên tiểu tử đó""Ko sao chỉ là một tên tiểu tử ko làm được gì đâu""Vâng chủ tử"Vậy là nam nữ chính đã gặp nhau chỉ tiếc là nữ chính phẫn nam trang nên nam chính ko thể nhận ra đó là tiểu cô nương năm xưa ở vườn đàoSáng hôm sau"Chủ tử chúng ta nên lên đường trở về Lăng quốc rồi""Đi""Vâng chủ tử""Bọn họ người Lăng quốc sao. Haiz thôi kệ ta tiếp tục lên đường thôi"Rừng Minh Trúc"Phụ thoàng, hoàng huynh 2người ko sao chứ""Ta ko sao ""Chủ tử bệ hạ và thái tử bị trúng độc""Cái gì? Ta nhất định phải tìm ra bọn họ""Chủ tử người bình tĩnh. Bây giờ chúng ta phải nghĩ cách tìm ra thuốc giải cho bệ hạ và thái tử nếu ko sẽ nguy hiểm đến tính mạng""Ta biết rồi""Chủ tử có người tới""Bảo vệ bệ hạ và thái tử""Vâng chủ tử"
"Hắt xì. Chắc là lão già đó chửi ta. Vây giờ ta nên đi đâu đây. Haiz"
Lam Nguyệt nữ phẫn nam trang thành 1tiểu công tử ưu tú đang vừa đi vừa lảm nhảm về việc nên đi đâu
"Ầm"
"Á ông trời chế tiệt sao lại mưa vào lúc này chứ. Phải tìm chỗ trú mưa." Nhìn ngó xung quanh "đàng kia có ngôi miếu hoang.may thật" Lam Nguyệt đi lại ngôi miếu hoang thì phát hiện phía trong có ngươi "có người sao. Thôi mặc kệ bọn họ ta vào trú mưa đâu liên quan đến bọn họ" vừa lảm nhảm vừa bước vào và tìm một chỗ ngồi xuống châm lửa lên rồi lấy lương khô ra ăn
Phía bên này
"Chủ tử. Tên tiểu tử đó"
"Ko sao chỉ là một tên tiểu tử ko làm được gì đâu"
"Vâng chủ tử"
Vậy là nam nữ chính đã gặp nhau chỉ tiếc là nữ chính phẫn nam trang nên nam chính ko thể nhận ra đó là tiểu cô nương năm xưa ở vườn đào
Sáng hôm sau
"Chủ tử chúng ta nên lên đường trở về Lăng quốc rồi"
"Đi"
"Vâng chủ tử"
"Bọn họ người Lăng quốc sao. Haiz thôi kệ ta tiếp tục lên đường thôi"
Rừng Minh Trúc
"Phụ thoàng, hoàng huynh 2người ko sao chứ"
"Ta ko sao "
"Chủ tử bệ hạ và thái tử bị trúng độc"
"Cái gì? Ta nhất định phải tìm ra bọn họ"
"Chủ tử người bình tĩnh. Bây giờ chúng ta phải nghĩ cách tìm ra thuốc giải cho bệ hạ và thái tử nếu ko sẽ nguy hiểm đến tính mạng"
"Ta biết rồi"
"Chủ tử có người tới"
"Bảo vệ bệ hạ và thái tử"
"Vâng chủ tử"
Lam Nguyệt Quận ChúaTác giả: Kỷ99Truyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLam Nguyệt là đại tiểu thư c*̉a tập đoàn Trương thị từ nhỏ cô đã được cha mẹ và các anh trai sủng lên tận trời nhưng tính tình c*̉a cô không hề kiêu căng mà ngược lại cô là một người thân thiện dễ gần Cô đang chuẩn bị đến trường lúc xuống cầu thang thì cô cảm giác có ai đó đang gọi mình, sau đó cô cảm thấy choáng váng và bị té xuống cầu thang Cô tỉnh dậy thấy bản thân mình đang nằm trong một căn phòng được trang trí theo kiểu cổ trang "Cạch" tiếng mở cửa có một ông lão bước vào "tiểu nha đầu ngươi tình rồi sao" Lam Nguyệt: "ông là ai?" Người đó trả lời "ta là thần y Minh Tuyệt, lúc ta đang đi hái thuốc thì thấy tiểu nha đầu ngươi đang hôn mê chỗ dược cốc c*̉a ta nên ta mang tiểu nha đầu ngươi về đây chữa trị" Lam Nguyệt: "thần y? Dược cốc sao?" Minh Tuyệt: "đúng a? Tiểu nha đầu ngươi là ai tại sao lại rơi xuống Hà Lam cốc này?" Minh Nguyệt " ta...Aa" Minh Tuyệt: "… "Hắt xì. Chắc là lão già đó chửi ta. Vây giờ ta nên đi đâu đây. Haiz"Lam Nguyệt nữ phẫn nam trang thành 1tiểu công tử ưu tú đang vừa đi vừa lảm nhảm về việc nên đi đâu"Ầm""Á ông trời chế tiệt sao lại mưa vào lúc này chứ. Phải tìm chỗ trú mưa." Nhìn ngó xung quanh "đàng kia có ngôi miếu hoang.may thật" Lam Nguyệt đi lại ngôi miếu hoang thì phát hiện phía trong có ngươi "có người sao. Thôi mặc kệ bọn họ ta vào trú mưa đâu liên quan đến bọn họ" vừa lảm nhảm vừa bước vào và tìm một chỗ ngồi xuống châm lửa lên rồi lấy lương khô ra ănPhía bên này"Chủ tử. Tên tiểu tử đó""Ko sao chỉ là một tên tiểu tử ko làm được gì đâu""Vâng chủ tử"Vậy là nam nữ chính đã gặp nhau chỉ tiếc là nữ chính phẫn nam trang nên nam chính ko thể nhận ra đó là tiểu cô nương năm xưa ở vườn đàoSáng hôm sau"Chủ tử chúng ta nên lên đường trở về Lăng quốc rồi""Đi""Vâng chủ tử""Bọn họ người Lăng quốc sao. Haiz thôi kệ ta tiếp tục lên đường thôi"Rừng Minh Trúc"Phụ thoàng, hoàng huynh 2người ko sao chứ""Ta ko sao ""Chủ tử bệ hạ và thái tử bị trúng độc""Cái gì? Ta nhất định phải tìm ra bọn họ""Chủ tử người bình tĩnh. Bây giờ chúng ta phải nghĩ cách tìm ra thuốc giải cho bệ hạ và thái tử nếu ko sẽ nguy hiểm đến tính mạng""Ta biết rồi""Chủ tử có người tới""Bảo vệ bệ hạ và thái tử""Vâng chủ tử"