Tác giả:

Từ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại…

Chương 2

Khi Tiểu Thư Bào Ngư Gặp Tiên Sinh Hà MãTác giả: Tô Vĩ SinhTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại… Du Tiểu Trúc có rất nhiều chuyện nghĩ mãi vẫn không hiểu. Thí dụ như, cùng là nam sinh cả, mà sao Trương Tiểu Sơn lại kém xa Tô Nặc đến thế?Tô Nặc là nam sinh Du Tiểu Trúc thầm thương trộm nhớ.Cái tên Tô Nặc luôn luôn xuất hiện trên tập san của trường, Du Tiểu Trúc trong lúc giải lao giữa giờ thường thường đứng trên sân thượng, đoán xem dưới kia ai có thể là Tô Nặc, phải rồi, tiểu thư Du Tiểu Trúc của chúng ta đến diện mạo của người mình thương thầm mà cô cũng không rõ nữa.Cô nghĩ:Anh chắc hẳn phải có một thân hình cường tráng.Anh chắc hẳn phải có một khuôn mặt nghiêm nghị.Anh chắc hẳn phải có một đôi mắt thâm sâu.Anh chắc là sẽ không thích một nữ sinh như cô đâu nhỉ?Mỗi lúc Du Tiểu Trúc cảm thấy thất vọng, vẻ mặt ấy đều sẽ chiêu dụ ánh mắt châm chọc khiêu khích của Trương Tiểu Sơn: “Cậu không phải đã thích ai rồi chứ?”“Ai cần cậu lo.”Du Tiểu Trúc dùng cánh tay mũm mĩm của mình xua đi vẻ mặt khiến người ta chán ghét của Trương Tiểu Sơn.“Vậy cứ giờ ra chơi cậu lại đứng ngóng ra ngoài cửa sổ làm gì, chẳng phải đang ngắm ai à? Cậu làm phiền người ta quá đấy. Không lẽ là đang ngắm tớ?”Trương Tiểu Sơn tiến đến phía sau Du Tiểu Trúc, chỉ tay về phía cô đang nhìn: “Từ chỗ này vừa hay nhìn ra nơi tớ thường chơi bóng rổ.”Du Tiểu Trúc tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cổ nghẹn, trừng mắt, không nói lời nào. Trương Tiểu Sơn coi như cũng biết thức thời, liền lập tức trở về chỗ ngồi.

Du Tiểu Trúc có rất nhiều chuyện nghĩ mãi vẫn không hiểu. Thí dụ như, cùng là nam sinh cả, mà sao Trương Tiểu Sơn lại kém xa Tô Nặc đến thế?

Tô Nặc là nam sinh Du Tiểu Trúc thầm thương trộm nhớ.

Cái tên Tô Nặc luôn luôn xuất hiện trên tập san của trường, Du Tiểu Trúc trong lúc giải lao giữa giờ thường thường đứng trên sân thượng, đoán xem dưới kia ai có thể là Tô Nặc, phải rồi, tiểu thư Du Tiểu Trúc của chúng ta đến diện mạo của người mình thương thầm mà cô cũng không rõ nữa.

Cô nghĩ:

Anh chắc hẳn phải có một thân hình cường tráng.

Anh chắc hẳn phải có một khuôn mặt nghiêm nghị.

Anh chắc hẳn phải có một đôi mắt thâm sâu.

Anh chắc là sẽ không thích một nữ sinh như cô đâu nhỉ?

Mỗi lúc Du Tiểu Trúc cảm thấy thất vọng, vẻ mặt ấy đều sẽ chiêu dụ ánh mắt châm chọc khiêu khích của Trương Tiểu Sơn: “Cậu không phải đã thích ai rồi chứ?”

“Ai cần cậu lo.”

Du Tiểu Trúc dùng cánh tay mũm mĩm của mình xua đi vẻ mặt khiến người ta chán ghét của Trương Tiểu Sơn.

“Vậy cứ giờ ra chơi cậu lại đứng ngóng ra ngoài cửa sổ làm gì, chẳng phải đang ngắm ai à? Cậu làm phiền người ta quá đấy. Không lẽ là đang ngắm tớ?”

Trương Tiểu Sơn tiến đến phía sau Du Tiểu Trúc, chỉ tay về phía cô đang nhìn: “Từ chỗ này vừa hay nhìn ra nơi tớ thường chơi bóng rổ.”

Du Tiểu Trúc tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cổ nghẹn, trừng mắt, không nói lời nào. Trương Tiểu Sơn coi như cũng biết thức thời, liền lập tức trở về chỗ ngồi.

Khi Tiểu Thư Bào Ngư Gặp Tiên Sinh Hà MãTác giả: Tô Vĩ SinhTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại… Du Tiểu Trúc có rất nhiều chuyện nghĩ mãi vẫn không hiểu. Thí dụ như, cùng là nam sinh cả, mà sao Trương Tiểu Sơn lại kém xa Tô Nặc đến thế?Tô Nặc là nam sinh Du Tiểu Trúc thầm thương trộm nhớ.Cái tên Tô Nặc luôn luôn xuất hiện trên tập san của trường, Du Tiểu Trúc trong lúc giải lao giữa giờ thường thường đứng trên sân thượng, đoán xem dưới kia ai có thể là Tô Nặc, phải rồi, tiểu thư Du Tiểu Trúc của chúng ta đến diện mạo của người mình thương thầm mà cô cũng không rõ nữa.Cô nghĩ:Anh chắc hẳn phải có một thân hình cường tráng.Anh chắc hẳn phải có một khuôn mặt nghiêm nghị.Anh chắc hẳn phải có một đôi mắt thâm sâu.Anh chắc là sẽ không thích một nữ sinh như cô đâu nhỉ?Mỗi lúc Du Tiểu Trúc cảm thấy thất vọng, vẻ mặt ấy đều sẽ chiêu dụ ánh mắt châm chọc khiêu khích của Trương Tiểu Sơn: “Cậu không phải đã thích ai rồi chứ?”“Ai cần cậu lo.”Du Tiểu Trúc dùng cánh tay mũm mĩm của mình xua đi vẻ mặt khiến người ta chán ghét của Trương Tiểu Sơn.“Vậy cứ giờ ra chơi cậu lại đứng ngóng ra ngoài cửa sổ làm gì, chẳng phải đang ngắm ai à? Cậu làm phiền người ta quá đấy. Không lẽ là đang ngắm tớ?”Trương Tiểu Sơn tiến đến phía sau Du Tiểu Trúc, chỉ tay về phía cô đang nhìn: “Từ chỗ này vừa hay nhìn ra nơi tớ thường chơi bóng rổ.”Du Tiểu Trúc tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cổ nghẹn, trừng mắt, không nói lời nào. Trương Tiểu Sơn coi như cũng biết thức thời, liền lập tức trở về chỗ ngồi.

Chương 2