Tác giả:

Từ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại…

Chương 7

Khi Tiểu Thư Bào Ngư Gặp Tiên Sinh Hà MãTác giả: Tô Vĩ SinhTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại… Tối hôm đó Du Tiểu Trúc liên tục nằm mơ, mơ thấy Trương Tiểu Sơn đứng ở đối diện, cong người cười nhạo cô mà không đứng thẳng lên nổi, rất nhiều tình tiết đều nhớ không rõ nữa, khi giật mình tỉnh giấc thì Du Tiểu Trúc chỉ nhớ rõ nhất là: Trên sân tập, người quay đầu lại chính là Trương Tiểu Sơn.Giấc mộng này khiến cô vô cùng phiền muộn, đến tận sáng sớm, nhìn thấy Tiểu Sơn mà như nhìn thấy quỷ. Cả buổi học Du Tiểu Trúc đều không tập trung, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư mải nghĩ xem người đứng ở sân tập khi ráng chiều buông xuống sẽ là người như thế nào.Chuông tan học vừa rung, cô liền chạy như bay xuống nhà vệ sinh, đứng trước gương để sửa sang đầu tóc, xếp lại nếp gấp y phục, sau đó tự cười với mình một cái thật tươi.Cô đi tới sân tập, bắt đầu cảm thấy khủng hoảng, không biết Tô Nặc sẽ đi tới từ hướng nào, do vậy cứ vài giây trôi qua sẽ lại đổi hướng một lần, mãi tới khi quay đúng một vòng, đầu óc liền choáng váng.Lúc quay đến vòng thứ hai, đầu cảm giác đụng phải cái gì, cô quay lại, mở trừng mắt nhìn thấy một nam sinh mặc đồ màu trắng, nhưng cô rất nhanh phản ứng lại được, Tô Nặc đã nói là mặc đồ màu xám, sao có thể đổi thành đồ màu trắng được? Nhưng điều này cũng chẳng quan trọng mấy, quan trọng là, anh đã đến rồi.Rất nhanh, Du Tiểu Trúc phát hiện ra đó chính là cơn ác mộng đêm qua, bởi vì người con trai mặc áo sơ mi trắng kia chính là: Trương Tiểu Sơn.Cô tức mình thất vọng nói:_Trương Tiểu Sơn, cậu rốt cuộc muốn gì?Hắn khoát khoát tay nói:_ Không có gì, chỉ là từ xa tớ đã nhìn thấy một con gụ lớn đang quay quay, nên muốn đến xem thử._ Cậu đi mau đi, tôi đang đợi người._ Hắn sẽ không tới đâu._ Cậu đừng nói bậy._ Người cậu thích chính là người cậu đang đợi phải không?Du Tiểu Trúc cúi đầu bắt đầu im lặng, cô không muốn khiến không khí giữa hai người trở nên khó xử:_ Cậu không cần hỏi.Cô nói nhỏ đến mức chính mình cũng nghe không rõ._Không hỏi thì thôi.Trương Tiểu Sơn vung cánh tay nghênh ngang đi mất.Màn đêm buông xuống sân tập, chỉ còn lại bóng dáng cô đơn của Du Tiểu Trúc và thân ảnh xa dần của Trương Tiểu Sơn.

Tối hôm đó Du Tiểu Trúc liên tục nằm mơ, mơ thấy Trương Tiểu Sơn đứng ở đối diện, cong người cười nhạo cô mà không đứng thẳng lên nổi, rất nhiều tình tiết đều nhớ không rõ nữa, khi giật mình tỉnh giấc thì Du Tiểu Trúc chỉ nhớ rõ nhất là: Trên sân tập, người quay đầu lại chính là Trương Tiểu Sơn.

Giấc mộng này khiến cô vô cùng phiền muộn, đến tận sáng sớm, nhìn thấy Tiểu Sơn mà như nhìn thấy quỷ. Cả buổi học Du Tiểu Trúc đều không tập trung, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư mải nghĩ xem người đứng ở sân tập khi ráng chiều buông xuống sẽ là người như thế nào.

Chuông tan học vừa rung, cô liền chạy như bay xuống nhà vệ sinh, đứng trước gương để sửa sang đầu tóc, xếp lại nếp gấp y phục, sau đó tự cười với mình một cái thật tươi.

Cô đi tới sân tập, bắt đầu cảm thấy khủng hoảng, không biết Tô Nặc sẽ đi tới từ hướng nào, do vậy cứ vài giây trôi qua sẽ lại đổi hướng một lần, mãi tới khi quay đúng một vòng, đầu óc liền choáng váng.

Lúc quay đến vòng thứ hai, đầu cảm giác đụng phải cái gì, cô quay lại, mở trừng mắt nhìn thấy một nam sinh mặc đồ màu trắng, nhưng cô rất nhanh phản ứng lại được, Tô Nặc đã nói là mặc đồ màu xám, sao có thể đổi thành đồ màu trắng được? Nhưng điều này cũng chẳng quan trọng mấy, quan trọng là, anh đã đến rồi.

Rất nhanh, Du Tiểu Trúc phát hiện ra đó chính là cơn ác mộng đêm qua, bởi vì người con trai mặc áo sơ mi trắng kia chính là: Trương Tiểu Sơn.

Cô tức mình thất vọng nói:

_Trương Tiểu Sơn, cậu rốt cuộc muốn gì?

Hắn khoát khoát tay nói:

_ Không có gì, chỉ là từ xa tớ đã nhìn thấy một con gụ lớn đang quay quay, nên muốn đến xem thử.

_ Cậu đi mau đi, tôi đang đợi người.

_ Hắn sẽ không tới đâu.

_ Cậu đừng nói bậy.

_ Người cậu thích chính là người cậu đang đợi phải không?

Du Tiểu Trúc cúi đầu bắt đầu im lặng, cô không muốn khiến không khí giữa hai người trở nên khó xử:

_ Cậu không cần hỏi.

Cô nói nhỏ đến mức chính mình cũng nghe không rõ.

_Không hỏi thì thôi.

Trương Tiểu Sơn vung cánh tay nghênh ngang đi mất.

Màn đêm buông xuống sân tập, chỉ còn lại bóng dáng cô đơn của Du Tiểu Trúc và thân ảnh xa dần của Trương Tiểu Sơn.

Khi Tiểu Thư Bào Ngư Gặp Tiên Sinh Hà MãTác giả: Tô Vĩ SinhTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ đến lớn, việc khiến Du Tiểu Trúc khốn khổ nhất chính là, mỗi lần chuyển nhà tới một nơi khác, cô đều được đặt cho biệt danh: “Tiểu thư bào ngư.” Tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đều thốt lên một câu: “Tiểu Trúc thật khác biệt.” Du Tiểu Trúc đầu óc đơn giản lại tưởng ấy là lời khen ngợi, còn không ngừng nhún giọng ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.” Sau đó mọi người chỉ cười mà không nói, chỉ chỉ vào mắt và miệng cô. Chỉ có Trương Tiểu Sơn rất biết cách làm người ta mất hứng đứng ở một bên nói vào: Cậu nghĩ cái biệt danh tiểu thư bào ngư thì hay ho lắm sao? Du Tiểu Trúc nghi hoặc chớp chớp đôi mắt hơi lồi ra vì một thời gian dài đeo kính cận: “Chẳng lẽ không phải?” Trương Tiểu Sơn khoát khoát tay nói: “Tất nhiên là không phải rồi, để tớ phân tích cho cậu xem nhé, bào nghĩa là răng hô, ngư là mắt lồi (tiếng Trung nhiều từ đồng âm khác nghĩa nên nó thế), ghép lại mới thành bào ngư.” Du Tiểu Trúc kinh hoảng dùng đôi tay bụ bẫm che miệng lại nói: “Cậu thật đáng ghét, đồ đại… Tối hôm đó Du Tiểu Trúc liên tục nằm mơ, mơ thấy Trương Tiểu Sơn đứng ở đối diện, cong người cười nhạo cô mà không đứng thẳng lên nổi, rất nhiều tình tiết đều nhớ không rõ nữa, khi giật mình tỉnh giấc thì Du Tiểu Trúc chỉ nhớ rõ nhất là: Trên sân tập, người quay đầu lại chính là Trương Tiểu Sơn.Giấc mộng này khiến cô vô cùng phiền muộn, đến tận sáng sớm, nhìn thấy Tiểu Sơn mà như nhìn thấy quỷ. Cả buổi học Du Tiểu Trúc đều không tập trung, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư mải nghĩ xem người đứng ở sân tập khi ráng chiều buông xuống sẽ là người như thế nào.Chuông tan học vừa rung, cô liền chạy như bay xuống nhà vệ sinh, đứng trước gương để sửa sang đầu tóc, xếp lại nếp gấp y phục, sau đó tự cười với mình một cái thật tươi.Cô đi tới sân tập, bắt đầu cảm thấy khủng hoảng, không biết Tô Nặc sẽ đi tới từ hướng nào, do vậy cứ vài giây trôi qua sẽ lại đổi hướng một lần, mãi tới khi quay đúng một vòng, đầu óc liền choáng váng.Lúc quay đến vòng thứ hai, đầu cảm giác đụng phải cái gì, cô quay lại, mở trừng mắt nhìn thấy một nam sinh mặc đồ màu trắng, nhưng cô rất nhanh phản ứng lại được, Tô Nặc đã nói là mặc đồ màu xám, sao có thể đổi thành đồ màu trắng được? Nhưng điều này cũng chẳng quan trọng mấy, quan trọng là, anh đã đến rồi.Rất nhanh, Du Tiểu Trúc phát hiện ra đó chính là cơn ác mộng đêm qua, bởi vì người con trai mặc áo sơ mi trắng kia chính là: Trương Tiểu Sơn.Cô tức mình thất vọng nói:_Trương Tiểu Sơn, cậu rốt cuộc muốn gì?Hắn khoát khoát tay nói:_ Không có gì, chỉ là từ xa tớ đã nhìn thấy một con gụ lớn đang quay quay, nên muốn đến xem thử._ Cậu đi mau đi, tôi đang đợi người._ Hắn sẽ không tới đâu._ Cậu đừng nói bậy._ Người cậu thích chính là người cậu đang đợi phải không?Du Tiểu Trúc cúi đầu bắt đầu im lặng, cô không muốn khiến không khí giữa hai người trở nên khó xử:_ Cậu không cần hỏi.Cô nói nhỏ đến mức chính mình cũng nghe không rõ._Không hỏi thì thôi.Trương Tiểu Sơn vung cánh tay nghênh ngang đi mất.Màn đêm buông xuống sân tập, chỉ còn lại bóng dáng cô đơn của Du Tiểu Trúc và thân ảnh xa dần của Trương Tiểu Sơn.

Chương 7