Trong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây…
Quyển 2 - Chương 20-2: Phụ lục 1: Tả thần
Lời Nói Dối Của ThầnTác giả: 95ivientTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây… Giải thích cho ai lỡ may tự hỏi Đông cung rõ ràng có Hữu thần vậy Tả thần trốn đâu mất rồi.Nhân vật này tác giả cũng không rõ có lộ diện không, dù cho y là một trong hai vị thần chức tước rất lớn ở Đông cung.Y tên là Chiết Vân, là nam thần ngang tuổi Đế sư Trần Trọng, nguyên thân là một đoá sen trắng, bộ dáng bên ngoài ước tầm hơn ba mươi tuổi.Tính tình thanh lãnh, ghét chốn ồn ào, thích yên tĩnh, hay đơn độc một mình. Người đầy một bụng chữ, chuẩn dạng quân tử thư sinh lễ nghĩa, việc vượt phép tắc nhất y từng làm là dâng tấu lên Nhật Đế xin tứ hôn để rước Như Dương về làm vợ. Cũng chính vì việc này Như Dương mới quyết tâm đi khỏi Đông cung để tìm tình yêu đích thực, sau đó gặp được Esme Ivient.Nói về Chiết Vân, sau khi không thể có được cô gái mình yêu, y cũng chẳng còn gì ước muốn. Y lui về sâu trong viện của mình đóng cửa bế quan, từ đó về sau không xuất hiện. Tài năng lớn nhất của vị thần này để y ngồi vào chức Tả thần là khả năng lập kết giới bảo vệ Đông cung. Nếu Hữu thần thanh lọc linh khí dựa vào Trâm hoa mai, thì Tả thần lại giăng một kết giới vô hình khắp Đông cung để bảo vệ nơi này khỏi Tà ác xâm nhập. Việc này tốn của y rất nhiều công sức, hàng ngàn năm dài y chỉ lặng lẽ ngồi một chốn chuyên chú giữ gìn kết giới mình lập ra.Cũng vì khả năng ấy nên vị thần này dường như có tai mắt ở khắp nơi, chuyện trên dưới Đông cung đều không qua nổi mắt y.Nói chung, một là y sẽ mãi mãi chẳng xuất hiện, hai là nếu đã xuất hiện y sẽ giữ một người vai trò quan trọng nào đó trong toàn truyện.:))))Vấn đề còn lại chỉ là, Chiết Vân, ngài tính thế nào?
Giải thích cho ai lỡ may tự hỏi Đông cung rõ ràng có Hữu thần vậy Tả thần trốn đâu mất rồi.
Nhân vật này tác giả cũng không rõ có lộ diện không, dù cho y là một trong hai vị thần chức tước rất lớn ở Đông cung.
Y tên là Chiết Vân, là nam thần ngang tuổi Đế sư Trần Trọng, nguyên thân là một đoá sen trắng, bộ dáng bên ngoài ước tầm hơn ba mươi tuổi.
Tính tình thanh lãnh, ghét chốn ồn ào, thích yên tĩnh, hay đơn độc một mình. Người đầy một bụng chữ, chuẩn dạng quân tử thư sinh lễ nghĩa, việc vượt phép tắc nhất y từng làm là dâng tấu lên Nhật Đế xin tứ hôn để rước Như Dương về làm vợ. Cũng chính vì việc này Như Dương mới quyết tâm đi khỏi Đông cung để tìm tình yêu đích thực, sau đó gặp được Esme Ivient.
Nói về Chiết Vân, sau khi không thể có được cô gái mình yêu, y cũng chẳng còn gì ước muốn. Y lui về sâu trong viện của mình đóng cửa bế quan, từ đó về sau không xuất hiện. Tài năng lớn nhất của vị thần này để y ngồi vào chức Tả thần là khả năng lập kết giới bảo vệ Đông cung. Nếu Hữu thần thanh lọc linh khí dựa vào Trâm hoa mai, thì Tả thần lại giăng một kết giới vô hình khắp Đông cung để bảo vệ nơi này khỏi Tà ác xâm nhập. Việc này tốn của y rất nhiều công sức, hàng ngàn năm dài y chỉ lặng lẽ ngồi một chốn chuyên chú giữ gìn kết giới mình lập ra.
Cũng vì khả năng ấy nên vị thần này dường như có tai mắt ở khắp nơi, chuyện trên dưới Đông cung đều không qua nổi mắt y.
Nói chung, một là y sẽ mãi mãi chẳng xuất hiện, hai là nếu đã xuất hiện y sẽ giữ một người vai trò quan trọng nào đó trong toàn truyện.
:))))
Vấn đề còn lại chỉ là, Chiết Vân, ngài tính thế nào?
Lời Nói Dối Của ThầnTác giả: 95ivientTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây… Giải thích cho ai lỡ may tự hỏi Đông cung rõ ràng có Hữu thần vậy Tả thần trốn đâu mất rồi.Nhân vật này tác giả cũng không rõ có lộ diện không, dù cho y là một trong hai vị thần chức tước rất lớn ở Đông cung.Y tên là Chiết Vân, là nam thần ngang tuổi Đế sư Trần Trọng, nguyên thân là một đoá sen trắng, bộ dáng bên ngoài ước tầm hơn ba mươi tuổi.Tính tình thanh lãnh, ghét chốn ồn ào, thích yên tĩnh, hay đơn độc một mình. Người đầy một bụng chữ, chuẩn dạng quân tử thư sinh lễ nghĩa, việc vượt phép tắc nhất y từng làm là dâng tấu lên Nhật Đế xin tứ hôn để rước Như Dương về làm vợ. Cũng chính vì việc này Như Dương mới quyết tâm đi khỏi Đông cung để tìm tình yêu đích thực, sau đó gặp được Esme Ivient.Nói về Chiết Vân, sau khi không thể có được cô gái mình yêu, y cũng chẳng còn gì ước muốn. Y lui về sâu trong viện của mình đóng cửa bế quan, từ đó về sau không xuất hiện. Tài năng lớn nhất của vị thần này để y ngồi vào chức Tả thần là khả năng lập kết giới bảo vệ Đông cung. Nếu Hữu thần thanh lọc linh khí dựa vào Trâm hoa mai, thì Tả thần lại giăng một kết giới vô hình khắp Đông cung để bảo vệ nơi này khỏi Tà ác xâm nhập. Việc này tốn của y rất nhiều công sức, hàng ngàn năm dài y chỉ lặng lẽ ngồi một chốn chuyên chú giữ gìn kết giới mình lập ra.Cũng vì khả năng ấy nên vị thần này dường như có tai mắt ở khắp nơi, chuyện trên dưới Đông cung đều không qua nổi mắt y.Nói chung, một là y sẽ mãi mãi chẳng xuất hiện, hai là nếu đã xuất hiện y sẽ giữ một người vai trò quan trọng nào đó trong toàn truyện.:))))Vấn đề còn lại chỉ là, Chiết Vân, ngài tính thế nào?