Tác giả:

Trong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây…

Quyển 2 - Chương 21-2: Phụ lục: Vớ được vàng. :))))) (Khuyến khích coi)

Lời Nói Dối Của ThầnTác giả: 95ivientTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tuy đang ôn thi sấp mặt nhưng vì chán quá nên tiện tay vọc điện thoại cũ ra coi. Kết quả thần kỳ là lôi ra được một sấp ảnh hồi mấy năm trước mình từng tự tưởng tượng và vẽ các nhân vật của mình trông ra làm sao.:))))))Nhiều ảnh lắm nhưng vì chất lượng chụp quá be bét nên k đăng lên được. Đây là mấy cái còn nhìn rõ hơn 1 tí.:))))Đây là ai á? Theo mình thì đây là thời niên thiếu của thánh Fly. Mà không, thánh Fly nào giờ vẫn mang bộ dạng của một cậu thiếu niên, có thay đổi gì đâu:)))) mình nói là thời niên thiếu vì khi trưởng thành theo mình người sẽ trông dư thế lày.Nhưng mà tiếc là thánh Fly k lớn nữa, nên đây chỉ là tưởng tượng thôi.Hình như đây là Claira trước biến cố tình cảm với Louis...Và sau biến cố ấy.Còn đây hình như là Luca Gyon đó.:)))))Bất ngờ hơn, ngày xưa mình vẽ Gabriel trông như này, chết cười.Gil nữa chứ, câm nín luôn.:))))))))Bonus thêm tấm hình ngồi nghĩ nửa ngày vẫn chưa biết hồi ấy vẽ ai...:))))Thỉnh thoảng xem lại chỉ ngồi toét miệng ra cười. Khả năng vẽ có hạn, nhưng trí tưởng tượng thì vô cùng.Nói nghe, ngày xưa xưa ấy mình còn có ước muốn gửi con mình (Tức là câu chuyện này) đi xuất bản nữa kìa, nhưng càng lớn càng thấy văn chương hữu hạn, thời gian hữu hạn, đam mê cũng hữu hạn, k nên mơ quá nhiều.Xong rồi, một lúc nào đấy mình còn muốn chuyển con mình thành tr tranh, nhưng mà, no no, hãy nhìn mấy bức vẽ trên thì thấy:vvvv chúng ta k nên mơ giữa ban ngày.Mình còn nghĩ, sẽ cố kiếm nhiều xiền để thuê ai đó vẽ nhân vật cho mình.Nói chung, giờ mình vẫn trẻ trâu, nhưng cái thời trẻ nghé mình vô tư lắm. Cute lắm.:))))) nhìn lại thời gian trôi qua nhanh quá.Haiz...Ngày kia mình thi rồi =="

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tuy đang ôn thi sấp mặt nhưng vì chán quá nên tiện tay vọc điện thoại cũ ra coi. Kết quả thần kỳ là lôi ra được một sấp ảnh hồi mấy năm trước mình từng tự tưởng tượng và vẽ các nhân vật của mình trông ra làm sao.:))))))

Nhiều ảnh lắm nhưng vì chất lượng chụp quá be bét nên k đăng lên được. Đây là mấy cái còn nhìn rõ hơn 1 tí.:))))

Image removed.

Đây là ai á? Theo mình thì đây là thời niên thiếu của thánh Fly. Mà không, thánh Fly nào giờ vẫn mang bộ dạng của một cậu thiếu niên, có thay đổi gì đâu:)))) mình nói là thời niên thiếu vì khi trưởng thành theo mình người sẽ trông dư thế lày.

Image removed.

Image removed.

Nhưng mà tiếc là thánh Fly k lớn nữa, nên đây chỉ là tưởng tượng thôi.

Image removed.

Hình như đây là Claira trước biến cố tình cảm với Louis...

Image removed.

Và sau biến cố ấy.

Image removed.

Còn đây hình như là Luca Gyon đó.:)))))

Image removed.

Bất ngờ hơn, ngày xưa mình vẽ Gabriel trông như này, chết cười.

Image removed.

Gil nữa chứ, câm nín luôn.:))))))))

Image removed.

Bonus thêm tấm hình ngồi nghĩ nửa ngày vẫn chưa biết hồi ấy vẽ ai...:))))

Thỉnh thoảng xem lại chỉ ngồi toét miệng ra cười. Khả năng vẽ có hạn, nhưng trí tưởng tượng thì vô cùng.

Nói nghe, ngày xưa xưa ấy mình còn có ước muốn gửi con mình (Tức là câu chuyện này) đi xuất bản nữa kìa, nhưng càng lớn càng thấy văn chương hữu hạn, thời gian hữu hạn, đam mê cũng hữu hạn, k nên mơ quá nhiều.

Xong rồi, một lúc nào đấy mình còn muốn chuyển con mình thành tr tranh, nhưng mà, no no, hãy nhìn mấy bức vẽ trên thì thấy:vvvv chúng ta k nên mơ giữa ban ngày.

Mình còn nghĩ, sẽ cố kiếm nhiều xiền để thuê ai đó vẽ nhân vật cho mình.

Nói chung, giờ mình vẫn trẻ trâu, nhưng cái thời trẻ nghé mình vô tư lắm. Cute lắm.:))))) nhìn lại thời gian trôi qua nhanh quá.

Haiz...

Ngày kia mình thi rồi =="

Lời Nói Dối Của ThầnTác giả: 95ivientTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong đêm đen tối tăm và mù mịt một khoảng trời chợt rực sáng bất thường. Lửa bừng bừng cháy lên cuốn theo những cuộn khói đen nghi ngút dày đặc, mùi gió đêm ngột ngạt hương tử vong, cả công trình kiến trúc đồ sộ minh chứng oanh liệt nhất cho thời đại hoàng kim của gia tộc bậc nhất thế giới phù thủy giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. Giữa trời lửa mênh mang văng vẳng đâu như có tiếng trẻ con khóc, từng âm thanh nức nở nghẹn ngào quẩn quanh trong những góc khuất của đống tro bụi hoang tàn, dẫn bước ta đi tìm kiếm một sự sống kỳ diệu nào đó. Người thanh niên giẫm chân trần trên lửa, vạt áo trắng tung bay phấp phới, vẻ mặt lạnh lùng y đăm đăm nhìn đứa trẻ trước mắt. Cả thân hình nhỏ xíu của nó vây trong lửa, lửa hun đốt cơ thể nó cháy rực như đuốc sống giữa trời đêm, đứa trẻ khóc, tiếng khóc bi thương tựa bài hát tiễn đưa những người thân xấu số đã vong mạng. Chỉ một đứa trẻ sơ sinh sống sót, thật lạ kỳ biết bao. Người thanh niên trầm ngâm, y tiến tới bồng đứa trẻ lên tay mình, vào giây… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tuy đang ôn thi sấp mặt nhưng vì chán quá nên tiện tay vọc điện thoại cũ ra coi. Kết quả thần kỳ là lôi ra được một sấp ảnh hồi mấy năm trước mình từng tự tưởng tượng và vẽ các nhân vật của mình trông ra làm sao.:))))))Nhiều ảnh lắm nhưng vì chất lượng chụp quá be bét nên k đăng lên được. Đây là mấy cái còn nhìn rõ hơn 1 tí.:))))Đây là ai á? Theo mình thì đây là thời niên thiếu của thánh Fly. Mà không, thánh Fly nào giờ vẫn mang bộ dạng của một cậu thiếu niên, có thay đổi gì đâu:)))) mình nói là thời niên thiếu vì khi trưởng thành theo mình người sẽ trông dư thế lày.Nhưng mà tiếc là thánh Fly k lớn nữa, nên đây chỉ là tưởng tượng thôi.Hình như đây là Claira trước biến cố tình cảm với Louis...Và sau biến cố ấy.Còn đây hình như là Luca Gyon đó.:)))))Bất ngờ hơn, ngày xưa mình vẽ Gabriel trông như này, chết cười.Gil nữa chứ, câm nín luôn.:))))))))Bonus thêm tấm hình ngồi nghĩ nửa ngày vẫn chưa biết hồi ấy vẽ ai...:))))Thỉnh thoảng xem lại chỉ ngồi toét miệng ra cười. Khả năng vẽ có hạn, nhưng trí tưởng tượng thì vô cùng.Nói nghe, ngày xưa xưa ấy mình còn có ước muốn gửi con mình (Tức là câu chuyện này) đi xuất bản nữa kìa, nhưng càng lớn càng thấy văn chương hữu hạn, thời gian hữu hạn, đam mê cũng hữu hạn, k nên mơ quá nhiều.Xong rồi, một lúc nào đấy mình còn muốn chuyển con mình thành tr tranh, nhưng mà, no no, hãy nhìn mấy bức vẽ trên thì thấy:vvvv chúng ta k nên mơ giữa ban ngày.Mình còn nghĩ, sẽ cố kiếm nhiều xiền để thuê ai đó vẽ nhân vật cho mình.Nói chung, giờ mình vẫn trẻ trâu, nhưng cái thời trẻ nghé mình vô tư lắm. Cute lắm.:))))) nhìn lại thời gian trôi qua nhanh quá.Haiz...Ngày kia mình thi rồi =="

Quyển 2 - Chương 21-2: Phụ lục: Vớ được vàng. :))))) (Khuyến khích coi)