*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Heo con Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Đỗ Trường Luân hỏi: “Em về nhà hay về trường học?” “Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp. “Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố gì. Cô vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị trưởng. Đỗ Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có…

Chương 82

Mưa Ở Phía TâyTác giả: Tháng Năm Ngải ThảoTruyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Heo con Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Đỗ Trường Luân hỏi: “Em về nhà hay về trường học?” “Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp. “Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố gì. Cô vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị trưởng. Đỗ Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có… Vạn Tuệ nhìn đến thấy thì giật mình: “Quý tiểu thư? … Sao cô lại ở đây?… Là Chung Tấn đưa cô đến đây?”Quý Hân Nhiên thấy phản ứng của cô, có vẻ cũng không biết chuyện này.“Vạn Tuệ, cẩn thận xét lại, tôi cũng không thua thiệt gì cô, không ngờ cô vì tiền lại làm ra chuyện này”.“Không, không phải tôi, thật đó, Quý tiểu thư, không phải tôi”. Vạn Tuệ rất hoảng: “Tôi thực sự không biết chuyện này, là Chung Tấn, là anh ta không nên quay về tìm cô đòi tiền. Không ngờ cô đã biết Đào Đào không phải là con của cha mình… Tôi khuyên anh ất rời khỏi đây, anh ấy cũng đã đồng ý, không ngờ anh ấy lại dám làm ra chuyện thế này. Hai ngày nay tôi đã cảm thấy anh ấy bất ổn, hôm nay anh ấy lại nói chúng tôi có thể lập tức rời đi, sống an ổn. Tôi sợ anh ấy lại đi cờ bạc nên đi theo, không ngờ anh ấy lại đến đây…”Quý Hân Nhiên thấy cô không giống nói dối, Chung Tấn mà cô nhắc đến hẳn chính là người đàn ông kia.“Vạn Tuệ, Chung Tấn này có quan hệ gì với cô? Sao hắn ta biết được chuyện của cô?”Vạn Tuệ rũ mắt: “Anh ấy chính là cha của Đào Đào, là đồng hương với tôi, đến Vân Hải thì quen. Anh ấy rất quan tâm tôi, sau này chúng tôi ở bên nhau nhưng anh ấy không chịu được lao động khổ sở, luôn muốn kiếm nhiều tiền nên thường qua lại với những kẻ không ra gì. Sau thì nghỉ việc, cả ngày đi cùng đám người đó… vì thế, chúng tôi luôn cãi cọ, sau đó chia tay, anh ấy ra ngoài… Sau đó tôi biết Chủ tịch Quý… nhưng mấy năm trước đột nhiên Chung Tấn quay lại, anh ấy gây chuyện bị cảnh sát truy nã, không có chỗ để đi nên quay về tìm tôi. Tôi cũng không đành lòng để anh ấy bị cảnh sát bắt nên lặng lẽ thuê phòng cho anh ấy, nhưng anh ấy chỉ ở lại hai tháng rồi lại bỏ đi. Đi rồi… tôi mới phát hiện mình mang thai nhưng anh ấy vẫn không quay về. Sau khi Chủ tịch Quý qua đời, tôi mang Đào Đào về quê, vốn định sống an ổn nhưng anh ấy lại tìm được chúng tôi. Anh ấy bị tù mấy năm, mới từ ngục trở về, dù sao cũng là cha của Đào Đào, lại không có nơi để đi… Tôi vốn định đưa tiền cho anh ấy làm ăn nhưng anh ấy ham cờ bạc thành tính, tiền trong nhà đều mất sạch. Hết tiền anh ấy nghĩ đến cô nên dỗ chúng tôi quay lại. Không ngờ anh ấy lại làm chuyện này…”Lòng Quý Hân Nhiên cũng có chút cảm thông: “Vạn Tuệ, anh ta chỉ cần tiền, cũng không đối tốt với mẹ con cô, đơn giản chỉ là lợi dụng mẹ con cô thôi. Cô ở cùng anh ta lâu như vậy hẳn cũng hiểu. Nếu cô giúp anh ta thì sẽ thành đồng lõa, con cô còn nhỏ, nếu cô xảy ra chuyện thì nó phải làm sao?”“Chuyện của anh ấy tôi thực sự không biết, cô yên tâm, tôi sẽ không hại cô, tôi sẽ thả cô đi”. Nói xong, Vạn Tuệ cởi trói cho cô.Quý Hân Nhiên không ngờ lại có thể biến chuyển như vậy, cho dù việc này là vì Vạn Tuệ mà ra thì giờ cô vẫn thực sự cảm kích Vạn Tuệ,Dây thừng trói rất chặt, trong phòng lại không có gì sắc để dùng. Vạn Tuệ mất hơn nửa ngày mới cởi trói được cho cô. Quý Hân Nhiên cũng bất chấp đau đớn, vội vàng cùng Vạn Tuệ cởi trói chân, hai người vất vả lắm mới tháo được dây thừng. Quý Hân Nhiên đứng dậy, cảm thấy chân cũng không nghe lời nhưng cô phải rời đi ngay, Chung Tấn kia chẳng biết khi nào sẽ trở về.“Quý tiểu thư, mau đi thôi”. Vạn Tuệ cũng thúc giục cô.Cô gật gật đầu: “Vạn Tuệ, cám ơn cô, cô cũng mau rời khỏi hắn ta đi, đừng ở cùng hắn một chỗ nữa”.Ra khỏi căn phòng này cô mới hiểu được mình quả thật đang ở trong một tòa nhà chưa xây xong, cũng hiểu vì sao mình chẳng nghe được chút tiếng động nào, ngôi nhà này xây trên triền núi rất xa nội thành. Năm đó chẳng biết ai định mở làng du lịch ở đây nhưng làm một nửa mới phát hiện nơi đây có nhiều mồ mả, chất lượng nước cũng có vấn đề, căn bản là không phù hợp để khai phá nên cứ thế mà bỏ lại đó. Bởi vì nơi này quá hẻo lánh nên đồng nát cũng chẳng buồn viếng thăm.Cô ra khỏi tòa nhà, vừa định đi thì bỗng nhớ ra một thứ, vội quay lại.“Sao cô còn quay về?”. Vạn Tuệ vừa định đi, thấy cô lộn trở lại thì hoảng sợ.“Tôi tìm túi của mình”. Cô tìm xung quanh, quả nhiên tìm được balo của mình ở trong góc. Vừa định mở ra thì nghe được tiếng bước chân dồn dập, Vạn Tuệ nhìn thoáng qua: “Không hay rồi, anh ta đã trở lại, mau chạy đi”.Quý Hân Nhiên quay đầu lại, Chung Tấn kia đã đuổi đến nơi.Vạn Tuệ tiến lên ngăn cản hắn ta: “Chung Tấn, anh không thể tiếp tục sai lầm mãi được, thả Quý tiểu thư đi.”“Con kỹ nữ đê tiện này, phá hoại chuyện tốt của tao”. Giọng nói hung tợn, sau đó lại nghe tiếng Vạn Tuệ kêu. Hắn một cước đạp Vạn Tuệ đi rồi đuổi theo.Quý Hân Nhiên đang định chạy xuống dưới lầu nhưng cho dù là bình thường chưa chắc đã chạy nhanh hơn hắn huống chi đã hai ngày cô không ăn cơm. Chung Tấn kia nhanh chóng đuổi được cô, hắn túm tay cô: “Cấm chạy, đừng để tao không khách sáo”, giọng nói cũng rất hung bạo.Quý Hân Nhiên sống chết giãy dụa, hai người giằng co, cô chỉ cảm thấy hoa mắt, bị đẩy một cái, người lảo đảo ngã ra đằng sau, sau đó đầu váng mắt hoa, không biết gì nữa.

Vạn Tuệ nhìn đến thấy thì giật mình: “Quý tiểu thư? … Sao cô lại ở đây?… Là Chung Tấn đưa cô đến đây?”

Quý Hân Nhiên thấy phản ứng của cô, có vẻ cũng không biết chuyện này.

“Vạn Tuệ, cẩn thận xét lại, tôi cũng không thua thiệt gì cô, không ngờ cô vì tiền lại làm ra chuyện này”.

“Không, không phải tôi, thật đó, Quý tiểu thư, không phải tôi”. Vạn Tuệ rất hoảng: “Tôi thực sự không biết chuyện này, là Chung Tấn, là anh ta không nên quay về tìm cô đòi tiền. Không ngờ cô đã biết Đào Đào không phải là con của cha mình… Tôi khuyên anh ất rời khỏi đây, anh ấy cũng đã đồng ý, không ngờ anh ấy lại dám làm ra chuyện thế này. Hai ngày nay tôi đã cảm thấy anh ấy bất ổn, hôm nay anh ấy lại nói chúng tôi có thể lập tức rời đi, sống an ổn. Tôi sợ anh ấy lại đi cờ bạc nên đi theo, không ngờ anh ấy lại đến đây…”

Quý Hân Nhiên thấy cô không giống nói dối, Chung Tấn mà cô nhắc đến hẳn chính là người đàn ông kia.

“Vạn Tuệ, Chung Tấn này có quan hệ gì với cô? Sao hắn ta biết được chuyện của cô?”

Vạn Tuệ rũ mắt: “Anh ấy chính là cha của Đào Đào, là đồng hương với tôi, đến Vân Hải thì quen. Anh ấy rất quan tâm tôi, sau này chúng tôi ở bên nhau nhưng anh ấy không chịu được lao động khổ sở, luôn muốn kiếm nhiều tiền nên thường qua lại với những kẻ không ra gì. Sau thì nghỉ việc, cả ngày đi cùng đám người đó… vì thế, chúng tôi luôn cãi cọ, sau đó chia tay, anh ấy ra ngoài… Sau đó tôi biết Chủ tịch Quý… nhưng mấy năm trước đột nhiên Chung Tấn quay lại, anh ấy gây chuyện bị cảnh sát truy nã, không có chỗ để đi nên quay về tìm tôi. Tôi cũng không đành lòng để anh ấy bị cảnh sát bắt nên lặng lẽ thuê phòng cho anh ấy, nhưng anh ấy chỉ ở lại hai tháng rồi lại bỏ đi. Đi rồi… tôi mới phát hiện mình mang thai nhưng anh ấy vẫn không quay về. Sau khi Chủ tịch Quý qua đời, tôi mang Đào Đào về quê, vốn định sống an ổn nhưng anh ấy lại tìm được chúng tôi. Anh ấy bị tù mấy năm, mới từ ngục trở về, dù sao cũng là cha của Đào Đào, lại không có nơi để đi… Tôi vốn định đưa tiền cho anh ấy làm ăn nhưng anh ấy ham cờ bạc thành tính, tiền trong nhà đều mất sạch. Hết tiền anh ấy nghĩ đến cô nên dỗ chúng tôi quay lại. Không ngờ anh ấy lại làm chuyện này…”

Lòng Quý Hân Nhiên cũng có chút cảm thông: “Vạn Tuệ, anh ta chỉ cần tiền, cũng không đối tốt với mẹ con cô, đơn giản chỉ là lợi dụng mẹ con cô thôi. Cô ở cùng anh ta lâu như vậy hẳn cũng hiểu. Nếu cô giúp anh ta thì sẽ thành đồng lõa, con cô còn nhỏ, nếu cô xảy ra chuyện thì nó phải làm sao?”

“Chuyện của anh ấy tôi thực sự không biết, cô yên tâm, tôi sẽ không hại cô, tôi sẽ thả cô đi”. Nói xong, Vạn Tuệ cởi trói cho cô.

Quý Hân Nhiên không ngờ lại có thể biến chuyển như vậy, cho dù việc này là vì Vạn Tuệ mà ra thì giờ cô vẫn thực sự cảm kích Vạn Tuệ,

Dây thừng trói rất chặt, trong phòng lại không có gì sắc để dùng. Vạn Tuệ mất hơn nửa ngày mới cởi trói được cho cô. Quý Hân Nhiên cũng bất chấp đau đớn, vội vàng cùng Vạn Tuệ cởi trói chân, hai người vất vả lắm mới tháo được dây thừng. Quý Hân Nhiên đứng dậy, cảm thấy chân cũng không nghe lời nhưng cô phải rời đi ngay, Chung Tấn kia chẳng biết khi nào sẽ trở về.

“Quý tiểu thư, mau đi thôi”. Vạn Tuệ cũng thúc giục cô.

Cô gật gật đầu: “Vạn Tuệ, cám ơn cô, cô cũng mau rời khỏi hắn ta đi, đừng ở cùng hắn một chỗ nữa”.

Ra khỏi căn phòng này cô mới hiểu được mình quả thật đang ở trong một tòa nhà chưa xây xong, cũng hiểu vì sao mình chẳng nghe được chút tiếng động nào, ngôi nhà này xây trên triền núi rất xa nội thành. Năm đó chẳng biết ai định mở làng du lịch ở đây nhưng làm một nửa mới phát hiện nơi đây có nhiều mồ mả, chất lượng nước cũng có vấn đề, căn bản là không phù hợp để khai phá nên cứ thế mà bỏ lại đó. Bởi vì nơi này quá hẻo lánh nên đồng nát cũng chẳng buồn viếng thăm.

Cô ra khỏi tòa nhà, vừa định đi thì bỗng nhớ ra một thứ, vội quay lại.

“Sao cô còn quay về?”. Vạn Tuệ vừa định đi, thấy cô lộn trở lại thì hoảng sợ.

“Tôi tìm túi của mình”. Cô tìm xung quanh, quả nhiên tìm được balo của mình ở trong góc. Vừa định mở ra thì nghe được tiếng bước chân dồn dập, Vạn Tuệ nhìn thoáng qua: “Không hay rồi, anh ta đã trở lại, mau chạy đi”.

Quý Hân Nhiên quay đầu lại, Chung Tấn kia đã đuổi đến nơi.

Vạn Tuệ tiến lên ngăn cản hắn ta: “Chung Tấn, anh không thể tiếp tục sai lầm mãi được, thả Quý tiểu thư đi.”

“Con kỹ nữ đê tiện này, phá hoại chuyện tốt của tao”. Giọng nói hung tợn, sau đó lại nghe tiếng Vạn Tuệ kêu. Hắn một cước đạp Vạn Tuệ đi rồi đuổi theo.

Quý Hân Nhiên đang định chạy xuống dưới lầu nhưng cho dù là bình thường chưa chắc đã chạy nhanh hơn hắn huống chi đã hai ngày cô không ăn cơm. Chung Tấn kia nhanh chóng đuổi được cô, hắn túm tay cô: “Cấm chạy, đừng để tao không khách sáo”, giọng nói cũng rất hung bạo.

Quý Hân Nhiên sống chết giãy dụa, hai người giằng co, cô chỉ cảm thấy hoa mắt, bị đẩy một cái, người lảo đảo ngã ra đằng sau, sau đó đầu váng mắt hoa, không biết gì nữa.

Mưa Ở Phía TâyTác giả: Tháng Năm Ngải ThảoTruyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Heo con Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Đỗ Trường Luân hỏi: “Em về nhà hay về trường học?” “Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp. “Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố gì. Cô vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị trưởng. Đỗ Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có… Vạn Tuệ nhìn đến thấy thì giật mình: “Quý tiểu thư? … Sao cô lại ở đây?… Là Chung Tấn đưa cô đến đây?”Quý Hân Nhiên thấy phản ứng của cô, có vẻ cũng không biết chuyện này.“Vạn Tuệ, cẩn thận xét lại, tôi cũng không thua thiệt gì cô, không ngờ cô vì tiền lại làm ra chuyện này”.“Không, không phải tôi, thật đó, Quý tiểu thư, không phải tôi”. Vạn Tuệ rất hoảng: “Tôi thực sự không biết chuyện này, là Chung Tấn, là anh ta không nên quay về tìm cô đòi tiền. Không ngờ cô đã biết Đào Đào không phải là con của cha mình… Tôi khuyên anh ất rời khỏi đây, anh ấy cũng đã đồng ý, không ngờ anh ấy lại dám làm ra chuyện thế này. Hai ngày nay tôi đã cảm thấy anh ấy bất ổn, hôm nay anh ấy lại nói chúng tôi có thể lập tức rời đi, sống an ổn. Tôi sợ anh ấy lại đi cờ bạc nên đi theo, không ngờ anh ấy lại đến đây…”Quý Hân Nhiên thấy cô không giống nói dối, Chung Tấn mà cô nhắc đến hẳn chính là người đàn ông kia.“Vạn Tuệ, Chung Tấn này có quan hệ gì với cô? Sao hắn ta biết được chuyện của cô?”Vạn Tuệ rũ mắt: “Anh ấy chính là cha của Đào Đào, là đồng hương với tôi, đến Vân Hải thì quen. Anh ấy rất quan tâm tôi, sau này chúng tôi ở bên nhau nhưng anh ấy không chịu được lao động khổ sở, luôn muốn kiếm nhiều tiền nên thường qua lại với những kẻ không ra gì. Sau thì nghỉ việc, cả ngày đi cùng đám người đó… vì thế, chúng tôi luôn cãi cọ, sau đó chia tay, anh ấy ra ngoài… Sau đó tôi biết Chủ tịch Quý… nhưng mấy năm trước đột nhiên Chung Tấn quay lại, anh ấy gây chuyện bị cảnh sát truy nã, không có chỗ để đi nên quay về tìm tôi. Tôi cũng không đành lòng để anh ấy bị cảnh sát bắt nên lặng lẽ thuê phòng cho anh ấy, nhưng anh ấy chỉ ở lại hai tháng rồi lại bỏ đi. Đi rồi… tôi mới phát hiện mình mang thai nhưng anh ấy vẫn không quay về. Sau khi Chủ tịch Quý qua đời, tôi mang Đào Đào về quê, vốn định sống an ổn nhưng anh ấy lại tìm được chúng tôi. Anh ấy bị tù mấy năm, mới từ ngục trở về, dù sao cũng là cha của Đào Đào, lại không có nơi để đi… Tôi vốn định đưa tiền cho anh ấy làm ăn nhưng anh ấy ham cờ bạc thành tính, tiền trong nhà đều mất sạch. Hết tiền anh ấy nghĩ đến cô nên dỗ chúng tôi quay lại. Không ngờ anh ấy lại làm chuyện này…”Lòng Quý Hân Nhiên cũng có chút cảm thông: “Vạn Tuệ, anh ta chỉ cần tiền, cũng không đối tốt với mẹ con cô, đơn giản chỉ là lợi dụng mẹ con cô thôi. Cô ở cùng anh ta lâu như vậy hẳn cũng hiểu. Nếu cô giúp anh ta thì sẽ thành đồng lõa, con cô còn nhỏ, nếu cô xảy ra chuyện thì nó phải làm sao?”“Chuyện của anh ấy tôi thực sự không biết, cô yên tâm, tôi sẽ không hại cô, tôi sẽ thả cô đi”. Nói xong, Vạn Tuệ cởi trói cho cô.Quý Hân Nhiên không ngờ lại có thể biến chuyển như vậy, cho dù việc này là vì Vạn Tuệ mà ra thì giờ cô vẫn thực sự cảm kích Vạn Tuệ,Dây thừng trói rất chặt, trong phòng lại không có gì sắc để dùng. Vạn Tuệ mất hơn nửa ngày mới cởi trói được cho cô. Quý Hân Nhiên cũng bất chấp đau đớn, vội vàng cùng Vạn Tuệ cởi trói chân, hai người vất vả lắm mới tháo được dây thừng. Quý Hân Nhiên đứng dậy, cảm thấy chân cũng không nghe lời nhưng cô phải rời đi ngay, Chung Tấn kia chẳng biết khi nào sẽ trở về.“Quý tiểu thư, mau đi thôi”. Vạn Tuệ cũng thúc giục cô.Cô gật gật đầu: “Vạn Tuệ, cám ơn cô, cô cũng mau rời khỏi hắn ta đi, đừng ở cùng hắn một chỗ nữa”.Ra khỏi căn phòng này cô mới hiểu được mình quả thật đang ở trong một tòa nhà chưa xây xong, cũng hiểu vì sao mình chẳng nghe được chút tiếng động nào, ngôi nhà này xây trên triền núi rất xa nội thành. Năm đó chẳng biết ai định mở làng du lịch ở đây nhưng làm một nửa mới phát hiện nơi đây có nhiều mồ mả, chất lượng nước cũng có vấn đề, căn bản là không phù hợp để khai phá nên cứ thế mà bỏ lại đó. Bởi vì nơi này quá hẻo lánh nên đồng nát cũng chẳng buồn viếng thăm.Cô ra khỏi tòa nhà, vừa định đi thì bỗng nhớ ra một thứ, vội quay lại.“Sao cô còn quay về?”. Vạn Tuệ vừa định đi, thấy cô lộn trở lại thì hoảng sợ.“Tôi tìm túi của mình”. Cô tìm xung quanh, quả nhiên tìm được balo của mình ở trong góc. Vừa định mở ra thì nghe được tiếng bước chân dồn dập, Vạn Tuệ nhìn thoáng qua: “Không hay rồi, anh ta đã trở lại, mau chạy đi”.Quý Hân Nhiên quay đầu lại, Chung Tấn kia đã đuổi đến nơi.Vạn Tuệ tiến lên ngăn cản hắn ta: “Chung Tấn, anh không thể tiếp tục sai lầm mãi được, thả Quý tiểu thư đi.”“Con kỹ nữ đê tiện này, phá hoại chuyện tốt của tao”. Giọng nói hung tợn, sau đó lại nghe tiếng Vạn Tuệ kêu. Hắn một cước đạp Vạn Tuệ đi rồi đuổi theo.Quý Hân Nhiên đang định chạy xuống dưới lầu nhưng cho dù là bình thường chưa chắc đã chạy nhanh hơn hắn huống chi đã hai ngày cô không ăn cơm. Chung Tấn kia nhanh chóng đuổi được cô, hắn túm tay cô: “Cấm chạy, đừng để tao không khách sáo”, giọng nói cũng rất hung bạo.Quý Hân Nhiên sống chết giãy dụa, hai người giằng co, cô chỉ cảm thấy hoa mắt, bị đẩy một cái, người lảo đảo ngã ra đằng sau, sau đó đầu váng mắt hoa, không biết gì nữa.

Chương 82