Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 16: Nếu như cô không quyến rũ anh 3

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Bạch Lăng mới vừa buông xuống tâm tình, liền một lần nữa căng cứng, cô lúc này mới phát hiện, trong phòng ngoại trừ cô còn có một người khác.Ghế salon trong phòng Vip được làm bằng da thật, ngồi trên đó chính là đứa con riêng của nhà họ Minh, tổng giám đốc Minh Thị, hoàn toàn giống như một vị vương giả.Bạch Lăng không thể không thừa nhận... Minh Dạ so với mấy lần trước cô nhìn, càng "ngon" hơn rồi, càng thêm chói mắt rồi, khí chất mạnh mẽ, vẻ đàn ông ngày càng nồng đậm.Dường như, qua mỗi một ngày, anh càng thêm chói mắt vài phần.Cô biết dùng từ xinh đẹp để hình dung một người đàn ông có chút không thích hợp, nhưng ngoài từ đó ra, cô cũng không nghĩ ra từ nào có thể thích hợp hơn nữa rồi.Sau khi khiếp sợ qua đi, cô có chút khẩn trương trả lời câu hỏi của Minh Dạ."Là anh ta gây phiền toái với tôi... anh, anh không thấy sao?"Minh Dạ nhẹ nhàng để chén cà phê xuống, lạnh lùng phun ra một câu nói tổn thương lòng người."Con muỗi không đốt ai thì cũng chả ai giết nó, nếu như cô không quyến rũ cậu ta, cậu ta cũng chẳng thừa hơi mà tới tìm cô làm gì!"Anh quả thực nhìn thấy, thế nhưng... anh không muốn đi ra cứu cô, thậm chí ngay cả suy nghĩ đi ra cứu cô anh cũng không có.Bạch Lăng c*n m** d***, cánh tay gầy yếu nắm chặt thành quyền."Minh Dạ, đừng tưởng anh là con riêng của tôi, thì tôi sẽ không dám đánh anh!"Mới vừa rồi anh rõ ràng ở đây, nhưng lại mắt nhắm mắt mở nhìn cô bị người khác bắt nạt, Bạch Lăng chưa bao giờ phải trải qua cảm giác oan ức như vậy.Minh Dạ nghe xong câu nói đó của cô, liền cong môi cười một nụ cười châm biếm.Tao nhã đứng dậy, giống như là đang đòi mạng, chậm rãi đi tới trước mặt Bạch Lăng, mắt nhìn xuống Bạch Lăng còn chưa cao tới cằm anh."Khẩu khí cũng không nhỏ nhỉ, chẳng lẽ là vì cô sắp câu được con cá lớn hơn, liền mới dám lớn tiếng với tôi như thế, Lan San cô có bản lãnh đó từ bao giờ vậy?"Ngay lập tức, một âm thanh thâm thúy vang lên, ở trong ánh nắng chiều lại càng thêm vang dội.Bạch Lăng có chút không dám tin là mình vừa tát Minh Dạ, thu hồi cánh tay đang run rẩy, kiên trì nói."Một tát này, tôi phải sớm dùng đến, không cần cám ơn!"Minh Dạ quả thực phải thừa nhận, anh kinh ngạc.Trên đời này lại có người dám đánh anh? Mà đó lại là người mẹ kế từng dùng trăm phương nghìn kế muốn bò lên giường của anh!

Bạch Lăng mới vừa buông xuống tâm tình, liền một lần nữa căng cứng, cô lúc này mới phát hiện, trong phòng ngoại trừ cô còn có một người khác.

Ghế salon trong phòng Vip được làm bằng da thật, ngồi trên đó chính là đứa con riêng của nhà họ Minh, tổng giám đốc Minh Thị, hoàn toàn giống như một vị vương giả.

Bạch Lăng không thể không thừa nhận... Minh Dạ so với mấy lần trước cô nhìn, càng "ngon" hơn rồi, càng thêm chói mắt rồi, khí chất mạnh mẽ, vẻ đàn ông ngày càng nồng đậm.

Dường như, qua mỗi một ngày, anh càng thêm chói mắt vài phần.

Cô biết dùng từ xinh đẹp để hình dung một người đàn ông có chút không thích hợp, nhưng ngoài từ đó ra, cô cũng không nghĩ ra từ nào có thể thích hợp hơn nữa rồi.

Sau khi khiếp sợ qua đi, cô có chút khẩn trương trả lời câu hỏi của Minh Dạ.

"Là anh ta gây phiền toái với tôi... anh, anh không thấy sao?"

Minh Dạ nhẹ nhàng để chén cà phê xuống, lạnh lùng phun ra một câu nói tổn thương lòng người.

"Con muỗi không đốt ai thì cũng chả ai giết nó, nếu như cô không quyến rũ cậu ta, cậu ta cũng chẳng thừa hơi mà tới tìm cô làm gì!"

Anh quả thực nhìn thấy, thế nhưng... anh không muốn đi ra cứu cô, thậm chí ngay cả suy nghĩ đi ra cứu cô anh cũng không có.

Bạch Lăng c*n m** d***, cánh tay gầy yếu nắm chặt thành quyền.

"Minh Dạ, đừng tưởng anh là con riêng của tôi, thì tôi sẽ không dám đánh anh!"

Mới vừa rồi anh rõ ràng ở đây, nhưng lại mắt nhắm mắt mở nhìn cô bị người khác bắt nạt, Bạch Lăng chưa bao giờ phải trải qua cảm giác oan ức như vậy.

Minh Dạ nghe xong câu nói đó của cô, liền cong môi cười một nụ cười châm biếm.

Tao nhã đứng dậy, giống như là đang đòi mạng, chậm rãi đi tới trước mặt Bạch Lăng, mắt nhìn xuống Bạch Lăng còn chưa cao tới cằm anh.

"Khẩu khí cũng không nhỏ nhỉ, chẳng lẽ là vì cô sắp câu được con cá lớn hơn, liền mới dám lớn tiếng với tôi như thế, Lan San cô có bản lãnh đó từ bao giờ vậy?"

Ngay lập tức, một âm thanh thâm thúy vang lên, ở trong ánh nắng chiều lại càng thêm vang dội.

Bạch Lăng có chút không dám tin là mình vừa tát Minh Dạ, thu hồi cánh tay đang run rẩy, kiên trì nói.

"Một tát này, tôi phải sớm dùng đến, không cần cám ơn!"

Minh Dạ quả thực phải thừa nhận, anh kinh ngạc.

Trên đời này lại có người dám đánh anh? Mà đó lại là người mẹ kế từng dùng trăm phương nghìn kế muốn bò lên giường của anh!

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Bạch Lăng mới vừa buông xuống tâm tình, liền một lần nữa căng cứng, cô lúc này mới phát hiện, trong phòng ngoại trừ cô còn có một người khác.Ghế salon trong phòng Vip được làm bằng da thật, ngồi trên đó chính là đứa con riêng của nhà họ Minh, tổng giám đốc Minh Thị, hoàn toàn giống như một vị vương giả.Bạch Lăng không thể không thừa nhận... Minh Dạ so với mấy lần trước cô nhìn, càng "ngon" hơn rồi, càng thêm chói mắt rồi, khí chất mạnh mẽ, vẻ đàn ông ngày càng nồng đậm.Dường như, qua mỗi một ngày, anh càng thêm chói mắt vài phần.Cô biết dùng từ xinh đẹp để hình dung một người đàn ông có chút không thích hợp, nhưng ngoài từ đó ra, cô cũng không nghĩ ra từ nào có thể thích hợp hơn nữa rồi.Sau khi khiếp sợ qua đi, cô có chút khẩn trương trả lời câu hỏi của Minh Dạ."Là anh ta gây phiền toái với tôi... anh, anh không thấy sao?"Minh Dạ nhẹ nhàng để chén cà phê xuống, lạnh lùng phun ra một câu nói tổn thương lòng người."Con muỗi không đốt ai thì cũng chả ai giết nó, nếu như cô không quyến rũ cậu ta, cậu ta cũng chẳng thừa hơi mà tới tìm cô làm gì!"Anh quả thực nhìn thấy, thế nhưng... anh không muốn đi ra cứu cô, thậm chí ngay cả suy nghĩ đi ra cứu cô anh cũng không có.Bạch Lăng c*n m** d***, cánh tay gầy yếu nắm chặt thành quyền."Minh Dạ, đừng tưởng anh là con riêng của tôi, thì tôi sẽ không dám đánh anh!"Mới vừa rồi anh rõ ràng ở đây, nhưng lại mắt nhắm mắt mở nhìn cô bị người khác bắt nạt, Bạch Lăng chưa bao giờ phải trải qua cảm giác oan ức như vậy.Minh Dạ nghe xong câu nói đó của cô, liền cong môi cười một nụ cười châm biếm.Tao nhã đứng dậy, giống như là đang đòi mạng, chậm rãi đi tới trước mặt Bạch Lăng, mắt nhìn xuống Bạch Lăng còn chưa cao tới cằm anh."Khẩu khí cũng không nhỏ nhỉ, chẳng lẽ là vì cô sắp câu được con cá lớn hơn, liền mới dám lớn tiếng với tôi như thế, Lan San cô có bản lãnh đó từ bao giờ vậy?"Ngay lập tức, một âm thanh thâm thúy vang lên, ở trong ánh nắng chiều lại càng thêm vang dội.Bạch Lăng có chút không dám tin là mình vừa tát Minh Dạ, thu hồi cánh tay đang run rẩy, kiên trì nói."Một tát này, tôi phải sớm dùng đến, không cần cám ơn!"Minh Dạ quả thực phải thừa nhận, anh kinh ngạc.Trên đời này lại có người dám đánh anh? Mà đó lại là người mẹ kế từng dùng trăm phương nghìn kế muốn bò lên giường của anh!

Chương 16: Nếu như cô không quyến rũ anh 3