Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 23: Đừng thách thức sự nhẫn nại của tôi 2
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Trên đỉnh núi gió rất lạnh, lạnh tới tận xương, Bạch Lăng lạnh run quỳ trên mặt đất, cô không thể phân biệt được bản thân là đang lạnh tới run, hay là đau tới run nữa.Chỉ là cô bây giờ quả thực rất đau, nước trong dạ dày không ngừng phụt ra, không nhịn được nữa, cô liền ói tới trời đất quay cuồng.Minh Dạ dựa người vào xe, ngắm nhìn vẻ chật vật của cô.Mang theo cả sự khinh thường, không có một tia nhiệt độ, giống như là đang nhìn một vật đã chết, đợi cô ói xong, mới chẫm rãi mở miệng nói."Lan San, cô vĩnh viễn đừng nên thách thức sự kiên nhẫn của tôi, đừng tưởng rằng tôi thực sự sẽ không động tới cô, ngoan ngoãn mà làm bà Minh, tôi còn có thể cho một một đời no ấm! Còn... đừng nên nghĩ tới mấy chuyện ngu xuẩn kia, cô là mẹ kế của tôi, thì vĩnh viễn cũng chỉ có thể là mẹ kế của tôi, đừng vọng tưởng những thứ mà bản thân không thể có được..."Bạch Lăng ói đến trời đất đảo lộn rồi, cô xoa khóe miệng, yếu ớt hỏi:"Tôi... tôi năm nay bao nhiêu tuổi?""Hai mươi bốn!"Minh Dạ nhíu mày, mặc dù không biết cô tại sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng vẫn trả lời.Bạch Lăng cười chua chát, trên mặt lại mang theo vẻ thê lương nhàn nhạt.Hai mươi bốn tuổi, chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của người phụ nữ, chính là giai đoạn giữa sự ngây ngô và thành thục.Trong đời chỉ có thể làm bà chủ Minh, vì sao?Trái tim Bạch Lăng đau buồn, cô không biết là lòng mình đang chua xót, hay là ý thức được cả đời này mình sẽ chỉ có thể là mẹ kế của Minh Dạ."Minh Dạ..."Hít thật sâu một hơi, cô trịnh trọng gọi một tiếng "Minh Dạ", sau đó chậm rãi đứng dậy.Xoay người, hai chân khẽ run, cánh tay chống lấy cửa xe, nhìn thẳng vào mắt anh."Tôi trước đây có thể... có thể làm những chuyện không hay, có lẽ có lỗi với anh, thế nhưng sau này, anh yên tâm, giống như lời anh nói, tôi là mẹ kế của anh, anh là con riêng của tôi, giữa chúng ta vĩnh viễn sẽ chỉ có quan hệ này!"Nếu cô muốn sau này có một cuộc sống bình yên, an toàn và yên ổn, vậy cô nhất định phải giảng hòa với Minh Dạ trước.Không thể giống như người bình thường gặp nhau lướt qua, làm người xa lạ cũng tốt.Nhưng cô lại không phải là Lan San thật sự, đường nhiên sẽ không phí tâm tư của mình lên người anh.
Trên đỉnh núi gió rất lạnh, lạnh tới tận xương, Bạch Lăng lạnh run quỳ trên mặt đất, cô không thể phân biệt được bản thân là đang lạnh tới run, hay là đau tới run nữa.
Chỉ là cô bây giờ quả thực rất đau, nước trong dạ dày không ngừng phụt ra, không nhịn được nữa, cô liền ói tới trời đất quay cuồng.
Minh Dạ dựa người vào xe, ngắm nhìn vẻ chật vật của cô.
Mang theo cả sự khinh thường, không có một tia nhiệt độ, giống như là đang nhìn một vật đã chết, đợi cô ói xong, mới chẫm rãi mở miệng nói.
"Lan San, cô vĩnh viễn đừng nên thách thức sự kiên nhẫn của tôi, đừng tưởng rằng tôi thực sự sẽ không động tới cô, ngoan ngoãn mà làm bà Minh, tôi còn có thể cho một một đời no ấm! Còn... đừng nên nghĩ tới mấy chuyện ngu xuẩn kia, cô là mẹ kế của tôi, thì vĩnh viễn cũng chỉ có thể là mẹ kế của tôi, đừng vọng tưởng những thứ mà bản thân không thể có được..."
Bạch Lăng ói đến trời đất đảo lộn rồi, cô xoa khóe miệng, yếu ớt hỏi:
"Tôi... tôi năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi bốn!"
Minh Dạ nhíu mày, mặc dù không biết cô tại sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng vẫn trả lời.
Bạch Lăng cười chua chát, trên mặt lại mang theo vẻ thê lương nhàn nhạt.
Hai mươi bốn tuổi, chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của người phụ nữ, chính là giai đoạn giữa sự ngây ngô và thành thục.
Trong đời chỉ có thể làm bà chủ Minh, vì sao?
Trái tim Bạch Lăng đau buồn, cô không biết là lòng mình đang chua xót, hay là ý thức được cả đời này mình sẽ chỉ có thể là mẹ kế của Minh Dạ.
"Minh Dạ..."
Hít thật sâu một hơi, cô trịnh trọng gọi một tiếng "Minh Dạ", sau đó chậm rãi đứng dậy.
Xoay người, hai chân khẽ run, cánh tay chống lấy cửa xe, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tôi trước đây có thể... có thể làm những chuyện không hay, có lẽ có lỗi với anh, thế nhưng sau này, anh yên tâm, giống như lời anh nói, tôi là mẹ kế của anh, anh là con riêng của tôi, giữa chúng ta vĩnh viễn sẽ chỉ có quan hệ này!"
Nếu cô muốn sau này có một cuộc sống bình yên, an toàn và yên ổn, vậy cô nhất định phải giảng hòa với Minh Dạ trước.
Không thể giống như người bình thường gặp nhau lướt qua, làm người xa lạ cũng tốt.
Nhưng cô lại không phải là Lan San thật sự, đường nhiên sẽ không phí tâm tư của mình lên người anh.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Trên đỉnh núi gió rất lạnh, lạnh tới tận xương, Bạch Lăng lạnh run quỳ trên mặt đất, cô không thể phân biệt được bản thân là đang lạnh tới run, hay là đau tới run nữa.Chỉ là cô bây giờ quả thực rất đau, nước trong dạ dày không ngừng phụt ra, không nhịn được nữa, cô liền ói tới trời đất quay cuồng.Minh Dạ dựa người vào xe, ngắm nhìn vẻ chật vật của cô.Mang theo cả sự khinh thường, không có một tia nhiệt độ, giống như là đang nhìn một vật đã chết, đợi cô ói xong, mới chẫm rãi mở miệng nói."Lan San, cô vĩnh viễn đừng nên thách thức sự kiên nhẫn của tôi, đừng tưởng rằng tôi thực sự sẽ không động tới cô, ngoan ngoãn mà làm bà Minh, tôi còn có thể cho một một đời no ấm! Còn... đừng nên nghĩ tới mấy chuyện ngu xuẩn kia, cô là mẹ kế của tôi, thì vĩnh viễn cũng chỉ có thể là mẹ kế của tôi, đừng vọng tưởng những thứ mà bản thân không thể có được..."Bạch Lăng ói đến trời đất đảo lộn rồi, cô xoa khóe miệng, yếu ớt hỏi:"Tôi... tôi năm nay bao nhiêu tuổi?""Hai mươi bốn!"Minh Dạ nhíu mày, mặc dù không biết cô tại sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng vẫn trả lời.Bạch Lăng cười chua chát, trên mặt lại mang theo vẻ thê lương nhàn nhạt.Hai mươi bốn tuổi, chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của người phụ nữ, chính là giai đoạn giữa sự ngây ngô và thành thục.Trong đời chỉ có thể làm bà chủ Minh, vì sao?Trái tim Bạch Lăng đau buồn, cô không biết là lòng mình đang chua xót, hay là ý thức được cả đời này mình sẽ chỉ có thể là mẹ kế của Minh Dạ."Minh Dạ..."Hít thật sâu một hơi, cô trịnh trọng gọi một tiếng "Minh Dạ", sau đó chậm rãi đứng dậy.Xoay người, hai chân khẽ run, cánh tay chống lấy cửa xe, nhìn thẳng vào mắt anh."Tôi trước đây có thể... có thể làm những chuyện không hay, có lẽ có lỗi với anh, thế nhưng sau này, anh yên tâm, giống như lời anh nói, tôi là mẹ kế của anh, anh là con riêng của tôi, giữa chúng ta vĩnh viễn sẽ chỉ có quan hệ này!"Nếu cô muốn sau này có một cuộc sống bình yên, an toàn và yên ổn, vậy cô nhất định phải giảng hòa với Minh Dạ trước.Không thể giống như người bình thường gặp nhau lướt qua, làm người xa lạ cũng tốt.Nhưng cô lại không phải là Lan San thật sự, đường nhiên sẽ không phí tâm tư của mình lên người anh.