Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 61: Mẹ kế dụ dỗ con riêng (3)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Cô há miệng thổi một làn khí bên tai của anh, cảm giác được cơ thể của anh đang run rẩy, những chiếc răng mèo không mạnh không nhẹ cắn vào tai của anh, không những không gây đau đớn mà ngược lại, cảm giác tê tê ngứa ngứa. Chỉ thấy thân thể Minh Dạ bỗng nhiên chấn động, nuốt nước bọt một cái, hô hấp trở nên dồn dập.Cả một đời anh, chưa từng vì người con gái nào mà thất thố như vậy.Vòng tay anh siết chặt Bạch Lăng hơn, tức giận gầm nhẹ: "Lan San cô đừng tưởng rằng tôi thật sự không dám động tới cô."Bạch Lăng cúi sát lại, tựa cằm lên vai Minh Dạ, vòng tay ôm cổ anh, bàn tay đặt trên lưng anh, những ngón tay thon dài không ngừng vẽ lên những hình thù vô nghĩa."Động tôi? Là làm như thế nào nha, người ta không biết, anh trai... Anh nói cho tôi biết, là làm sao nha!"Lại một tiếng anh trai, hai chữ rất bình thường lại làm cho Minh Dạ như muốn phát điên: "Đáng chết, không cho cô gọi tôi như vậy."Bạch Lăng bĩu môi, giống như cô gái nhỏ làm nũng nói: "Không gọi như vậy, vậy người ta phải gọi anh là gì, anh thật là phiền phức nha... Không lẽ phải gọi anh... Dạ."Minh Dạ đột nhiên há miệng c*n v** c* của Bạch Lăng, ý định một phát cắn đứt cổ của cô, nhưng anh vốn dĩ không nỡ làm như vậy.Một bàn tay đưa xuống chỗ xẻ của sườn xám bên hông cô, muốn luồn vào bên trong dò xét.Một giây sau, Bạch Lăng liền đè chặt bàn tay ma quỷ của anh, kề sát mặt anh, trán cô dán vào trán của anh, hai người mặt đối mặt, tiếng nói cũng không còn mập mờ như trước."Thân ái, đừng quên rằng, tôi là mẹ kế của anh nha, anh làm như vậy là không đúng đâu đấy."Thân thể Minh Dạ lập tức trở nên cứng ngắc, thừa dịp này, Bạch Lăng nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, động tác trôi chảy, lưu loát.Cô để chân trần đi ra ngoài, bước chân nhấp nhô trong đêm đen, tựa như một tiểu tinh linh thoắt ẩn thoắt hiện.Chạy mấy bước dường như nghĩ tới cái gì đó, xoay người lại đối với người ở trong xe khoát khoát tay, nở một nụ cười xán lạn."Con trai à, cảm ơn con đã đưa mẹ về nhà, bái bai!"Minh Dạ nhắm mắt lại, cả người tựa hẳn vào thành ghế, anh lại bị một người phụ nữ đùa giỡn, hơn nữa người này còn là người mà trước đây anh ghét nhất. Đúng là điên mà. Nhìn lướt qua tiểu huynh đệ vẫn đang ngẩng cao của mình, không có chút nào lùi bước. Minh Dạ nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng: “Lan San, cô được lắm.”

Cô há miệng thổi một làn khí bên tai của anh, cảm giác được cơ thể của anh đang run rẩy, những chiếc răng mèo không mạnh không nhẹ cắn vào tai của anh, không những không gây đau đớn mà ngược lại, cảm giác tê tê ngứa ngứa. Chỉ thấy thân thể Minh Dạ bỗng nhiên chấn động, nuốt nước bọt một cái, hô hấp trở nên dồn dập.

Cả một đời anh, chưa từng vì người con gái nào mà thất thố như vậy.

Vòng tay anh siết chặt Bạch Lăng hơn, tức giận gầm nhẹ: "Lan San cô đừng tưởng rằng tôi thật sự không dám động tới cô."

Bạch Lăng cúi sát lại, tựa cằm lên vai Minh Dạ, vòng tay ôm cổ anh, bàn tay đặt trên lưng anh, những ngón tay thon dài không ngừng vẽ lên những hình thù vô nghĩa.

"Động tôi? Là làm như thế nào nha, người ta không biết, anh trai... Anh nói cho tôi biết, là làm sao nha!"

Lại một tiếng anh trai, hai chữ rất bình thường lại làm cho Minh Dạ như muốn phát điên: "Đáng chết, không cho cô gọi tôi như vậy."

Bạch Lăng bĩu môi, giống như cô gái nhỏ làm nũng nói: "Không gọi như vậy, vậy người ta phải gọi anh là gì, anh thật là phiền phức nha... Không lẽ phải gọi anh... Dạ."

Minh Dạ đột nhiên há miệng c*n v** c* của Bạch Lăng, ý định một phát cắn đứt cổ của cô, nhưng anh vốn dĩ không nỡ làm như vậy.

Một bàn tay đưa xuống chỗ xẻ của sườn xám bên hông cô, muốn luồn vào bên trong dò xét.

Một giây sau, Bạch Lăng liền đè chặt bàn tay ma quỷ của anh, kề sát mặt anh, trán cô dán vào trán của anh, hai người mặt đối mặt, tiếng nói cũng không còn mập mờ như trước.

"Thân ái, đừng quên rằng, tôi là mẹ kế của anh nha, anh làm như vậy là không đúng đâu đấy."

Thân thể Minh Dạ lập tức trở nên cứng ngắc, thừa dịp này, Bạch Lăng nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, động tác trôi chảy, lưu loát.

Cô để chân trần đi ra ngoài, bước chân nhấp nhô trong đêm đen, tựa như một tiểu tinh linh thoắt ẩn thoắt hiện.

Chạy mấy bước dường như nghĩ tới cái gì đó, xoay người lại đối với người ở trong xe khoát khoát tay, nở một nụ cười xán lạn.

"Con trai à, cảm ơn con đã đưa mẹ về nhà, bái bai!"

Minh Dạ nhắm mắt lại, cả người tựa hẳn vào thành ghế, anh lại bị một người phụ nữ đùa giỡn, hơn nữa người này còn là người mà trước đây anh ghét nhất. Đúng là điên mà. Nhìn lướt qua tiểu huynh đệ vẫn đang ngẩng cao của mình, không có chút nào lùi bước. Minh Dạ nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng: “Lan San, cô được lắm.”

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Cô há miệng thổi một làn khí bên tai của anh, cảm giác được cơ thể của anh đang run rẩy, những chiếc răng mèo không mạnh không nhẹ cắn vào tai của anh, không những không gây đau đớn mà ngược lại, cảm giác tê tê ngứa ngứa. Chỉ thấy thân thể Minh Dạ bỗng nhiên chấn động, nuốt nước bọt một cái, hô hấp trở nên dồn dập.Cả một đời anh, chưa từng vì người con gái nào mà thất thố như vậy.Vòng tay anh siết chặt Bạch Lăng hơn, tức giận gầm nhẹ: "Lan San cô đừng tưởng rằng tôi thật sự không dám động tới cô."Bạch Lăng cúi sát lại, tựa cằm lên vai Minh Dạ, vòng tay ôm cổ anh, bàn tay đặt trên lưng anh, những ngón tay thon dài không ngừng vẽ lên những hình thù vô nghĩa."Động tôi? Là làm như thế nào nha, người ta không biết, anh trai... Anh nói cho tôi biết, là làm sao nha!"Lại một tiếng anh trai, hai chữ rất bình thường lại làm cho Minh Dạ như muốn phát điên: "Đáng chết, không cho cô gọi tôi như vậy."Bạch Lăng bĩu môi, giống như cô gái nhỏ làm nũng nói: "Không gọi như vậy, vậy người ta phải gọi anh là gì, anh thật là phiền phức nha... Không lẽ phải gọi anh... Dạ."Minh Dạ đột nhiên há miệng c*n v** c* của Bạch Lăng, ý định một phát cắn đứt cổ của cô, nhưng anh vốn dĩ không nỡ làm như vậy.Một bàn tay đưa xuống chỗ xẻ của sườn xám bên hông cô, muốn luồn vào bên trong dò xét.Một giây sau, Bạch Lăng liền đè chặt bàn tay ma quỷ của anh, kề sát mặt anh, trán cô dán vào trán của anh, hai người mặt đối mặt, tiếng nói cũng không còn mập mờ như trước."Thân ái, đừng quên rằng, tôi là mẹ kế của anh nha, anh làm như vậy là không đúng đâu đấy."Thân thể Minh Dạ lập tức trở nên cứng ngắc, thừa dịp này, Bạch Lăng nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, động tác trôi chảy, lưu loát.Cô để chân trần đi ra ngoài, bước chân nhấp nhô trong đêm đen, tựa như một tiểu tinh linh thoắt ẩn thoắt hiện.Chạy mấy bước dường như nghĩ tới cái gì đó, xoay người lại đối với người ở trong xe khoát khoát tay, nở một nụ cười xán lạn."Con trai à, cảm ơn con đã đưa mẹ về nhà, bái bai!"Minh Dạ nhắm mắt lại, cả người tựa hẳn vào thành ghế, anh lại bị một người phụ nữ đùa giỡn, hơn nữa người này còn là người mà trước đây anh ghét nhất. Đúng là điên mà. Nhìn lướt qua tiểu huynh đệ vẫn đang ngẩng cao của mình, không có chút nào lùi bước. Minh Dạ nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng: “Lan San, cô được lắm.”

Chương 61: Mẹ kế dụ dỗ con riêng (3)