Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 64: Mẹ kế dụ dỗ con riêng (6)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ trào phúng nhìn thoáng qua, trực tiếp đem cô ta đẩy ngã, cũng không làm bất cứ chuẩn bị gì, tách hai chân cô bé ra trực tiếp đi vào bên trong. Cô ta dù sao cũng còn là một đứa bé, đau đớn do bị xé rách khiến cô không nhịn được hét lên một tiếng, sau đó ngất đi.Không có tiếng khóc sướt mướt làm cho người ta chán ghét, lỗ tai Minh Dạ rốt cuộc cũng được thanh tịnh.Cuối cùng Minh Dạ dứt khoát cầm lấy chiếc váy che lại khuôn mặt của cô ta, không thèm nhìn mặt, nhắm mắt lại mặc cho d*c v*ng của bản thân ngang ngược.Đêm hôm đó trước mắt Minh Dạ là một đôi chân tắng nõn không ngừng đong đưa, bên tai từ đầu đến cuối đều vang vọng hai tiếng:“Anh trai...”“Anh trai...”“Anh trai...”Thanh âm dịu dàng, quyến rũ khiến cho người d*c v*ng sôi trào.Giống như là mê muội rồi, lửa dục trên thân thể đã tiết nhưng trong ngọn lửa lòng, trong máu càng thêm cháy bỏng, nóng rực.Minh Dạ nằm trên giường, trong đời anh, đây là lần đầu tiên anh thấy bức bối như vậy, xao động trong thân thể cũng không có cách nào lắng xuống. Tuy vậy nhưng anh cũng không hề có bất cứ cảm xúc gì đối với cô bé nằm bên cạnh, bây giờ trong đầu anh đều bị hình ảnh cặp đùi nhỏ kia chiếm giữ.Ba giờ sáng, Minh Dạ bỏ lại cô bé đã gần chết kia, một mình từ Hoa Dương Sơ Thượng đi ra.Không có mục đích lái xe lao vùn vụt trên đường cái, chờ đến lúc anh dừng lại mới phát hiện ra thì xe đã dừng ở trước cổng nhà họ Minh.Nửa đêm, nhà họ Minh không một ánh đèn. Màn đêm như tấm màn nhung đen tuyền bao phủ lấy đế quốc do mấy chục đời nhà họ Minh thành lập.Hầu như không chút do dự, anh đã đi đến dưới lầu. Bạch Lăng ở trên lầu hai, chỉ có chút độ cao như thế đối với Minh Dạ cũng chỉ là chuyện đơn giản như trở bàn tay.Năm phút sau, Minh Dạ đã nghiêng người nằm ở bên cạnh Bạch Lăng, trong ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy nghi hoặc, không hiểu, mâu thuẫn, giãy dụa...Cô bây giờ thật yên tĩnh, không màng danh lợi, vẫn quyến rũ mềm mại như cũ nhưng không còn vẻ yêu mị như lúc trên xe.Nhưng như vậy vẫn làm cho anh không chút nào bình tĩnh được.Anh cũng không hiểu, tại sao sau khi cô quyến rũ anh, người trở nên bất an xao động cũng chỉ có mình anh.Cuối cùng vẫn không nhịn được mà cúi người, ngậm chặt lấy đôi môi yêu diễm kia.Minh Dạ giống như người trúng độc sắp chết tìm được thuốc giải, tất cả khó chịu trong nháy mắt tan thành mây khói.
Minh Dạ trào phúng nhìn thoáng qua, trực tiếp đem cô ta đẩy ngã, cũng không làm bất cứ chuẩn bị gì, tách hai chân cô bé ra trực tiếp đi vào bên trong. Cô ta dù sao cũng còn là một đứa bé, đau đớn do bị xé rách khiến cô không nhịn được hét lên một tiếng, sau đó ngất đi.
Không có tiếng khóc sướt mướt làm cho người ta chán ghét, lỗ tai Minh Dạ rốt cuộc cũng được thanh tịnh.
Cuối cùng Minh Dạ dứt khoát cầm lấy chiếc váy che lại khuôn mặt của cô ta, không thèm nhìn mặt, nhắm mắt lại mặc cho d*c v*ng của bản thân ngang ngược.
Đêm hôm đó trước mắt Minh Dạ là một đôi chân tắng nõn không ngừng đong đưa, bên tai từ đầu đến cuối đều vang vọng hai tiếng:
“Anh trai...”
“Anh trai...”
“Anh trai...”
Thanh âm dịu dàng, quyến rũ khiến cho người d*c v*ng sôi trào.
Giống như là mê muội rồi, lửa dục trên thân thể đã tiết nhưng trong ngọn lửa lòng, trong máu càng thêm cháy bỏng, nóng rực.
Minh Dạ nằm trên giường, trong đời anh, đây là lần đầu tiên anh thấy bức bối như vậy, xao động trong thân thể cũng không có cách nào lắng xuống. Tuy vậy nhưng anh cũng không hề có bất cứ cảm xúc gì đối với cô bé nằm bên cạnh, bây giờ trong đầu anh đều bị hình ảnh cặp đùi nhỏ kia chiếm giữ.
Ba giờ sáng, Minh Dạ bỏ lại cô bé đã gần chết kia, một mình từ Hoa Dương Sơ Thượng đi ra.
Không có mục đích lái xe lao vùn vụt trên đường cái, chờ đến lúc anh dừng lại mới phát hiện ra thì xe đã dừng ở trước cổng nhà họ Minh.
Nửa đêm, nhà họ Minh không một ánh đèn. Màn đêm như tấm màn nhung đen tuyền bao phủ lấy đế quốc do mấy chục đời nhà họ Minh thành lập.
Hầu như không chút do dự, anh đã đi đến dưới lầu. Bạch Lăng ở trên lầu hai, chỉ có chút độ cao như thế đối với Minh Dạ cũng chỉ là chuyện đơn giản như trở bàn tay.
Năm phút sau, Minh Dạ đã nghiêng người nằm ở bên cạnh Bạch Lăng, trong ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy nghi hoặc, không hiểu, mâu thuẫn, giãy dụa...
Cô bây giờ thật yên tĩnh, không màng danh lợi, vẫn quyến rũ mềm mại như cũ nhưng không còn vẻ yêu mị như lúc trên xe.
Nhưng như vậy vẫn làm cho anh không chút nào bình tĩnh được.
Anh cũng không hiểu, tại sao sau khi cô quyến rũ anh, người trở nên bất an xao động cũng chỉ có mình anh.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà cúi người, ngậm chặt lấy đôi môi yêu diễm kia.
Minh Dạ giống như người trúng độc sắp chết tìm được thuốc giải, tất cả khó chịu trong nháy mắt tan thành mây khói.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ trào phúng nhìn thoáng qua, trực tiếp đem cô ta đẩy ngã, cũng không làm bất cứ chuẩn bị gì, tách hai chân cô bé ra trực tiếp đi vào bên trong. Cô ta dù sao cũng còn là một đứa bé, đau đớn do bị xé rách khiến cô không nhịn được hét lên một tiếng, sau đó ngất đi.Không có tiếng khóc sướt mướt làm cho người ta chán ghét, lỗ tai Minh Dạ rốt cuộc cũng được thanh tịnh.Cuối cùng Minh Dạ dứt khoát cầm lấy chiếc váy che lại khuôn mặt của cô ta, không thèm nhìn mặt, nhắm mắt lại mặc cho d*c v*ng của bản thân ngang ngược.Đêm hôm đó trước mắt Minh Dạ là một đôi chân tắng nõn không ngừng đong đưa, bên tai từ đầu đến cuối đều vang vọng hai tiếng:“Anh trai...”“Anh trai...”“Anh trai...”Thanh âm dịu dàng, quyến rũ khiến cho người d*c v*ng sôi trào.Giống như là mê muội rồi, lửa dục trên thân thể đã tiết nhưng trong ngọn lửa lòng, trong máu càng thêm cháy bỏng, nóng rực.Minh Dạ nằm trên giường, trong đời anh, đây là lần đầu tiên anh thấy bức bối như vậy, xao động trong thân thể cũng không có cách nào lắng xuống. Tuy vậy nhưng anh cũng không hề có bất cứ cảm xúc gì đối với cô bé nằm bên cạnh, bây giờ trong đầu anh đều bị hình ảnh cặp đùi nhỏ kia chiếm giữ.Ba giờ sáng, Minh Dạ bỏ lại cô bé đã gần chết kia, một mình từ Hoa Dương Sơ Thượng đi ra.Không có mục đích lái xe lao vùn vụt trên đường cái, chờ đến lúc anh dừng lại mới phát hiện ra thì xe đã dừng ở trước cổng nhà họ Minh.Nửa đêm, nhà họ Minh không một ánh đèn. Màn đêm như tấm màn nhung đen tuyền bao phủ lấy đế quốc do mấy chục đời nhà họ Minh thành lập.Hầu như không chút do dự, anh đã đi đến dưới lầu. Bạch Lăng ở trên lầu hai, chỉ có chút độ cao như thế đối với Minh Dạ cũng chỉ là chuyện đơn giản như trở bàn tay.Năm phút sau, Minh Dạ đã nghiêng người nằm ở bên cạnh Bạch Lăng, trong ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy nghi hoặc, không hiểu, mâu thuẫn, giãy dụa...Cô bây giờ thật yên tĩnh, không màng danh lợi, vẫn quyến rũ mềm mại như cũ nhưng không còn vẻ yêu mị như lúc trên xe.Nhưng như vậy vẫn làm cho anh không chút nào bình tĩnh được.Anh cũng không hiểu, tại sao sau khi cô quyến rũ anh, người trở nên bất an xao động cũng chỉ có mình anh.Cuối cùng vẫn không nhịn được mà cúi người, ngậm chặt lấy đôi môi yêu diễm kia.Minh Dạ giống như người trúng độc sắp chết tìm được thuốc giải, tất cả khó chịu trong nháy mắt tan thành mây khói.