Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 71: Mẹ kế dụ dỗ con riêng (13)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Với một vận tốc ánh sáng, sát khí văng ra toán loạn, Bạch Lăng đi trước kéo một cái, Minh Dạ suýt chút nữa ngã quỵ.Anh quay đầu kinh ngạc nhìn Bạch Lăng, người phụ nữ này từ bao giờ lại trở nên mạnh như vậy?Đến khi hai người rời khỏi nhà hàng, Sở Tiều đã chạy xe tới ngoài cửa, vừa lên xe Bạch Lăng vừa hỏi Sở Tiều: "Cậu chủ của mấy người sốt thành như vậy mà các người vẫn cho anh ta ra ngoài sao?"Sở Tiều cực kỳ oan uổng: "Bà chủ, điều này sao có thể trách tôi chứ, tôi làm sao dám đi quản cậu chủ Minh? Lại nói, cậu chủ Minh từ nhỏ tới đớn đều chưa từng bị bệnh mà!"Bạch Lăng vừa nghe liền kỳ quái, tự tay sờ chán Minh Dạ: "Minh Dạ, anh nói, sao người anh lại nóng như vậy chứ?"Minh Dạ có chút không tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, anh cũng không thể nói rằng đêm qua mình "dục hỏa công tâm", vì vậy lái xe đến đỉnh núi đón gió lạnh được.Giả bộ ra vẻ không nhịn được: "Cô quản nhiều như vậy làm gì?""Anh... anh nghĩ tôi muốn quản anh sao, nếu không phải tôi là mẹ kế của anh, vậy thì tôi còn lâu mới thèm đi quản người như anh!"Sau khi cô nói ra hai chữ mẹ kế, không hiểu sao anh nghe lại có chút chói tai, anh thẳng thắn tựa vào chỗ ngồi để nghỉ ngơi, không thèm nghe Bạch Lăng ở một bên kêu la.Một đêm không ngủ, anh bây giờ quả thực có chút buồn ngủ rồi.Bạch Lăng hồi lâu không thấy anh lên tiếng, lúc này mới cảm thấy khó hiểu quay đầu lại, mới nhìn thấy anh không biết đã ngủ từ bao giờ.Không khỏi nhỏ giọng oán giận: "Tên thối nhà anh, vậy mà dám ngủ sao?"Tự tay cô đẩy anh một cái, không nghĩ tới thân thể anh lập tức nghiêng qua hướng cô, toàn bộ trọng lượng đè lên người cô, khiến cô có chút hít thở không thông.Bạch Lăng cố gắng hết sức đẩy anh ra, nhưng đẩy được một nửa thì không còn sức để đẩy tiếp nữa.Sở Tiều tốt bụng kêu lên: "Bà chủ, bà chủ trước tiên có thể cho cậu chủ Minh gối đầu lên chân, như vậy sẽ đỡ nặng hơn!"
Với một vận tốc ánh sáng, sát khí văng ra toán loạn, Bạch Lăng đi trước kéo một cái, Minh Dạ suýt chút nữa ngã quỵ.
Anh quay đầu kinh ngạc nhìn Bạch Lăng, người phụ nữ này từ bao giờ lại trở nên mạnh như vậy?
Đến khi hai người rời khỏi nhà hàng, Sở Tiều đã chạy xe tới ngoài cửa, vừa lên xe Bạch Lăng vừa hỏi Sở Tiều: "Cậu chủ của mấy người sốt thành như vậy mà các người vẫn cho anh ta ra ngoài sao?"
Sở Tiều cực kỳ oan uổng: "Bà chủ, điều này sao có thể trách tôi chứ, tôi làm sao dám đi quản cậu chủ Minh? Lại nói, cậu chủ Minh từ nhỏ tới đớn đều chưa từng bị bệnh mà!"
Bạch Lăng vừa nghe liền kỳ quái, tự tay sờ chán Minh Dạ: "Minh Dạ, anh nói, sao người anh lại nóng như vậy chứ?"
Minh Dạ có chút không tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, anh cũng không thể nói rằng đêm qua mình "dục hỏa công tâm", vì vậy lái xe đến đỉnh núi đón gió lạnh được.
Giả bộ ra vẻ không nhịn được: "Cô quản nhiều như vậy làm gì?"
"Anh... anh nghĩ tôi muốn quản anh sao, nếu không phải tôi là mẹ kế của anh, vậy thì tôi còn lâu mới thèm đi quản người như anh!"
Sau khi cô nói ra hai chữ mẹ kế, không hiểu sao anh nghe lại có chút chói tai, anh thẳng thắn tựa vào chỗ ngồi để nghỉ ngơi, không thèm nghe Bạch Lăng ở một bên kêu la.
Một đêm không ngủ, anh bây giờ quả thực có chút buồn ngủ rồi.
Bạch Lăng hồi lâu không thấy anh lên tiếng, lúc này mới cảm thấy khó hiểu quay đầu lại, mới nhìn thấy anh không biết đã ngủ từ bao giờ.
Không khỏi nhỏ giọng oán giận: "Tên thối nhà anh, vậy mà dám ngủ sao?"
Tự tay cô đẩy anh một cái, không nghĩ tới thân thể anh lập tức nghiêng qua hướng cô, toàn bộ trọng lượng đè lên người cô, khiến cô có chút hít thở không thông.
Bạch Lăng cố gắng hết sức đẩy anh ra, nhưng đẩy được một nửa thì không còn sức để đẩy tiếp nữa.
Sở Tiều tốt bụng kêu lên: "Bà chủ, bà chủ trước tiên có thể cho cậu chủ Minh gối đầu lên chân, như vậy sẽ đỡ nặng hơn!"
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Với một vận tốc ánh sáng, sát khí văng ra toán loạn, Bạch Lăng đi trước kéo một cái, Minh Dạ suýt chút nữa ngã quỵ.Anh quay đầu kinh ngạc nhìn Bạch Lăng, người phụ nữ này từ bao giờ lại trở nên mạnh như vậy?Đến khi hai người rời khỏi nhà hàng, Sở Tiều đã chạy xe tới ngoài cửa, vừa lên xe Bạch Lăng vừa hỏi Sở Tiều: "Cậu chủ của mấy người sốt thành như vậy mà các người vẫn cho anh ta ra ngoài sao?"Sở Tiều cực kỳ oan uổng: "Bà chủ, điều này sao có thể trách tôi chứ, tôi làm sao dám đi quản cậu chủ Minh? Lại nói, cậu chủ Minh từ nhỏ tới đớn đều chưa từng bị bệnh mà!"Bạch Lăng vừa nghe liền kỳ quái, tự tay sờ chán Minh Dạ: "Minh Dạ, anh nói, sao người anh lại nóng như vậy chứ?"Minh Dạ có chút không tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, anh cũng không thể nói rằng đêm qua mình "dục hỏa công tâm", vì vậy lái xe đến đỉnh núi đón gió lạnh được.Giả bộ ra vẻ không nhịn được: "Cô quản nhiều như vậy làm gì?""Anh... anh nghĩ tôi muốn quản anh sao, nếu không phải tôi là mẹ kế của anh, vậy thì tôi còn lâu mới thèm đi quản người như anh!"Sau khi cô nói ra hai chữ mẹ kế, không hiểu sao anh nghe lại có chút chói tai, anh thẳng thắn tựa vào chỗ ngồi để nghỉ ngơi, không thèm nghe Bạch Lăng ở một bên kêu la.Một đêm không ngủ, anh bây giờ quả thực có chút buồn ngủ rồi.Bạch Lăng hồi lâu không thấy anh lên tiếng, lúc này mới cảm thấy khó hiểu quay đầu lại, mới nhìn thấy anh không biết đã ngủ từ bao giờ.Không khỏi nhỏ giọng oán giận: "Tên thối nhà anh, vậy mà dám ngủ sao?"Tự tay cô đẩy anh một cái, không nghĩ tới thân thể anh lập tức nghiêng qua hướng cô, toàn bộ trọng lượng đè lên người cô, khiến cô có chút hít thở không thông.Bạch Lăng cố gắng hết sức đẩy anh ra, nhưng đẩy được một nửa thì không còn sức để đẩy tiếp nữa.Sở Tiều tốt bụng kêu lên: "Bà chủ, bà chủ trước tiên có thể cho cậu chủ Minh gối đầu lên chân, như vậy sẽ đỡ nặng hơn!"