Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 73: Anh trai, anh xấu hổ (1)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ vẫn không có nhúc nhích, Bạch Lăng lập tức lấy hai tay bóp chặt lấy mũi anh, thẳng đến khi Minh Dạ không thể hô hấp, rốt cuộc nghẹn tỉnh..."Này, cô rốt cuộc đang làm gì vậy, muốn giết người sao?"Bạch Lăng nhíu mày lại, không vui nói: "Giết người? Cậu ấm nhà anh sắp làm chân tôi gãy ra rồi, anh mau dậy cho tôi!"Minh Dạ lúc này mới phát hiện mình đang gối lên đùi Bạch Lăng, trong lúc nhất thời liền ngây người, bên tai lại hiện lên một mảng hồng hồng, khó trách vừa rồi lại cảm thấy thoải mái như vậy.Bỗng nhiên Bạch Lăng chợt phóng đại, ánh mắt đầy mị lực nhìn anh, dùng âm lượng mà chỉ hai người mới có thể nghe được, nỉ non như một người tình: "Anh trai à, anh xấu hổ sao?"Ầm ầm, bên tai Minh Dạ chợt như có một tiếng sấm vang lên.Anh chợt đẩy Bạch Lăng ra, giống như là đang chạy trối chết, mở cửa xe phi ra thật nhanh.Bạch Lăng ngây người trong chốc lát, lập tức cười đến ôm bụng.Sở Tiều giả câm giả điếc tại chỗ, lúc này cũng đã xuống xe đuổi theo Minh Dạ.Anh ta không hề thấy được, người đàn ông mới vừa rồi đỏ mặt chạy trốn kia đâu còn là Minh Dạ uy danh hiển hách, còn cô gái cười tươi như hoa trong xe cũng đâu phải là bà Minh trước nay mang đầy tiếng xấu.Bạch Lăng cười đến chảy cả nước mắt, cô ngày càng cảm thấy Minh Dạ giống như một người đàn ông bình thường, cũng vừa lúc bắt đầu nhận thức được người đàn ông cao cao tại thượng cách xa trần thế này.Xoa đôi chân còn hơi tê tê, Bạch Lăng nhảy xuống xe, hai chân khẩn trương đuổi theo Minh Dạ, cười hô lên:"Minh Dạ... con trai... vừa rồi con thật là dễ thương nha!"Đôi chân Minh Dạ lập tức lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ, anh tức giận quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Bạch Lăng đang cười đến vô tội, anh thực sự muốn b*p ch*t cô gái này rồi.Nếu như cô vẫn là một người khiến người ta phải chán ghét như trước thì tốt, nếu như cô vẫn là Lan San lúc trước!Như vậy anh có thể không chút do dự mà cho cô một viên đạn, nhưng bây giờ... cái gì cũng thay đổi rồi.
Minh Dạ vẫn không có nhúc nhích, Bạch Lăng lập tức lấy hai tay bóp chặt lấy mũi anh, thẳng đến khi Minh Dạ không thể hô hấp, rốt cuộc nghẹn tỉnh...
"Này, cô rốt cuộc đang làm gì vậy, muốn giết người sao?"
Bạch Lăng nhíu mày lại, không vui nói: "Giết người? Cậu ấm nhà anh sắp làm chân tôi gãy ra rồi, anh mau dậy cho tôi!"
Minh Dạ lúc này mới phát hiện mình đang gối lên đùi Bạch Lăng, trong lúc nhất thời liền ngây người, bên tai lại hiện lên một mảng hồng hồng, khó trách vừa rồi lại cảm thấy thoải mái như vậy.
Bỗng nhiên Bạch Lăng chợt phóng đại, ánh mắt đầy mị lực nhìn anh, dùng âm lượng mà chỉ hai người mới có thể nghe được, nỉ non như một người tình: "Anh trai à, anh xấu hổ sao?"
Ầm ầm, bên tai Minh Dạ chợt như có một tiếng sấm vang lên.
Anh chợt đẩy Bạch Lăng ra, giống như là đang chạy trối chết, mở cửa xe phi ra thật nhanh.
Bạch Lăng ngây người trong chốc lát, lập tức cười đến ôm bụng.
Sở Tiều giả câm giả điếc tại chỗ, lúc này cũng đã xuống xe đuổi theo Minh Dạ.
Anh ta không hề thấy được, người đàn ông mới vừa rồi đỏ mặt chạy trốn kia đâu còn là Minh Dạ uy danh hiển hách, còn cô gái cười tươi như hoa trong xe cũng đâu phải là bà Minh trước nay mang đầy tiếng xấu.
Bạch Lăng cười đến chảy cả nước mắt, cô ngày càng cảm thấy Minh Dạ giống như một người đàn ông bình thường, cũng vừa lúc bắt đầu nhận thức được người đàn ông cao cao tại thượng cách xa trần thế này.
Xoa đôi chân còn hơi tê tê, Bạch Lăng nhảy xuống xe, hai chân khẩn trương đuổi theo Minh Dạ, cười hô lên:
"Minh Dạ... con trai... vừa rồi con thật là dễ thương nha!"
Đôi chân Minh Dạ lập tức lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ, anh tức giận quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Bạch Lăng đang cười đến vô tội, anh thực sự muốn b*p ch*t cô gái này rồi.
Nếu như cô vẫn là một người khiến người ta phải chán ghét như trước thì tốt, nếu như cô vẫn là Lan San lúc trước!
Như vậy anh có thể không chút do dự mà cho cô một viên đạn, nhưng bây giờ... cái gì cũng thay đổi rồi.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ vẫn không có nhúc nhích, Bạch Lăng lập tức lấy hai tay bóp chặt lấy mũi anh, thẳng đến khi Minh Dạ không thể hô hấp, rốt cuộc nghẹn tỉnh..."Này, cô rốt cuộc đang làm gì vậy, muốn giết người sao?"Bạch Lăng nhíu mày lại, không vui nói: "Giết người? Cậu ấm nhà anh sắp làm chân tôi gãy ra rồi, anh mau dậy cho tôi!"Minh Dạ lúc này mới phát hiện mình đang gối lên đùi Bạch Lăng, trong lúc nhất thời liền ngây người, bên tai lại hiện lên một mảng hồng hồng, khó trách vừa rồi lại cảm thấy thoải mái như vậy.Bỗng nhiên Bạch Lăng chợt phóng đại, ánh mắt đầy mị lực nhìn anh, dùng âm lượng mà chỉ hai người mới có thể nghe được, nỉ non như một người tình: "Anh trai à, anh xấu hổ sao?"Ầm ầm, bên tai Minh Dạ chợt như có một tiếng sấm vang lên.Anh chợt đẩy Bạch Lăng ra, giống như là đang chạy trối chết, mở cửa xe phi ra thật nhanh.Bạch Lăng ngây người trong chốc lát, lập tức cười đến ôm bụng.Sở Tiều giả câm giả điếc tại chỗ, lúc này cũng đã xuống xe đuổi theo Minh Dạ.Anh ta không hề thấy được, người đàn ông mới vừa rồi đỏ mặt chạy trốn kia đâu còn là Minh Dạ uy danh hiển hách, còn cô gái cười tươi như hoa trong xe cũng đâu phải là bà Minh trước nay mang đầy tiếng xấu.Bạch Lăng cười đến chảy cả nước mắt, cô ngày càng cảm thấy Minh Dạ giống như một người đàn ông bình thường, cũng vừa lúc bắt đầu nhận thức được người đàn ông cao cao tại thượng cách xa trần thế này.Xoa đôi chân còn hơi tê tê, Bạch Lăng nhảy xuống xe, hai chân khẩn trương đuổi theo Minh Dạ, cười hô lên:"Minh Dạ... con trai... vừa rồi con thật là dễ thương nha!"Đôi chân Minh Dạ lập tức lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ, anh tức giận quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Bạch Lăng đang cười đến vô tội, anh thực sự muốn b*p ch*t cô gái này rồi.Nếu như cô vẫn là một người khiến người ta phải chán ghét như trước thì tốt, nếu như cô vẫn là Lan San lúc trước!Như vậy anh có thể không chút do dự mà cho cô một viên đạn, nhưng bây giờ... cái gì cũng thay đổi rồi.