Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 75: Anh trai, anh xấu hổ (3)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… "Nhà" chữ này đối với anh mà nói, cũng chỉ là một chữ có trong sách mà thôi, không hơn.Bởi vì thân làm người thừa kế, anh nhất định phải kiên cường, không thể dựa vào bất kỳ ai, không thể có nhược điểm, không thể có bất kỳ tình cảm gì, tình thân cũng không!Cha mẹ anh cho tới bây giờ đều là thờ ơ, nghiêm khắc...Khi còn bé anh cũng từng ao ước như những đứa trẻ khác, nhưng sau này thì anh đã biết, anh vĩnh viễn sẽ không được trải quả quãng thời gian như vậy.Bởi vì anh là Minh Dạ, là con của nhà họ Minh, là người kế nhiệm chức vị chủ nhà họ Minh.Trên người anh kế thừa chính là tài sản khổng lồ nhà họ Minh, mà số tài sản khổng lồ đó, cũng đồng thời là một áp lực khổng lồ.Khiến anh thậm chí đã quên mất, mình cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.Tiếng đập cửa vang lên cắt đứt tâm tư của Minh Dạ, anh tưởng là quản gia, rất nhanh liền ổn định lại tâm tình, đi tới trước tủ quần áo, thay đồ ở nhà sau đó mở miệng nói: "Vào đi!"Nhưng không nghĩ tới người tiến vào lại là "mẹ kế".Bạch Lăng tay bưng một bát nước, một tay cầm lọ thuốc nói: "Qua uống thuốc đi!"Cô vốn là không nghĩ sẽ đến, nhưng quản gia tìm được thuốc lại đưa cho cô, nói cái gì mà Minh Dạ bị bệnh, cô là mẹ kế nên quan tâm chăm sóc con riêng một chút, Bạch Lăng liền bất đắc dĩ tới đây.Minh Dạ nhíu mày, quát lên: "Ai cho cô vào đây?"Bạch Lăng liếc mắt một cái: "Đương nhiên là anh, lẽ nào phòng của anh còn có cấm kị khác sao?"Ở cùng nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Bạch Lăng bước vào phòng của Minh Dạ.Căn phòng màu xám trắng, lắp đặt vài thiết bị nhỏ gọn, khiêm tốn như lại có chút xa hoa, không công bằng nha, tại sao phòng của anh lại lớn hơn phòng cô nhiều như vậy.Minh Dạ gắt gao nhìn cô: "Không sai, có!""Cái gì?"Bạch Lăng vừa mới hỏi xong, bỗng nhiên bên hông liền cảm thấy căng thẳng, cả người bị Minh Dạ kéo vào trong lòng, hơi nóng trên người anh cuồn cuộn ập tới...
"Nhà" chữ này đối với anh mà nói, cũng chỉ là một chữ có trong sách mà thôi, không hơn.
Bởi vì thân làm người thừa kế, anh nhất định phải kiên cường, không thể dựa vào bất kỳ ai, không thể có nhược điểm, không thể có bất kỳ tình cảm gì, tình thân cũng không!
Cha mẹ anh cho tới bây giờ đều là thờ ơ, nghiêm khắc...
Khi còn bé anh cũng từng ao ước như những đứa trẻ khác, nhưng sau này thì anh đã biết, anh vĩnh viễn sẽ không được trải quả quãng thời gian như vậy.
Bởi vì anh là Minh Dạ, là con của nhà họ Minh, là người kế nhiệm chức vị chủ nhà họ Minh.
Trên người anh kế thừa chính là tài sản khổng lồ nhà họ Minh, mà số tài sản khổng lồ đó, cũng đồng thời là một áp lực khổng lồ.
Khiến anh thậm chí đã quên mất, mình cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.
Tiếng đập cửa vang lên cắt đứt tâm tư của Minh Dạ, anh tưởng là quản gia, rất nhanh liền ổn định lại tâm tình, đi tới trước tủ quần áo, thay đồ ở nhà sau đó mở miệng nói: "Vào đi!"
Nhưng không nghĩ tới người tiến vào lại là "mẹ kế".
Bạch Lăng tay bưng một bát nước, một tay cầm lọ thuốc nói: "Qua uống thuốc đi!"
Cô vốn là không nghĩ sẽ đến, nhưng quản gia tìm được thuốc lại đưa cho cô, nói cái gì mà Minh Dạ bị bệnh, cô là mẹ kế nên quan tâm chăm sóc con riêng một chút, Bạch Lăng liền bất đắc dĩ tới đây.
Minh Dạ nhíu mày, quát lên: "Ai cho cô vào đây?"
Bạch Lăng liếc mắt một cái: "Đương nhiên là anh, lẽ nào phòng của anh còn có cấm kị khác sao?"
Ở cùng nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Bạch Lăng bước vào phòng của Minh Dạ.
Căn phòng màu xám trắng, lắp đặt vài thiết bị nhỏ gọn, khiêm tốn như lại có chút xa hoa, không công bằng nha, tại sao phòng của anh lại lớn hơn phòng cô nhiều như vậy.
Minh Dạ gắt gao nhìn cô: "Không sai, có!"
"Cái gì?"
Bạch Lăng vừa mới hỏi xong, bỗng nhiên bên hông liền cảm thấy căng thẳng, cả người bị Minh Dạ kéo vào trong lòng, hơi nóng trên người anh cuồn cuộn ập tới...
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… "Nhà" chữ này đối với anh mà nói, cũng chỉ là một chữ có trong sách mà thôi, không hơn.Bởi vì thân làm người thừa kế, anh nhất định phải kiên cường, không thể dựa vào bất kỳ ai, không thể có nhược điểm, không thể có bất kỳ tình cảm gì, tình thân cũng không!Cha mẹ anh cho tới bây giờ đều là thờ ơ, nghiêm khắc...Khi còn bé anh cũng từng ao ước như những đứa trẻ khác, nhưng sau này thì anh đã biết, anh vĩnh viễn sẽ không được trải quả quãng thời gian như vậy.Bởi vì anh là Minh Dạ, là con của nhà họ Minh, là người kế nhiệm chức vị chủ nhà họ Minh.Trên người anh kế thừa chính là tài sản khổng lồ nhà họ Minh, mà số tài sản khổng lồ đó, cũng đồng thời là một áp lực khổng lồ.Khiến anh thậm chí đã quên mất, mình cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.Tiếng đập cửa vang lên cắt đứt tâm tư của Minh Dạ, anh tưởng là quản gia, rất nhanh liền ổn định lại tâm tình, đi tới trước tủ quần áo, thay đồ ở nhà sau đó mở miệng nói: "Vào đi!"Nhưng không nghĩ tới người tiến vào lại là "mẹ kế".Bạch Lăng tay bưng một bát nước, một tay cầm lọ thuốc nói: "Qua uống thuốc đi!"Cô vốn là không nghĩ sẽ đến, nhưng quản gia tìm được thuốc lại đưa cho cô, nói cái gì mà Minh Dạ bị bệnh, cô là mẹ kế nên quan tâm chăm sóc con riêng một chút, Bạch Lăng liền bất đắc dĩ tới đây.Minh Dạ nhíu mày, quát lên: "Ai cho cô vào đây?"Bạch Lăng liếc mắt một cái: "Đương nhiên là anh, lẽ nào phòng của anh còn có cấm kị khác sao?"Ở cùng nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Bạch Lăng bước vào phòng của Minh Dạ.Căn phòng màu xám trắng, lắp đặt vài thiết bị nhỏ gọn, khiêm tốn như lại có chút xa hoa, không công bằng nha, tại sao phòng của anh lại lớn hơn phòng cô nhiều như vậy.Minh Dạ gắt gao nhìn cô: "Không sai, có!""Cái gì?"Bạch Lăng vừa mới hỏi xong, bỗng nhiên bên hông liền cảm thấy căng thẳng, cả người bị Minh Dạ kéo vào trong lòng, hơi nóng trên người anh cuồn cuộn ập tới...