Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 86: Dục vọng chiếm hữu của cậu chủ (7)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Qúa mức kỳ lạ, chẳng lẽ linh hồn của cô sau khi nhập vào Lan San, thì những thứ trước đây liền biến mất khỏi thế giới này, như chưa hề tồn tại một Bạch Lăng?Không phải, không thể đơn giản như vậy được.Bạch Lăng mơ hồ đi lên đường, trong đầu vô cùng loạn, người xung quanh nói gì cô đều không nghe được.Diệp Bách Vũ đúng lúc tâm trạng không tốt, lại bị mẹ bắt đi xem mặt.Hết lần này tới lần khác đối tượng gặp mặt đều mồm miệng ghê tởm, toàn là những người phụ nữ giả vờ nũng khiến người ta cả người phải nổi da gà, anh ta thực sự không kiên nhẫn nữa, liền bỏ lại cô gái kia rồi lái xe về trước.Vừa nghĩ tới cha mẹ ở nhà bắt anh ta cuối năm nay phải dắt một cô gái về ra mắt, anh ta liền đau đầu.Anh ta nhận ra một điều rằng, phụ nữ bây giờ, từng người từng người đều là giả bộ.Trong lòng càng thêm phiền, lái xe không tránh khỏi có chút nhanh ta, trong chốc lát không chú ý bên đường đột nhiên có một cô gái lao ra.Nhìn cô giống như một cái xác không hồn, thẫn thờ đi trong dòng xe cộ, anh ta lập tức phanh ta xe lại, xe dừng lại, nhưng vẫn đụng ngã cô.Diệp Bách Vũ lập tức tức giận từ trên xe bước xuống: "Này... cô muốn chết hả, ra đường không có mắt sao?"***Cảm giác đau đớn từ chân trái truyền đến khiến cho Bạch Lăng thoáng tỉnh lại, quả thực cô không có bị xe đụng vào, mũi ô tô lúc đó vẫn còn cách cô mấy cen-ti-met, là chính cô giật mình rồi tự ngã, sau đó đụng vào xe."Nếu như cô muốn chết thì tự đi nhảy lầu đi, đừng đi ra đường rồi làm hại người khác, cô..."Diệp Bách Vũ vừa nói vừa nhìn thấy khuôn mặt của Bạch Lăng, sau đó lập tức nuốt lời đang muốn nói xuống.Anh ta có chút khó tin chỉ Bạch Lăng, "Là cô!"Khóe mắt Bạch Lăng dần khôi phục tiêu cự, thấy người đàn ông đang ở trước mặt mình, đó là một khuôn mặt rất anh tuấn, rất rực rỡ, khiến cho người ta không nhịn được mà ưa thích."Anh là ai, anh có quen tôi sao?"Cô nghi ngờ nhìn Diệp Bách Vũ, trong đầu vòng vo, quả thực chưa từng gặp qua người đàn ông này.

Qúa mức kỳ lạ, chẳng lẽ linh hồn của cô sau khi nhập vào Lan San, thì những thứ trước đây liền biến mất khỏi thế giới này, như chưa hề tồn tại một Bạch Lăng?

Không phải, không thể đơn giản như vậy được.

Bạch Lăng mơ hồ đi lên đường, trong đầu vô cùng loạn, người xung quanh nói gì cô đều không nghe được.

Diệp Bách Vũ đúng lúc tâm trạng không tốt, lại bị mẹ bắt đi xem mặt.

Hết lần này tới lần khác đối tượng gặp mặt đều mồm miệng ghê tởm, toàn là những người phụ nữ giả vờ nũng khiến người ta cả người phải nổi da gà, anh ta thực sự không kiên nhẫn nữa, liền bỏ lại cô gái kia rồi lái xe về trước.

Vừa nghĩ tới cha mẹ ở nhà bắt anh ta cuối năm nay phải dắt một cô gái về ra mắt, anh ta liền đau đầu.

Anh ta nhận ra một điều rằng, phụ nữ bây giờ, từng người từng người đều là giả bộ.

Trong lòng càng thêm phiền, lái xe không tránh khỏi có chút nhanh ta, trong chốc lát không chú ý bên đường đột nhiên có một cô gái lao ra.

Nhìn cô giống như một cái xác không hồn, thẫn thờ đi trong dòng xe cộ, anh ta lập tức phanh ta xe lại, xe dừng lại, nhưng vẫn đụng ngã cô.

Diệp Bách Vũ lập tức tức giận từ trên xe bước xuống: "Này... cô muốn chết hả, ra đường không có mắt sao?"

***

Cảm giác đau đớn từ chân trái truyền đến khiến cho Bạch Lăng thoáng tỉnh lại, quả thực cô không có bị xe đụng vào, mũi ô tô lúc đó vẫn còn cách cô mấy cen-ti-met, là chính cô giật mình rồi tự ngã, sau đó đụng vào xe.

"Nếu như cô muốn chết thì tự đi nhảy lầu đi, đừng đi ra đường rồi làm hại người khác, cô..."

Diệp Bách Vũ vừa nói vừa nhìn thấy khuôn mặt của Bạch Lăng, sau đó lập tức nuốt lời đang muốn nói xuống.

Anh ta có chút khó tin chỉ Bạch Lăng, "Là cô!"

Khóe mắt Bạch Lăng dần khôi phục tiêu cự, thấy người đàn ông đang ở trước mặt mình, đó là một khuôn mặt rất anh tuấn, rất rực rỡ, khiến cho người ta không nhịn được mà ưa thích.

"Anh là ai, anh có quen tôi sao?"

Cô nghi ngờ nhìn Diệp Bách Vũ, trong đầu vòng vo, quả thực chưa từng gặp qua người đàn ông này.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Qúa mức kỳ lạ, chẳng lẽ linh hồn của cô sau khi nhập vào Lan San, thì những thứ trước đây liền biến mất khỏi thế giới này, như chưa hề tồn tại một Bạch Lăng?Không phải, không thể đơn giản như vậy được.Bạch Lăng mơ hồ đi lên đường, trong đầu vô cùng loạn, người xung quanh nói gì cô đều không nghe được.Diệp Bách Vũ đúng lúc tâm trạng không tốt, lại bị mẹ bắt đi xem mặt.Hết lần này tới lần khác đối tượng gặp mặt đều mồm miệng ghê tởm, toàn là những người phụ nữ giả vờ nũng khiến người ta cả người phải nổi da gà, anh ta thực sự không kiên nhẫn nữa, liền bỏ lại cô gái kia rồi lái xe về trước.Vừa nghĩ tới cha mẹ ở nhà bắt anh ta cuối năm nay phải dắt một cô gái về ra mắt, anh ta liền đau đầu.Anh ta nhận ra một điều rằng, phụ nữ bây giờ, từng người từng người đều là giả bộ.Trong lòng càng thêm phiền, lái xe không tránh khỏi có chút nhanh ta, trong chốc lát không chú ý bên đường đột nhiên có một cô gái lao ra.Nhìn cô giống như một cái xác không hồn, thẫn thờ đi trong dòng xe cộ, anh ta lập tức phanh ta xe lại, xe dừng lại, nhưng vẫn đụng ngã cô.Diệp Bách Vũ lập tức tức giận từ trên xe bước xuống: "Này... cô muốn chết hả, ra đường không có mắt sao?"***Cảm giác đau đớn từ chân trái truyền đến khiến cho Bạch Lăng thoáng tỉnh lại, quả thực cô không có bị xe đụng vào, mũi ô tô lúc đó vẫn còn cách cô mấy cen-ti-met, là chính cô giật mình rồi tự ngã, sau đó đụng vào xe."Nếu như cô muốn chết thì tự đi nhảy lầu đi, đừng đi ra đường rồi làm hại người khác, cô..."Diệp Bách Vũ vừa nói vừa nhìn thấy khuôn mặt của Bạch Lăng, sau đó lập tức nuốt lời đang muốn nói xuống.Anh ta có chút khó tin chỉ Bạch Lăng, "Là cô!"Khóe mắt Bạch Lăng dần khôi phục tiêu cự, thấy người đàn ông đang ở trước mặt mình, đó là một khuôn mặt rất anh tuấn, rất rực rỡ, khiến cho người ta không nhịn được mà ưa thích."Anh là ai, anh có quen tôi sao?"Cô nghi ngờ nhìn Diệp Bách Vũ, trong đầu vòng vo, quả thực chưa từng gặp qua người đàn ông này.

Chương 86: Dục vọng chiếm hữu của cậu chủ (7)