Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 103: Minh Dạ, anh thật là tốt bụng (9)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Cô kích động bắt lấy tay của Sở Tiều: "Số tiền này... đều là của tôi."Không phải Lan San chưa từng trải việc đời, mà là số tiền này đúng là nhiều lắm, trong túi công văn được nhét đầy đến mức không thể nhét thêm nữa.Đời này của Lan San chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, trong lúc nhất thời có phần không kiềm chế được.“Cạch” một tiếng, chiếc đũa trong tay cậu Minh theo tiếng mà gãy, Sở Tiều bất thình lình run cầm cập, cả người cứng ngắc như tảng đá: "Đúng, đúng, là của bà chủ, bà chủ, cô buông tay trước đã."Vì nếu như cô còn không buông tay, thì tôi sẽ mất mạng đó.Cô hãy thương xót tôi còn chưa cưới vợ, tha cho tôi một con đường sống đi.Cuối cùng Lan San nhớ tới giờ mình là bà chủ của nhà họ Minh, phải chú ý tới thân phận của mình, vì thế tao nhã vuốt cằm, thoáng xấu hổ nói: "Ngại quá, tôi quá thất lễ, cảm ơn anh.""Bà chủ nên cảm ơn cậu chủ, tôi chỉ là chạy chân thôi, đây là việc tôi nên làm."Sở Tiều nắm chặt cơ hội, căng thẳng đẩy cậu Minh lên trước, nếu bà chủ không chú ý tới cậu chủ, thì mọi người đều gặp xui xẻo.Lan San cúi đầu le lưỡi, sao cô lại quên, tiền đều là cậu chủ cho, không có cậu chủ, ai nuôi cô?Một giây sau, cô cười tươi như hoa xoay người hơi hơi khom lưng, mang theo ý cười chân thành tha thiết, sùng bái nhìn Minh Dạ."Minh Dạ, anh đúng là người tốt, cám ơn anh nhé."Dáng vẻ cỏ đầu tường lắc lư theo gió, bị Lan San khắc hoạ hết sức chân thật, chỉ thiếu nước chưa vẫy đuôi thôi."Còn có việc?"Minh Dạ thưởng thức chiếc đũa bị bẻ gẫy kia, liếc xéo Lan San, nhàn nhạt hỏi một câu, vẻ mặt mịt mờ không rõ.Giờ mới nhớ tới anh, cuối cùng cũng nhớ tới anh, anh còn tưởng rằng cô đợi đến lúc tiêu hết số tiền này, mới nhớ tới kim chủ của cô là ai.Lan San chu môi, đây là bảo cô không có việc gì thì nhanh cút đi? Đừng ở đây làm anh mất mặt."Không có, tôi đi trước."Sở Tiều lại thân thiết hỏi: "Bà chủ, cô đi đâu vậy, để tôi gọi lái xe đưa cô đi.""Không cần không cần, tôi còn có chút việc, đợi lúc về tôi sẽ gọi lái xe đón tôi.""Mọi người tiếp tục dùng cơm, không làm phiền nữa, xin chào..."Nói xong vẫy vẫy tay, cảm thấy hài lòng mang theo một khoảng tài sản lớn đi mất, bước chân đi đường nhẹ nhàng sung sướng.

Cô kích động bắt lấy tay của Sở Tiều: "Số tiền này... đều là của tôi."

Không phải Lan San chưa từng trải việc đời, mà là số tiền này đúng là nhiều lắm, trong túi công văn được nhét đầy đến mức không thể nhét thêm nữa.

Đời này của Lan San chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, trong lúc nhất thời có phần không kiềm chế được.

“Cạch” một tiếng, chiếc đũa trong tay cậu Minh theo tiếng mà gãy, Sở Tiều bất thình lình run cầm cập, cả người cứng ngắc như tảng đá: "Đúng, đúng, là của bà chủ, bà chủ, cô buông tay trước đã."

Vì nếu như cô còn không buông tay, thì tôi sẽ mất mạng đó.

Cô hãy thương xót tôi còn chưa cưới vợ, tha cho tôi một con đường sống đi.

Cuối cùng Lan San nhớ tới giờ mình là bà chủ của nhà họ Minh, phải chú ý tới thân phận của mình, vì thế tao nhã vuốt cằm, thoáng xấu hổ nói: "Ngại quá, tôi quá thất lễ, cảm ơn anh."

"Bà chủ nên cảm ơn cậu chủ, tôi chỉ là chạy chân thôi, đây là việc tôi nên làm."

Sở Tiều nắm chặt cơ hội, căng thẳng đẩy cậu Minh lên trước, nếu bà chủ không chú ý tới cậu chủ, thì mọi người đều gặp xui xẻo.

Lan San cúi đầu le lưỡi, sao cô lại quên, tiền đều là cậu chủ cho, không có cậu chủ, ai nuôi cô?

Một giây sau, cô cười tươi như hoa xoay người hơi hơi khom lưng, mang theo ý cười chân thành tha thiết, sùng bái nhìn Minh Dạ.

"Minh Dạ, anh đúng là người tốt, cám ơn anh nhé."

Dáng vẻ cỏ đầu tường lắc lư theo gió, bị Lan San khắc hoạ hết sức chân thật, chỉ thiếu nước chưa vẫy đuôi thôi.

"Còn có việc?"

Minh Dạ thưởng thức chiếc đũa bị bẻ gẫy kia, liếc xéo Lan San, nhàn nhạt hỏi một câu, vẻ mặt mịt mờ không rõ.

Giờ mới nhớ tới anh, cuối cùng cũng nhớ tới anh, anh còn tưởng rằng cô đợi đến lúc tiêu hết số tiền này, mới nhớ tới kim chủ của cô là ai.

Lan San chu môi, đây là bảo cô không có việc gì thì nhanh cút đi? Đừng ở đây làm anh mất mặt.

"Không có, tôi đi trước."

Sở Tiều lại thân thiết hỏi: "Bà chủ, cô đi đâu vậy, để tôi gọi lái xe đưa cô đi."

"Không cần không cần, tôi còn có chút việc, đợi lúc về tôi sẽ gọi lái xe đón tôi."

"Mọi người tiếp tục dùng cơm, không làm phiền nữa, xin chào..."

Nói xong vẫy vẫy tay, cảm thấy hài lòng mang theo một khoảng tài sản lớn đi mất, bước chân đi đường nhẹ nhàng sung sướng.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Cô kích động bắt lấy tay của Sở Tiều: "Số tiền này... đều là của tôi."Không phải Lan San chưa từng trải việc đời, mà là số tiền này đúng là nhiều lắm, trong túi công văn được nhét đầy đến mức không thể nhét thêm nữa.Đời này của Lan San chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, trong lúc nhất thời có phần không kiềm chế được.“Cạch” một tiếng, chiếc đũa trong tay cậu Minh theo tiếng mà gãy, Sở Tiều bất thình lình run cầm cập, cả người cứng ngắc như tảng đá: "Đúng, đúng, là của bà chủ, bà chủ, cô buông tay trước đã."Vì nếu như cô còn không buông tay, thì tôi sẽ mất mạng đó.Cô hãy thương xót tôi còn chưa cưới vợ, tha cho tôi một con đường sống đi.Cuối cùng Lan San nhớ tới giờ mình là bà chủ của nhà họ Minh, phải chú ý tới thân phận của mình, vì thế tao nhã vuốt cằm, thoáng xấu hổ nói: "Ngại quá, tôi quá thất lễ, cảm ơn anh.""Bà chủ nên cảm ơn cậu chủ, tôi chỉ là chạy chân thôi, đây là việc tôi nên làm."Sở Tiều nắm chặt cơ hội, căng thẳng đẩy cậu Minh lên trước, nếu bà chủ không chú ý tới cậu chủ, thì mọi người đều gặp xui xẻo.Lan San cúi đầu le lưỡi, sao cô lại quên, tiền đều là cậu chủ cho, không có cậu chủ, ai nuôi cô?Một giây sau, cô cười tươi như hoa xoay người hơi hơi khom lưng, mang theo ý cười chân thành tha thiết, sùng bái nhìn Minh Dạ."Minh Dạ, anh đúng là người tốt, cám ơn anh nhé."Dáng vẻ cỏ đầu tường lắc lư theo gió, bị Lan San khắc hoạ hết sức chân thật, chỉ thiếu nước chưa vẫy đuôi thôi."Còn có việc?"Minh Dạ thưởng thức chiếc đũa bị bẻ gẫy kia, liếc xéo Lan San, nhàn nhạt hỏi một câu, vẻ mặt mịt mờ không rõ.Giờ mới nhớ tới anh, cuối cùng cũng nhớ tới anh, anh còn tưởng rằng cô đợi đến lúc tiêu hết số tiền này, mới nhớ tới kim chủ của cô là ai.Lan San chu môi, đây là bảo cô không có việc gì thì nhanh cút đi? Đừng ở đây làm anh mất mặt."Không có, tôi đi trước."Sở Tiều lại thân thiết hỏi: "Bà chủ, cô đi đâu vậy, để tôi gọi lái xe đưa cô đi.""Không cần không cần, tôi còn có chút việc, đợi lúc về tôi sẽ gọi lái xe đón tôi.""Mọi người tiếp tục dùng cơm, không làm phiền nữa, xin chào..."Nói xong vẫy vẫy tay, cảm thấy hài lòng mang theo một khoảng tài sản lớn đi mất, bước chân đi đường nhẹ nhàng sung sướng.

Chương 103: Minh Dạ, anh thật là tốt bụng (9)