Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 139: Đã biết, cha nhỏ (2)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Lan San giơ cổ tay lên nhìn thật lâu, có phần không dám tin, đây là Minh Dạ đưa cho cô, cô ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Đây là anh mua cho tôi sao? Anh đặc biệt đưa cho tôi à?”Rốt cuộc là không dám tin, cậu chủ tính tình thối như vậy chủ động tặng quà cho cô, quá kỳ lạ, có phải có âm mưu gì không?Ánh mắt Lan San không tốt, không phân biệt tốt xấu, không biết vòng tay đó rốt cuộc có thể đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ là cô cảm thấy cái vòng này có vẻ rất đáng tiền.Cậu chủ vô duyên vô cớ tặng đồ, làm cô cực kỳ không yên lòng.Minh Dạ liếc mắt nhìn Lan San một cái, làm như nói cô tự mình đa tình.“Tiện tay mua, còn chưa đưa ra ngoài.”Minh Dạ anh cần phải mua trang sức lấy lòng phụ nữ sao.Cho dù có khẩu súng chỉ vào anh, anh cũng không nói làm riêng vì một người phụ nữ, chuyện này không phù hợp với phong cách của cậu chủ Dạ.Lan San nhăn mặt nhăn mũi, trừng mắt nhìn Minh Dạ một cái, cô biết anh làm gì có lòng tốt như vậy.Chỉ là chuyện này không làm tâm tình của Lan San xấu đi, cô túm lấy tay áo Minh Dạ, trông mong hỏi: “Kim cương đính bên trên có phải là thật không?”Cô biết vòng tay đính kim cương này chắc chắn là thật, nhưng mà vẫn muốn Minh Dạ mở miệng xác nhận một lần.Đầu Minh Dạ đầy vạch đen, thật sự muốn lấy lại đồ đã đưa.Đây tuyệt đối là vũ nhục lớn nhất, cậu chủ đưa quà còn giả được sao? Người phụ nữ không phân biệt tốt xấu. “Em nói nhiều thế, nhanh lên đi.” Nắm cổ tay Lan San, kéo cô đi ra ngoài.Động tác đó nhìn thì thô lỗ, nhưng mà dùng lực cực kỳ tốt, sẽ không làm tổn thương Lan San.Lan San bước nhỏ theo sau anh, vừa đi còn không quên hỏi: “Anh hung dữ cái gì, nói cho tôi biết trước có phải là thật hay không đã?”Cậu chủ nổi giận, gầm nhẹ: “Ngu ngốc, tự em không nhìn ra được sao?”“Tôi nhìn không ra mới hỏi anh mà, không phải sao?”“…”Đến dưới lầu, lúc đi qua trước mặt quản gia, Lan San giơ tay lên, lắc lắc tay hai lần, cười hì hì nói: “Quản gia, quản gia đẹp không?”“Đẹp, bà chủ đeo gì cũng đều đẹp cả.” Quản gia xin thề ông ta nói thật lòng.Vòng tay đó đeo trên cổ tay Lan San, càng có vẻ làm cổ tay trắng noãn thon thon, da thịt ****.

Lan San giơ cổ tay lên nhìn thật lâu, có phần không dám tin, đây là Minh Dạ đưa cho cô, cô ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Đây là anh mua cho tôi sao? Anh đặc biệt đưa cho tôi à?”

Rốt cuộc là không dám tin, cậu chủ tính tình thối như vậy chủ động tặng quà cho cô, quá kỳ lạ, có phải có âm mưu gì không?

Ánh mắt Lan San không tốt, không phân biệt tốt xấu, không biết vòng tay đó rốt cuộc có thể đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ là cô cảm thấy cái vòng này có vẻ rất đáng tiền.

Cậu chủ vô duyên vô cớ tặng đồ, làm cô cực kỳ không yên lòng.

Minh Dạ liếc mắt nhìn Lan San một cái, làm như nói cô tự mình đa tình.

“Tiện tay mua, còn chưa đưa ra ngoài.”

Minh Dạ anh cần phải mua trang sức lấy lòng phụ nữ sao.

Cho dù có khẩu súng chỉ vào anh, anh cũng không nói làm riêng vì một người phụ nữ, chuyện này không phù hợp với phong cách của cậu chủ Dạ.

Lan San nhăn mặt nhăn mũi, trừng mắt nhìn Minh Dạ một cái, cô biết anh làm gì có lòng tốt như vậy.

Chỉ là chuyện này không làm tâm tình của Lan San xấu đi, cô túm lấy tay áo Minh Dạ, trông mong hỏi: “Kim cương đính bên trên có phải là thật không?”

Cô biết vòng tay đính kim cương này chắc chắn là thật, nhưng mà vẫn muốn Minh Dạ mở miệng xác nhận một lần.

Đầu Minh Dạ đầy vạch đen, thật sự muốn lấy lại đồ đã đưa.

Đây tuyệt đối là vũ nhục lớn nhất, cậu chủ đưa quà còn giả được sao? Người phụ nữ không phân biệt tốt xấu. 

“Em nói nhiều thế, nhanh lên đi.” Nắm cổ tay Lan San, kéo cô đi ra ngoài.

Động tác đó nhìn thì thô lỗ, nhưng mà dùng lực cực kỳ tốt, sẽ không làm tổn thương Lan San.

Lan San bước nhỏ theo sau anh, vừa đi còn không quên hỏi: “Anh hung dữ cái gì, nói cho tôi biết trước có phải là thật hay không đã?”

Cậu chủ nổi giận, gầm nhẹ: “Ngu ngốc, tự em không nhìn ra được sao?”

“Tôi nhìn không ra mới hỏi anh mà, không phải sao?”

“…”

Đến dưới lầu, lúc đi qua trước mặt quản gia, Lan San giơ tay lên, lắc lắc tay hai lần, cười hì hì nói: “Quản gia, quản gia đẹp không?”

“Đẹp, bà chủ đeo gì cũng đều đẹp cả.” Quản gia xin thề ông ta nói thật lòng.

Vòng tay đó đeo trên cổ tay Lan San, càng có vẻ làm cổ tay trắng noãn thon thon, da thịt ****.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Lan San giơ cổ tay lên nhìn thật lâu, có phần không dám tin, đây là Minh Dạ đưa cho cô, cô ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Đây là anh mua cho tôi sao? Anh đặc biệt đưa cho tôi à?”Rốt cuộc là không dám tin, cậu chủ tính tình thối như vậy chủ động tặng quà cho cô, quá kỳ lạ, có phải có âm mưu gì không?Ánh mắt Lan San không tốt, không phân biệt tốt xấu, không biết vòng tay đó rốt cuộc có thể đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ là cô cảm thấy cái vòng này có vẻ rất đáng tiền.Cậu chủ vô duyên vô cớ tặng đồ, làm cô cực kỳ không yên lòng.Minh Dạ liếc mắt nhìn Lan San một cái, làm như nói cô tự mình đa tình.“Tiện tay mua, còn chưa đưa ra ngoài.”Minh Dạ anh cần phải mua trang sức lấy lòng phụ nữ sao.Cho dù có khẩu súng chỉ vào anh, anh cũng không nói làm riêng vì một người phụ nữ, chuyện này không phù hợp với phong cách của cậu chủ Dạ.Lan San nhăn mặt nhăn mũi, trừng mắt nhìn Minh Dạ một cái, cô biết anh làm gì có lòng tốt như vậy.Chỉ là chuyện này không làm tâm tình của Lan San xấu đi, cô túm lấy tay áo Minh Dạ, trông mong hỏi: “Kim cương đính bên trên có phải là thật không?”Cô biết vòng tay đính kim cương này chắc chắn là thật, nhưng mà vẫn muốn Minh Dạ mở miệng xác nhận một lần.Đầu Minh Dạ đầy vạch đen, thật sự muốn lấy lại đồ đã đưa.Đây tuyệt đối là vũ nhục lớn nhất, cậu chủ đưa quà còn giả được sao? Người phụ nữ không phân biệt tốt xấu. “Em nói nhiều thế, nhanh lên đi.” Nắm cổ tay Lan San, kéo cô đi ra ngoài.Động tác đó nhìn thì thô lỗ, nhưng mà dùng lực cực kỳ tốt, sẽ không làm tổn thương Lan San.Lan San bước nhỏ theo sau anh, vừa đi còn không quên hỏi: “Anh hung dữ cái gì, nói cho tôi biết trước có phải là thật hay không đã?”Cậu chủ nổi giận, gầm nhẹ: “Ngu ngốc, tự em không nhìn ra được sao?”“Tôi nhìn không ra mới hỏi anh mà, không phải sao?”“…”Đến dưới lầu, lúc đi qua trước mặt quản gia, Lan San giơ tay lên, lắc lắc tay hai lần, cười hì hì nói: “Quản gia, quản gia đẹp không?”“Đẹp, bà chủ đeo gì cũng đều đẹp cả.” Quản gia xin thề ông ta nói thật lòng.Vòng tay đó đeo trên cổ tay Lan San, càng có vẻ làm cổ tay trắng noãn thon thon, da thịt ****.

Chương 139: Đã biết, cha nhỏ (2)