Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 151: Hôn trộm cô (1)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Nhưng hiện giờ Minh Dạ nghe vào trong tai, chữ chữ như chùy đánh. Điều Lan San nói làm sao anh không hiểu, chỉ vì quá hiểu, cho nên mới kéo dài tới giờ này ngày này.Anh đã vô cùng cố gắng, lúc đối mặt Lan San cố gắng giữ cũng trái tim bình tĩnh, nhưng... Tới cùng vẫn không thể quản được."Nhận nó rất khó sao?" Nhận lòng tham của anh khó sao?Minh Dạ chưa từng bất lực như lúc này, không nỡ ép cô nhận, không nỡ khiến cô khó xử.Lan San đẩy Minh Dạ ra, cười gật gật đầu: “Ừ, rất khó...”Cô thừa nhận đối Minh Dạ, cô có cảm giác, thậm chí là rất có cảm giác. Không có người phụ nữ nào có thể không chút động lòng trước Minh Dạ.Tuy mặt ngoài Minh Dạ luôn luôn rất lãnh đạm, có vẻ không kiên nhẫn với cô, nhưng... Lan San biết, thật ra anh là người rất cẩn thận, những chỗ rất nhỏ luôn có thể khiến cô cảm động.Ánh mắt Lan San nhìn Minh Dạ mang theo cầu xin: “Tôi đã cố gắng khiến mình không động lòng, Minh Dạ, đừng khiến tôi làm ra chuyện khiến mình hối hận được không?""Được, tôi không ép em." Lời của Lan San khiến sắc mặt Minh Dạ dịu đi, ít nhất không phải Lan San không có cảm giác với anh, như vậy là tốt rồi.Minh Dạ nghĩ, từ từ sẽ được, anh có thể đợi đến lúc cô chính miệng thừa nhận rằng cô nhận lời anh.Nhìn thấy dáng vẻ Lan San lạnh tới run lên, trong lòng tự trách một trận, muốn cởi áo khoác xuống, nhưng lại sợ Lan San đi vào bị người ta nhìn thấy khiến cô khó xử."Em đi về đi, tôi đi xem Lam Tu, phải ngoan ngoãn, không được uống rượu, mặc áo choàng vào, đừng cởi xuống nữa, chờ tôi đi tìm em... Không cho phép nói chuyện với người đàn ông khác."Khóe miệng Lan San co rút một phen, vẫn nghe lời gật đầu: “Ừ, biết mà..."Chỗ này đúng là không phải chỗ tốt để nói chuyện, Lan San không muốn tiếp tục thảo luận về chuyện này, trả lời với Minh Dạ, định về đến nhà rồi nói tiếp.Bỗng nhiên trước mắt tối lại, trên môi truyền đến cảm giác hơi lạnh.Đợi đến lúc Lan San ý thức được đây là một nụ hôn, người đánh lén, đã thần tốc rút lui, xoay người đi mất.Khi Minh Dạ đi khỏi còn mang theo ý cười tà mị, chân mày nhẹ nhàng cong lên, vô cùng sung sướng, anh đã sớm muốn làm như thế, chỉ sợ Lan San sẽ giận thôi.
Nhưng hiện giờ Minh Dạ nghe vào trong tai, chữ chữ như chùy đánh. Điều Lan San nói làm sao anh không hiểu, chỉ vì quá hiểu, cho nên mới kéo dài tới giờ này ngày này.
Anh đã vô cùng cố gắng, lúc đối mặt Lan San cố gắng giữ cũng trái tim bình tĩnh, nhưng... Tới cùng vẫn không thể quản được.
"Nhận nó rất khó sao?" Nhận lòng tham của anh khó sao?
Minh Dạ chưa từng bất lực như lúc này, không nỡ ép cô nhận, không nỡ khiến cô khó xử.
Lan San đẩy Minh Dạ ra, cười gật gật đầu: “Ừ, rất khó...”
Cô thừa nhận đối Minh Dạ, cô có cảm giác, thậm chí là rất có cảm giác. Không có người phụ nữ nào có thể không chút động lòng trước Minh Dạ.
Tuy mặt ngoài Minh Dạ luôn luôn rất lãnh đạm, có vẻ không kiên nhẫn với cô, nhưng... Lan San biết, thật ra anh là người rất cẩn thận, những chỗ rất nhỏ luôn có thể khiến cô cảm động.
Ánh mắt Lan San nhìn Minh Dạ mang theo cầu xin: “Tôi đã cố gắng khiến mình không động lòng, Minh Dạ, đừng khiến tôi làm ra chuyện khiến mình hối hận được không?"
"Được, tôi không ép em."
Lời của Lan San khiến sắc mặt Minh Dạ dịu đi, ít nhất không phải Lan San không có cảm giác với anh, như vậy là tốt rồi.
Minh Dạ nghĩ, từ từ sẽ được, anh có thể đợi đến lúc cô chính miệng thừa nhận rằng cô nhận lời anh.
Nhìn thấy dáng vẻ Lan San lạnh tới run lên, trong lòng tự trách một trận, muốn cởi áo khoác xuống, nhưng lại sợ Lan San đi vào bị người ta nhìn thấy khiến cô khó xử.
"Em đi về đi, tôi đi xem Lam Tu, phải ngoan ngoãn, không được uống rượu, mặc áo choàng vào, đừng cởi xuống nữa, chờ tôi đi tìm em... Không cho phép nói chuyện với người đàn ông khác."
Khóe miệng Lan San co rút một phen, vẫn nghe lời gật đầu: “Ừ, biết mà..."
Chỗ này đúng là không phải chỗ tốt để nói chuyện, Lan San không muốn tiếp tục thảo luận về chuyện này, trả lời với Minh Dạ, định về đến nhà rồi nói tiếp.
Bỗng nhiên trước mắt tối lại, trên môi truyền đến cảm giác hơi lạnh.
Đợi đến lúc Lan San ý thức được đây là một nụ hôn, người đánh lén, đã thần tốc rút lui, xoay người đi mất.
Khi Minh Dạ đi khỏi còn mang theo ý cười tà mị, chân mày nhẹ nhàng cong lên, vô cùng sung sướng, anh đã sớm muốn làm như thế, chỉ sợ Lan San sẽ giận thôi.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Nhưng hiện giờ Minh Dạ nghe vào trong tai, chữ chữ như chùy đánh. Điều Lan San nói làm sao anh không hiểu, chỉ vì quá hiểu, cho nên mới kéo dài tới giờ này ngày này.Anh đã vô cùng cố gắng, lúc đối mặt Lan San cố gắng giữ cũng trái tim bình tĩnh, nhưng... Tới cùng vẫn không thể quản được."Nhận nó rất khó sao?" Nhận lòng tham của anh khó sao?Minh Dạ chưa từng bất lực như lúc này, không nỡ ép cô nhận, không nỡ khiến cô khó xử.Lan San đẩy Minh Dạ ra, cười gật gật đầu: “Ừ, rất khó...”Cô thừa nhận đối Minh Dạ, cô có cảm giác, thậm chí là rất có cảm giác. Không có người phụ nữ nào có thể không chút động lòng trước Minh Dạ.Tuy mặt ngoài Minh Dạ luôn luôn rất lãnh đạm, có vẻ không kiên nhẫn với cô, nhưng... Lan San biết, thật ra anh là người rất cẩn thận, những chỗ rất nhỏ luôn có thể khiến cô cảm động.Ánh mắt Lan San nhìn Minh Dạ mang theo cầu xin: “Tôi đã cố gắng khiến mình không động lòng, Minh Dạ, đừng khiến tôi làm ra chuyện khiến mình hối hận được không?""Được, tôi không ép em." Lời của Lan San khiến sắc mặt Minh Dạ dịu đi, ít nhất không phải Lan San không có cảm giác với anh, như vậy là tốt rồi.Minh Dạ nghĩ, từ từ sẽ được, anh có thể đợi đến lúc cô chính miệng thừa nhận rằng cô nhận lời anh.Nhìn thấy dáng vẻ Lan San lạnh tới run lên, trong lòng tự trách một trận, muốn cởi áo khoác xuống, nhưng lại sợ Lan San đi vào bị người ta nhìn thấy khiến cô khó xử."Em đi về đi, tôi đi xem Lam Tu, phải ngoan ngoãn, không được uống rượu, mặc áo choàng vào, đừng cởi xuống nữa, chờ tôi đi tìm em... Không cho phép nói chuyện với người đàn ông khác."Khóe miệng Lan San co rút một phen, vẫn nghe lời gật đầu: “Ừ, biết mà..."Chỗ này đúng là không phải chỗ tốt để nói chuyện, Lan San không muốn tiếp tục thảo luận về chuyện này, trả lời với Minh Dạ, định về đến nhà rồi nói tiếp.Bỗng nhiên trước mắt tối lại, trên môi truyền đến cảm giác hơi lạnh.Đợi đến lúc Lan San ý thức được đây là một nụ hôn, người đánh lén, đã thần tốc rút lui, xoay người đi mất.Khi Minh Dạ đi khỏi còn mang theo ý cười tà mị, chân mày nhẹ nhàng cong lên, vô cùng sung sướng, anh đã sớm muốn làm như thế, chỉ sợ Lan San sẽ giận thôi.