Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 165: Em đây là yêu thương nhung nhớ (5)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Nhưng anh nói rồi rất lâu không thấy Minh Dạ trả lời. "Minh Dạ, tôi thật lòng rất muốn nói xin lỗi với bà chủ Minh, cậu làm ơn nói với bà chủ Minh tôi mời cô ấy ghé thăm."Lam Tu nói rất chân thành, anh ta thật sự muốn xin lỗi với Lan San.“Tôi sẽ đem chuyện này nói với cô ấy, nhưng cô ấy có đi hay không tôi mặc kệ, sự việc ngày đó cũng không thể đổ lên đầu cậu, Lan San không có để ở trong lòng.”Minh Dạ nhàn nhạt cự tuyệt lời mời của Lam Tu, anh biết trong lòng Lan San chán ghét loại hội họp này, hơn nữa Minh Dạ cũng không muốn để Lan San ăn mặc kinh diễm đứng trước mặt người khác.Lam Tu chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên bảo: "Minh Dạ, đừng như vậy. Tôi đã chuẩn bị rất tốt, chỉ mời mấy người bạn thân thiết đến, lần này tuyệt đối sẽ không phát sinh loại chuyện như thế nữa, vừa vặn mượn cơ hội này bà chủ Minh có thể làm quen vài người bạn cũng không tồi."Lam Tu nói khiến Minh Dạ bỗng nhiên nổi lên ý nghĩ, Lam San bởi vì không có bạn bè nên mới liên hệ với Vệ Thạc Nhân, có lẽ để cho cô gặp gỡ vài người, về sau quan hệ của cô với Vệ Thạc Nhân có thể xa cách hơn một chút."Việc này ngày mai lại nói, cậu cứ đợi tôi báo lại đi.""Được, tôi chờ điện thoại của cậu."Lam Tu cao hứng treo điện thoại, trên cơ bản Minh Dạ nói như vậy đã là đồng ý rồi.Lam Vi Nhi ngồi trên sô pha lập tức nhảy dựng lên, vội vàng hỏi: "Anh Tu, anh Tu, thế nào, anh Dạ đồng ý sao?""Em nói xem!".........Ngày hôm sau rời giường, Lan San rửa mặt chải đầu chuẩn bị xuống lầu dùng bữa sáng, vừa mở cửa ra đã thấy Minh Dạ đang đứng ở ngoài, giơ tay định gõ cửa.Lan San nhìn thấy Minh Dạ bỗng nhiên liền nhớ tới chuyện đêm qua, bên tai không tự chủ được nóng lên, gương mặt cũng phiếm hồng."Anh... Có chuyện gì?""Buổi tối ngày mai nhà họ Lam có buổi tụ hội nhỏ, cùng tôi đi tham gia."Lan San vừa nghe liền chun chun cái mũi, không chút suy nghĩ cự tuyệt: "Không cần, tôi không bao giờ muốn tham gia loại hội họp này."Minh Dạ nhìn biểu tình trẻ con của Lan San, trong lòng mềm nhũn, duỗi tay ngắt mũi cô một cái."Đồ ngốc, lần này là buổi họp mặt nhà họ Lam, tôi bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện lần trước, cùng tôi tham gia được không?"

Nhưng anh nói rồi rất lâu không thấy Minh Dạ trả lời. "Minh Dạ, tôi thật lòng rất muốn nói xin lỗi với bà chủ Minh, cậu làm ơn nói với bà chủ Minh tôi mời cô ấy ghé thăm."

Lam Tu nói rất chân thành, anh ta thật sự muốn xin lỗi với Lan San.

“Tôi sẽ đem chuyện này nói với cô ấy, nhưng cô ấy có đi hay không tôi mặc kệ, sự việc ngày đó cũng không thể đổ lên đầu cậu, Lan San không có để ở trong lòng.”

Minh Dạ nhàn nhạt cự tuyệt lời mời của Lam Tu, anh biết trong lòng Lan San chán ghét loại hội họp này, hơn nữa Minh Dạ cũng không muốn để Lan San ăn mặc kinh diễm đứng trước mặt người khác.

Lam Tu chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên bảo: "Minh Dạ, đừng như vậy. Tôi đã chuẩn bị rất tốt, chỉ mời mấy người bạn thân thiết đến, lần này tuyệt đối sẽ không phát sinh loại chuyện như thế nữa, vừa vặn mượn cơ hội này bà chủ Minh có thể làm quen vài người bạn cũng không tồi."

Lam Tu nói khiến Minh Dạ bỗng nhiên nổi lên ý nghĩ, Lam San bởi vì không có bạn bè nên mới liên hệ với Vệ Thạc Nhân, có lẽ để cho cô gặp gỡ vài người, về sau quan hệ của cô với Vệ Thạc Nhân có thể xa cách hơn một chút.

"Việc này ngày mai lại nói, cậu cứ đợi tôi báo lại đi."

"Được, tôi chờ điện thoại của cậu."

Lam Tu cao hứng treo điện thoại, trên cơ bản Minh Dạ nói như vậy đã là đồng ý rồi.

Lam Vi Nhi ngồi trên sô pha lập tức nhảy dựng lên, vội vàng hỏi: "Anh Tu, anh Tu, thế nào, anh Dạ đồng ý sao?"

"Em nói xem!"

.........

Ngày hôm sau rời giường, Lan San rửa mặt chải đầu chuẩn bị xuống lầu dùng bữa sáng, vừa mở cửa ra đã thấy Minh Dạ đang đứng ở ngoài, giơ tay định gõ cửa.

Lan San nhìn thấy Minh Dạ bỗng nhiên liền nhớ tới chuyện đêm qua, bên tai không tự chủ được nóng lên, gương mặt cũng phiếm hồng.

"Anh... Có chuyện gì?"

"Buổi tối ngày mai nhà họ Lam có buổi tụ hội nhỏ, cùng tôi đi tham gia."

Lan San vừa nghe liền chun chun cái mũi, không chút suy nghĩ cự tuyệt: "Không cần, tôi không bao giờ muốn tham gia loại hội họp này."

Minh Dạ nhìn biểu tình trẻ con của Lan San, trong lòng mềm nhũn, duỗi tay ngắt mũi cô một cái.

"Đồ ngốc, lần này là buổi họp mặt nhà họ Lam, tôi bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện lần trước, cùng tôi tham gia được không?"

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Nhưng anh nói rồi rất lâu không thấy Minh Dạ trả lời. "Minh Dạ, tôi thật lòng rất muốn nói xin lỗi với bà chủ Minh, cậu làm ơn nói với bà chủ Minh tôi mời cô ấy ghé thăm."Lam Tu nói rất chân thành, anh ta thật sự muốn xin lỗi với Lan San.“Tôi sẽ đem chuyện này nói với cô ấy, nhưng cô ấy có đi hay không tôi mặc kệ, sự việc ngày đó cũng không thể đổ lên đầu cậu, Lan San không có để ở trong lòng.”Minh Dạ nhàn nhạt cự tuyệt lời mời của Lam Tu, anh biết trong lòng Lan San chán ghét loại hội họp này, hơn nữa Minh Dạ cũng không muốn để Lan San ăn mặc kinh diễm đứng trước mặt người khác.Lam Tu chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên bảo: "Minh Dạ, đừng như vậy. Tôi đã chuẩn bị rất tốt, chỉ mời mấy người bạn thân thiết đến, lần này tuyệt đối sẽ không phát sinh loại chuyện như thế nữa, vừa vặn mượn cơ hội này bà chủ Minh có thể làm quen vài người bạn cũng không tồi."Lam Tu nói khiến Minh Dạ bỗng nhiên nổi lên ý nghĩ, Lam San bởi vì không có bạn bè nên mới liên hệ với Vệ Thạc Nhân, có lẽ để cho cô gặp gỡ vài người, về sau quan hệ của cô với Vệ Thạc Nhân có thể xa cách hơn một chút."Việc này ngày mai lại nói, cậu cứ đợi tôi báo lại đi.""Được, tôi chờ điện thoại của cậu."Lam Tu cao hứng treo điện thoại, trên cơ bản Minh Dạ nói như vậy đã là đồng ý rồi.Lam Vi Nhi ngồi trên sô pha lập tức nhảy dựng lên, vội vàng hỏi: "Anh Tu, anh Tu, thế nào, anh Dạ đồng ý sao?""Em nói xem!".........Ngày hôm sau rời giường, Lan San rửa mặt chải đầu chuẩn bị xuống lầu dùng bữa sáng, vừa mở cửa ra đã thấy Minh Dạ đang đứng ở ngoài, giơ tay định gõ cửa.Lan San nhìn thấy Minh Dạ bỗng nhiên liền nhớ tới chuyện đêm qua, bên tai không tự chủ được nóng lên, gương mặt cũng phiếm hồng."Anh... Có chuyện gì?""Buổi tối ngày mai nhà họ Lam có buổi tụ hội nhỏ, cùng tôi đi tham gia."Lan San vừa nghe liền chun chun cái mũi, không chút suy nghĩ cự tuyệt: "Không cần, tôi không bao giờ muốn tham gia loại hội họp này."Minh Dạ nhìn biểu tình trẻ con của Lan San, trong lòng mềm nhũn, duỗi tay ngắt mũi cô một cái."Đồ ngốc, lần này là buổi họp mặt nhà họ Lam, tôi bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện lần trước, cùng tôi tham gia được không?"

Chương 165: Em đây là yêu thương nhung nhớ (5)