Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 207: Mẹ kế, em nhớ tôi (8)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Khóe môi Nạp Lan Diễn mang theo ý cười, vẻ ngoài sạch sẽ, khuôn mặt cũng không có gì đặc biệt, nhưng tổ hợp lại khiến cho người ta nhìn hết sức thoải mái, giống như mang theo một loại ma lực nào đó khiến người ngoài nhìn vào mà không dứt ra được.Cả người anh ta toát ra phong độ của người trí thức, giống như thầy giáo cầm sách vở phấn bút đứng trên giảng đường dạy học, nếu tay kia đổi thành cầm quạt xếp thì lại biến thành bộ dáng công tử một bụng đầy văn chương.Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài của anh ta, bạn tuyệt đối sẽ không tin anh ta là kẻ cầm đầu hắc đạo đã quen l**m máu trên đao.Nhìn Nạp Lan Diễn như vậy, Minh Dạ nhịn không được cười nhạo, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Nạp Lan Diễn, anh thiếu chút nữa cũng bị bộ dáng này của anh ta lừa gạt, may mà cậu chủ anh thông minh.Minh Dạ chán ghét Nạp Lan Diễn, thậm chí còn chán ghét hơn cả Viễn Sơn Liên.Dẫu sao lúc Viễn Sơn Liên làm chuyện xấu cũng sẽ không che che đậy đậy, nhưng Nạp Lan Diễn này quả thực chính là... Anh không có cách nào để hình dung cả.Cùng một câu nói, một sự việc qua miệng anh ta, qua tay anh ta phải trải qua mười cái tám khúc quanh ngoắc nghéo ngoằn ngoèo, thật không hiểu những người làm việc dưới chướng anh ta làm sao có thể lí giải được ý của anh ta vậy.Nói về Nạp Lan Diễn thì quan điểm của Sở Tiều cùng Minh Dạ đều giống nhau, Sở Tiều cảm thấy may mắn khi chính mình đi theo Minh Dạ mà không phải đối mặt với tên mặt người dạ thú kia, đi theo một người đàn ông như vậy cũng quá thách thức đầu óc.Sở Tiều vụng trộm nhìn tóc của hai người đàn ông đứng sau Nạp Lan Diễn, quả nhiên đỉnh đầu đều trơ trụi hẳn.Di Sa đứng ở bên cách Sở Tiều rất gần, đương nhiên là thấy động tác lén lút của anh ta, nhịn không được mà nhăn mũi, khinh bỉ nghiêng đầu liếc Sở Tiều một cái, bàn tay cầm súng nắm thật chặt, súng của cô đã lên nòng tùy thời đều có thể giết người.Lúc này, trong tiệm cà phê nho nhỏ, 6 con người mang theo 6 loại tâm tình khác nhau, mặt ngoài đều không thay đổi nhưng trong lòng đều sóng ngầm cuồn cuộn.Nạp Lan Diễn cùng Minh Dạ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hai cặp mắt sâu thăm thẳm, người ngoài nhìn vào chỉ thấy bình lặng như nước mùa xuân, nhưng tới cùng thì họ đang nghĩ gì không ai có thể đoán được."Anh Dạ, mấy năm rồi, đã lâu không gặp, quán café đen này cũng không tệ lắm, anh nếm thử đi."Nạp Lan Diễn giống như chủ nhà chiêu đãi một vị khách từ phương xa đến, khách khí giới thiệu tiệm cà phê cho Minh Dạ.Minh Dạ lơ đễnh nháy mắt, làm như đùa giỡn nói: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, không nghĩ tới anh vẫn thích ăn khổ như xưa."Lần trước gặp mặt là cách đây bảy năm, khi đó Minh Dạ vẫn là một thiếu niên nóng nảy cuồng ngạo không kiềm chế được.
Khóe môi Nạp Lan Diễn mang theo ý cười, vẻ ngoài sạch sẽ, khuôn mặt cũng không có gì đặc biệt, nhưng tổ hợp lại khiến cho người ta nhìn hết sức thoải mái, giống như mang theo một loại ma lực nào đó khiến người ngoài nhìn vào mà không dứt ra được.
Cả người anh ta toát ra phong độ của người trí thức, giống như thầy giáo cầm sách vở phấn bút đứng trên giảng đường dạy học, nếu tay kia đổi thành cầm quạt xếp thì lại biến thành bộ dáng công tử một bụng đầy văn chương.
Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài của anh ta, bạn tuyệt đối sẽ không tin anh ta là kẻ cầm đầu hắc đạo đã quen l**m máu trên đao.
Nhìn Nạp Lan Diễn như vậy, Minh Dạ nhịn không được cười nhạo, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Nạp Lan Diễn, anh thiếu chút nữa cũng bị bộ dáng này của anh ta lừa gạt, may mà cậu chủ anh thông minh.
Minh Dạ chán ghét Nạp Lan Diễn, thậm chí còn chán ghét hơn cả Viễn Sơn Liên.
Dẫu sao lúc Viễn Sơn Liên làm chuyện xấu cũng sẽ không che che đậy đậy, nhưng Nạp Lan Diễn này quả thực chính là... Anh không có cách nào để hình dung cả.
Cùng một câu nói, một sự việc qua miệng anh ta, qua tay anh ta phải trải qua mười cái tám khúc quanh ngoắc nghéo ngoằn ngoèo, thật không hiểu những người làm việc dưới chướng anh ta làm sao có thể lí giải được ý của anh ta vậy.
Nói về Nạp Lan Diễn thì quan điểm của Sở Tiều cùng Minh Dạ đều giống nhau, Sở Tiều cảm thấy may mắn khi chính mình đi theo Minh Dạ mà không phải đối mặt với tên mặt người dạ thú kia, đi theo một người đàn ông như vậy cũng quá thách thức đầu óc.
Sở Tiều vụng trộm nhìn tóc của hai người đàn ông đứng sau Nạp Lan Diễn, quả nhiên đỉnh đầu đều trơ trụi hẳn.
Di Sa đứng ở bên cách Sở Tiều rất gần, đương nhiên là thấy động tác lén lút của anh ta, nhịn không được mà nhăn mũi, khinh bỉ nghiêng đầu liếc Sở Tiều một cái, bàn tay cầm súng nắm thật chặt, súng của cô đã lên nòng tùy thời đều có thể giết người.
Lúc này, trong tiệm cà phê nho nhỏ, 6 con người mang theo 6 loại tâm tình khác nhau, mặt ngoài đều không thay đổi nhưng trong lòng đều sóng ngầm cuồn cuộn.
Nạp Lan Diễn cùng Minh Dạ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hai cặp mắt sâu thăm thẳm, người ngoài nhìn vào chỉ thấy bình lặng như nước mùa xuân, nhưng tới cùng thì họ đang nghĩ gì không ai có thể đoán được.
"Anh Dạ, mấy năm rồi, đã lâu không gặp, quán café đen này cũng không tệ lắm, anh nếm thử đi."
Nạp Lan Diễn giống như chủ nhà chiêu đãi một vị khách từ phương xa đến, khách khí giới thiệu tiệm cà phê cho Minh Dạ.
Minh Dạ lơ đễnh nháy mắt, làm như đùa giỡn nói: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, không nghĩ tới anh vẫn thích ăn khổ như xưa."
Lần trước gặp mặt là cách đây bảy năm, khi đó Minh Dạ vẫn là một thiếu niên nóng nảy cuồng ngạo không kiềm chế được.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Khóe môi Nạp Lan Diễn mang theo ý cười, vẻ ngoài sạch sẽ, khuôn mặt cũng không có gì đặc biệt, nhưng tổ hợp lại khiến cho người ta nhìn hết sức thoải mái, giống như mang theo một loại ma lực nào đó khiến người ngoài nhìn vào mà không dứt ra được.Cả người anh ta toát ra phong độ của người trí thức, giống như thầy giáo cầm sách vở phấn bút đứng trên giảng đường dạy học, nếu tay kia đổi thành cầm quạt xếp thì lại biến thành bộ dáng công tử một bụng đầy văn chương.Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài của anh ta, bạn tuyệt đối sẽ không tin anh ta là kẻ cầm đầu hắc đạo đã quen l**m máu trên đao.Nhìn Nạp Lan Diễn như vậy, Minh Dạ nhịn không được cười nhạo, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Nạp Lan Diễn, anh thiếu chút nữa cũng bị bộ dáng này của anh ta lừa gạt, may mà cậu chủ anh thông minh.Minh Dạ chán ghét Nạp Lan Diễn, thậm chí còn chán ghét hơn cả Viễn Sơn Liên.Dẫu sao lúc Viễn Sơn Liên làm chuyện xấu cũng sẽ không che che đậy đậy, nhưng Nạp Lan Diễn này quả thực chính là... Anh không có cách nào để hình dung cả.Cùng một câu nói, một sự việc qua miệng anh ta, qua tay anh ta phải trải qua mười cái tám khúc quanh ngoắc nghéo ngoằn ngoèo, thật không hiểu những người làm việc dưới chướng anh ta làm sao có thể lí giải được ý của anh ta vậy.Nói về Nạp Lan Diễn thì quan điểm của Sở Tiều cùng Minh Dạ đều giống nhau, Sở Tiều cảm thấy may mắn khi chính mình đi theo Minh Dạ mà không phải đối mặt với tên mặt người dạ thú kia, đi theo một người đàn ông như vậy cũng quá thách thức đầu óc.Sở Tiều vụng trộm nhìn tóc của hai người đàn ông đứng sau Nạp Lan Diễn, quả nhiên đỉnh đầu đều trơ trụi hẳn.Di Sa đứng ở bên cách Sở Tiều rất gần, đương nhiên là thấy động tác lén lút của anh ta, nhịn không được mà nhăn mũi, khinh bỉ nghiêng đầu liếc Sở Tiều một cái, bàn tay cầm súng nắm thật chặt, súng của cô đã lên nòng tùy thời đều có thể giết người.Lúc này, trong tiệm cà phê nho nhỏ, 6 con người mang theo 6 loại tâm tình khác nhau, mặt ngoài đều không thay đổi nhưng trong lòng đều sóng ngầm cuồn cuộn.Nạp Lan Diễn cùng Minh Dạ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hai cặp mắt sâu thăm thẳm, người ngoài nhìn vào chỉ thấy bình lặng như nước mùa xuân, nhưng tới cùng thì họ đang nghĩ gì không ai có thể đoán được."Anh Dạ, mấy năm rồi, đã lâu không gặp, quán café đen này cũng không tệ lắm, anh nếm thử đi."Nạp Lan Diễn giống như chủ nhà chiêu đãi một vị khách từ phương xa đến, khách khí giới thiệu tiệm cà phê cho Minh Dạ.Minh Dạ lơ đễnh nháy mắt, làm như đùa giỡn nói: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, không nghĩ tới anh vẫn thích ăn khổ như xưa."Lần trước gặp mặt là cách đây bảy năm, khi đó Minh Dạ vẫn là một thiếu niên nóng nảy cuồng ngạo không kiềm chế được.