Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 231: Ngoan ngoãn làm người của tôi 1
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Một người đã chết có thể gây trở ngại gì cho anh chứ, không đáng lo.Lan San vươn ngón tay cấu vào ngực Minh Dạ một cái, hung hăng nói: "Vậy bây giờ anh thành thật khai báo cho tôi, anh trước đây có bao nhiêu người phụ nữ, bây giờ còn lui tới với họ không? Có thích ai nữa hay không?"Minh Dạ dùng sự nhẫn nại nhất của đời anh, âm thanh cũng mềm mại nhất, dỗ dành bà xã đang nổi giận."San San, tôi thề là đã cắt đứt tất cả với những người phụ nữ trước đây, đối với bọn họ chỉ là vui đùa một chút, đời anh chỉ thích một người con gái duy nhất, trước khi gặp em, tôi căn bản chưa biết thích một người là gì!"Nói thật là trước đây chơi đùa với bao nhiêu phụ nữ, chính anh cũng không nhớ nổi!Điều duy nhất có thể nhớ được là lần đâu tiên anh "mất trinh" là năm 17 tuổi, khi đó là bị ba anh tính kế.Người phụ nữ lúc đó là cái dạng gì, anh không nhớ được, bởi vì sau dược liệu của ông Minh hết tác dụng, thì người phụ nữ kia cũng bị giết.Hiện tại Lan San hỏi anh như vậy, khiến anh vừa vui vẻ lại vừa ảo não.Vui là vì bà xã ghen tị vì mình, quan tâm anh, ảo não là vì, sao trước đây anh lại chơi đùa với nhiều người phụ nữ như vậy chứ?Trong lòng Lan San rốt cuộc cũng có chút thoải mái, có thể ngoài mặt vẫn là vẻ tức giận, khẽ bĩu môi, thở phì phò hỏi: "Vậy tôi thì sao, có phải cũng chỉ là do anh nhất thời nổi hứng vui đùa...”Minh Dạ quả thực vô cùng thích bộ dáng Lan San lúc ghen, giống như một cô bé ngang ngược vậy."Đồ ngốc, sao lại so sánh em với bọn họ chứ, em là tâm can* bảo bối của tôi, là mạng của tôi...” Lan San thật sự như mạng của anh rồi, không phải, cô còn quan trọng hơn mạng của anh nữa.*Tâm can (tim gan): Ý nói người đó quan trọng như tim gan của bản thân, không có không được.Lan San nheo mắt lại, khí thế ôm chặt lấy cổ Minh Dạ, bá đạo tuyên bố."Sau này ngoan ngoãn làm người của tôi, không cho phép ở ngoài dây dưa với người phụ nữ khác, ừm... đàn ông cũng không được, hiện tại đồng tính rất nhiều, anh nghe không?""Tuân lệnh, sau này Minh Dạ chỉ quyến rũ một mình Lan San, bảo bối em yên tâm, tôi tuyệt đối không phải đồng tính, nhất định sẽ làm cho bảo bối thỏa mãn, bảo bối có muốn kiểm chứng một chút hay không?"Minh Dạ mập mờ sờ mó thắt lưng Lan San, khẽ bóp hai cái, động tác thành thạo.
Một người đã chết có thể gây trở ngại gì cho anh chứ, không đáng lo.
Lan San vươn ngón tay cấu vào ngực Minh Dạ một cái, hung hăng nói: "Vậy bây giờ anh thành thật khai báo cho tôi, anh trước đây có bao nhiêu người phụ nữ, bây giờ còn lui tới với họ không? Có thích ai nữa hay không?"
Minh Dạ dùng sự nhẫn nại nhất của đời anh, âm thanh cũng mềm mại nhất, dỗ dành bà xã đang nổi giận.
"San San, tôi thề là đã cắt đứt tất cả với những người phụ nữ trước đây, đối với bọn họ chỉ là vui đùa một chút, đời anh chỉ thích một người con gái duy nhất, trước khi gặp em, tôi căn bản chưa biết thích một người là gì!"
Nói thật là trước đây chơi đùa với bao nhiêu phụ nữ, chính anh cũng không nhớ nổi!
Điều duy nhất có thể nhớ được là lần đâu tiên anh "mất trinh" là năm 17 tuổi, khi đó là bị ba anh tính kế.
Người phụ nữ lúc đó là cái dạng gì, anh không nhớ được, bởi vì sau dược liệu của ông Minh hết tác dụng, thì người phụ nữ kia cũng bị giết.
Hiện tại Lan San hỏi anh như vậy, khiến anh vừa vui vẻ lại vừa ảo não.
Vui là vì bà xã ghen tị vì mình, quan tâm anh, ảo não là vì, sao trước đây anh lại chơi đùa với nhiều người phụ nữ như vậy chứ?
Trong lòng Lan San rốt cuộc cũng có chút thoải mái, có thể ngoài mặt vẫn là vẻ tức giận, khẽ bĩu môi, thở phì phò hỏi: "Vậy tôi thì sao, có phải cũng chỉ là do anh nhất thời nổi hứng vui đùa...”
Minh Dạ quả thực vô cùng thích bộ dáng Lan San lúc ghen, giống như một cô bé ngang ngược vậy.
"Đồ ngốc, sao lại so sánh em với bọn họ chứ, em là tâm can* bảo bối của tôi, là mạng của tôi...” Lan San thật sự như mạng của anh rồi, không phải, cô còn quan trọng hơn mạng của anh nữa.
*Tâm can (tim gan): Ý nói người đó quan trọng như tim gan của bản thân, không có không được.
Lan San nheo mắt lại, khí thế ôm chặt lấy cổ Minh Dạ, bá đạo tuyên bố.
"Sau này ngoan ngoãn làm người của tôi, không cho phép ở ngoài dây dưa với người phụ nữ khác, ừm... đàn ông cũng không được, hiện tại đồng tính rất nhiều, anh nghe không?"
"Tuân lệnh, sau này Minh Dạ chỉ quyến rũ một mình Lan San, bảo bối em yên tâm, tôi tuyệt đối không phải đồng tính, nhất định sẽ làm cho bảo bối thỏa mãn, bảo bối có muốn kiểm chứng một chút hay không?"
Minh Dạ mập mờ sờ mó thắt lưng Lan San, khẽ bóp hai cái, động tác thành thạo.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Một người đã chết có thể gây trở ngại gì cho anh chứ, không đáng lo.Lan San vươn ngón tay cấu vào ngực Minh Dạ một cái, hung hăng nói: "Vậy bây giờ anh thành thật khai báo cho tôi, anh trước đây có bao nhiêu người phụ nữ, bây giờ còn lui tới với họ không? Có thích ai nữa hay không?"Minh Dạ dùng sự nhẫn nại nhất của đời anh, âm thanh cũng mềm mại nhất, dỗ dành bà xã đang nổi giận."San San, tôi thề là đã cắt đứt tất cả với những người phụ nữ trước đây, đối với bọn họ chỉ là vui đùa một chút, đời anh chỉ thích một người con gái duy nhất, trước khi gặp em, tôi căn bản chưa biết thích một người là gì!"Nói thật là trước đây chơi đùa với bao nhiêu phụ nữ, chính anh cũng không nhớ nổi!Điều duy nhất có thể nhớ được là lần đâu tiên anh "mất trinh" là năm 17 tuổi, khi đó là bị ba anh tính kế.Người phụ nữ lúc đó là cái dạng gì, anh không nhớ được, bởi vì sau dược liệu của ông Minh hết tác dụng, thì người phụ nữ kia cũng bị giết.Hiện tại Lan San hỏi anh như vậy, khiến anh vừa vui vẻ lại vừa ảo não.Vui là vì bà xã ghen tị vì mình, quan tâm anh, ảo não là vì, sao trước đây anh lại chơi đùa với nhiều người phụ nữ như vậy chứ?Trong lòng Lan San rốt cuộc cũng có chút thoải mái, có thể ngoài mặt vẫn là vẻ tức giận, khẽ bĩu môi, thở phì phò hỏi: "Vậy tôi thì sao, có phải cũng chỉ là do anh nhất thời nổi hứng vui đùa...”Minh Dạ quả thực vô cùng thích bộ dáng Lan San lúc ghen, giống như một cô bé ngang ngược vậy."Đồ ngốc, sao lại so sánh em với bọn họ chứ, em là tâm can* bảo bối của tôi, là mạng của tôi...” Lan San thật sự như mạng của anh rồi, không phải, cô còn quan trọng hơn mạng của anh nữa.*Tâm can (tim gan): Ý nói người đó quan trọng như tim gan của bản thân, không có không được.Lan San nheo mắt lại, khí thế ôm chặt lấy cổ Minh Dạ, bá đạo tuyên bố."Sau này ngoan ngoãn làm người của tôi, không cho phép ở ngoài dây dưa với người phụ nữ khác, ừm... đàn ông cũng không được, hiện tại đồng tính rất nhiều, anh nghe không?""Tuân lệnh, sau này Minh Dạ chỉ quyến rũ một mình Lan San, bảo bối em yên tâm, tôi tuyệt đối không phải đồng tính, nhất định sẽ làm cho bảo bối thỏa mãn, bảo bối có muốn kiểm chứng một chút hay không?"Minh Dạ mập mờ sờ mó thắt lưng Lan San, khẽ bóp hai cái, động tác thành thạo.