“Triển Phi Dương…” Khi người đẹp bị trói ngoặc tay ra sau được bốn thủ hạ mặc đồ vest đen nâng vào, nhìn thấy tên đàn ông đang ngồi nhàn nhã trên ghế ông chủ hút thuốc, đôi môi xinh đẹp sau khi chuẩn xác gọi tên của đối phương thì liền mở thành hình chữ O, sau đó lại lập tức bừng tỉnh đại ngộ mà nghiến răng nghiến lợi, “Triển Phi Dương, đồ khốn kiếp!” Người đàn ông không nhanh không chậm bóp đầu thuốc, đứng lên, khóe môi sinh động như cười như không, vẻ mặt vô tội nhún vai, đi lại gần, ngồi xổm trước mặt người đẹp__ “Cũng không thể nói như thế đi? Cho phép phía cảnh sát các cậu nằm vùng, lẽ nào không cho phép chúng tôi phản nằm vùng sao? Đây không phải là vấn đề khốn kiếp hay không khốn kiếp… chỉ là vấn đề thắng làm vua thua làm giặc! Lăng Vân, cậu nói xem đúng không?” Người này, vẫn là kẻ mà y quen thuộc, bất cứ lúc nào cũng không quên nói nhảm__ Bạn bè! Chiến hữu… mà y quen thuộc nhất! Anh em thân thiết, cùng chịu đựng lăn lộn trong trường cảnh sát, nằm giường trên giường dưới, cùng…
Chương 9: Tiểu tạc mao ngu muội vô tri
Trọng Sinh Chi Oan Gia Ngõ HẹpTác giả: Tịch MộcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Triển Phi Dương…” Khi người đẹp bị trói ngoặc tay ra sau được bốn thủ hạ mặc đồ vest đen nâng vào, nhìn thấy tên đàn ông đang ngồi nhàn nhã trên ghế ông chủ hút thuốc, đôi môi xinh đẹp sau khi chuẩn xác gọi tên của đối phương thì liền mở thành hình chữ O, sau đó lại lập tức bừng tỉnh đại ngộ mà nghiến răng nghiến lợi, “Triển Phi Dương, đồ khốn kiếp!” Người đàn ông không nhanh không chậm bóp đầu thuốc, đứng lên, khóe môi sinh động như cười như không, vẻ mặt vô tội nhún vai, đi lại gần, ngồi xổm trước mặt người đẹp__ “Cũng không thể nói như thế đi? Cho phép phía cảnh sát các cậu nằm vùng, lẽ nào không cho phép chúng tôi phản nằm vùng sao? Đây không phải là vấn đề khốn kiếp hay không khốn kiếp… chỉ là vấn đề thắng làm vua thua làm giặc! Lăng Vân, cậu nói xem đúng không?” Người này, vẫn là kẻ mà y quen thuộc, bất cứ lúc nào cũng không quên nói nhảm__ Bạn bè! Chiến hữu… mà y quen thuộc nhất! Anh em thân thiết, cùng chịu đựng lăn lộn trong trường cảnh sát, nằm giường trên giường dưới, cùng… Cẩn thận đặt thân thể nhẹ hẫng trong lòng lên giường lớn mềm mại, Triển Phi Dương cười xấu xa, bắt đầu đứng bên giường cởi ngoại bào của mình.“Triển Phi Dương… mi muốn làm gì! d*m t*c! Mi vô liêm sỉ… nhanh giải huyệt đạo cho ta… khốn kiếp… ta thiến mi!”__ Thẩm Lăng Vân bị điểm huyện không thể động đậy, nhìn tên sắc lang khốn kiếp vừa cởi y phục vừa híp mắt nhìn mình đánh giá trên xuống, lập tức gương mặt nhỏ tuấn mỹ tinh tế đỏ bừng lên.Không thể động, nhưng nói chuyện tự do, chỉ là vì câu nhắc nhở của tên khốn này vừa rồi, tiếng mắng chửi của Thẩm Lăng Vân cũng nhỏ đi rất nhiều… đùa à, nếu tên khốn kiếp này muốn “làm” y ở đây, cho dù cầu cứu căn bản cũng không có ai tới, nếu kinh động tới Lữ Thanh Phong kia, bị phát hiện y không phải xuất thân nam sủng, chỉ sẽ đánh rắn động cỏ, làm không xong thì cửu vương gia và gần trăm nam đồng cũng không thể tìm được… tội này quá lớn!“Bảo bối… thiến tôi rồi? Vậy nửa đời sau của cậu phải làm sao? Sau này không cho phép nói với trượng phu của mình mấy lời này, biết chưa?”__ Người nếu không có da, thiên hạ vô địch, tính ra câu này chính là đo lường Triển Phi Dương mà tạo ra!Cởi y phục xong, huênh hoang nằm ngủ bên cạnh người trong lòng, nói mấy lời tình cảm mặt dày vô sỉ, còn không quên nghiêng mặt qua, dùng cánh môi nóng bỏng vẽ lại đường nét gương mặt xinh đẹp của người trong lòng, nhẹ l**m lên đôi môi gợi cảm đang mở ra mắng hắn đến nước miếng tung bay.Triển Phi Dương trêu chọc người trong lòng vui đến quên trời đất, trực giác cảm thấy được người trong lòng nhẹ run rẩy… sợ muốn chết, còn kiệt lực khắc chế, chết cũng không để đối phương cảm thấy mình đang sợ hãi… đây chính là tính cách của Thẩm Lăng Vân__ Hơi thở nóng hổi của nam nhân phả lên mặt, làm y nhớ tới lúc đó, cái hôm bị nổ thăng thiên cùng với tên khốn này… người này cũng như thế, không ngừng hôn y, ăn đậu hũ khắp người y, còn đem “cái đó” chen vào người y, hung hăng ức h**p y…Tên đại lừa gạt! Đại cầm thú!“Lăng Vân__” Cảm thấy được sự sợ hãi của y, nam nhân cuối cùng thở dài, chấm dứt hồ nháo ác ý, nghiêng người ôm y, nghiêm túc ngắm nghía đôi lông mi thon dài, thấp thoáng vết nước ủy khuất của người trong lòng, nam nhân đau lòng, “Lăng Vân, đừng hiểu lầm tôi nữa, được không… bị cậu bài xích, tôi sẽ rất buồn! Kiếp trước, chính vì sợ cậu bài xích kháng cự, tôi mới không dám nói chân tướng cho cậu, mãi theo bên cạnh cậu… tôi không phải cố ý muốn lừa cậu, tôi thật sự sợ mất đi cậu! Cậu là người tôi vừa thấy đã yêu, mỗi giây phúc bên cạnh cậu đều là thật tâm, bất luận kiếp trước hay kiếp này, đều chưa từng thay đổi…”Không đánh nữa, không ồn nữa, thậm chí không dùng cường nữa… yên tĩnh nằm tựa vào nhau như thế, tuy là bị bức… Nhưng đối diện với lời bày tỏ thâm tình đột ngột của nam nhân, Thẩm Lăng Vân không biết làm sao mở to mắt… đừng trách y, kiếp trước tên này đối với tình cảm cũng là thần kinh thô như vậy!Trầm mặc, nhìn nhau (có lẽ là thâm tình trừng nhau), rất lâu, mỹ nhân trong lòng đảo mắt trắng một cái hết sức sát phong cảnh__ “Mi bệnh thần kinh à! Uổng cho ta kiếp trước xem mi là bạn tốt nhất… lẽ nào mi mất hai đời cũng không thể làm rõ được giới tính của ta sao? Thẩm Lăng Vân ta là nam nhi bảy thước__”
Cẩn thận đặt thân thể nhẹ hẫng trong lòng lên giường lớn mềm mại, Triển Phi Dương cười xấu xa, bắt đầu đứng bên giường cởi ngoại bào của mình.
“Triển Phi Dương… mi muốn làm gì! d*m t*c! Mi vô liêm sỉ… nhanh giải huyệt đạo cho ta… khốn kiếp… ta thiến mi!”
__ Thẩm Lăng Vân bị điểm huyện không thể động đậy, nhìn tên sắc lang khốn kiếp vừa cởi y phục vừa híp mắt nhìn mình đánh giá trên xuống, lập tức gương mặt nhỏ tuấn mỹ tinh tế đỏ bừng lên.
Không thể động, nhưng nói chuyện tự do, chỉ là vì câu nhắc nhở của tên khốn này vừa rồi, tiếng mắng chửi của Thẩm Lăng Vân cũng nhỏ đi rất nhiều… đùa à, nếu tên khốn kiếp này muốn “làm” y ở đây, cho dù cầu cứu căn bản cũng không có ai tới, nếu kinh động tới Lữ Thanh Phong kia, bị phát hiện y không phải xuất thân nam sủng, chỉ sẽ đánh rắn động cỏ, làm không xong thì cửu vương gia và gần trăm nam đồng cũng không thể tìm được… tội này quá lớn!
“Bảo bối… thiến tôi rồi? Vậy nửa đời sau của cậu phải làm sao? Sau này không cho phép nói với trượng phu của mình mấy lời này, biết chưa?”
__ Người nếu không có da, thiên hạ vô địch, tính ra câu này chính là đo lường Triển Phi Dương mà tạo ra!
Cởi y phục xong, huênh hoang nằm ngủ bên cạnh người trong lòng, nói mấy lời tình cảm mặt dày vô sỉ, còn không quên nghiêng mặt qua, dùng cánh môi nóng bỏng vẽ lại đường nét gương mặt xinh đẹp của người trong lòng, nhẹ l**m lên đôi môi gợi cảm đang mở ra mắng hắn đến nước miếng tung bay.
Triển Phi Dương trêu chọc người trong lòng vui đến quên trời đất, trực giác cảm thấy được người trong lòng nhẹ run rẩy… sợ muốn chết, còn kiệt lực khắc chế, chết cũng không để đối phương cảm thấy mình đang sợ hãi… đây chính là tính cách của Thẩm Lăng Vân__ Hơi thở nóng hổi của nam nhân phả lên mặt, làm y nhớ tới lúc đó, cái hôm bị nổ thăng thiên cùng với tên khốn này… người này cũng như thế, không ngừng hôn y, ăn đậu hũ khắp người y, còn đem “cái đó” chen vào người y, hung hăng ức h**p y…
Tên đại lừa gạt! Đại cầm thú!
“Lăng Vân__” Cảm thấy được sự sợ hãi của y, nam nhân cuối cùng thở dài, chấm dứt hồ nháo ác ý, nghiêng người ôm y, nghiêm túc ngắm nghía đôi lông mi thon dài, thấp thoáng vết nước ủy khuất của người trong lòng, nam nhân đau lòng, “Lăng Vân, đừng hiểu lầm tôi nữa, được không… bị cậu bài xích, tôi sẽ rất buồn! Kiếp trước, chính vì sợ cậu bài xích kháng cự, tôi mới không dám nói chân tướng cho cậu, mãi theo bên cạnh cậu… tôi không phải cố ý muốn lừa cậu, tôi thật sự sợ mất đi cậu! Cậu là người tôi vừa thấy đã yêu, mỗi giây phúc bên cạnh cậu đều là thật tâm, bất luận kiếp trước hay kiếp này, đều chưa từng thay đổi…”
Không đánh nữa, không ồn nữa, thậm chí không dùng cường nữa… yên tĩnh nằm tựa vào nhau như thế, tuy là bị bức… Nhưng đối diện với lời bày tỏ thâm tình đột ngột của nam nhân, Thẩm Lăng Vân không biết làm sao mở to mắt… đừng trách y, kiếp trước tên này đối với tình cảm cũng là thần kinh thô như vậy!
Trầm mặc, nhìn nhau (có lẽ là thâm tình trừng nhau), rất lâu, mỹ nhân trong lòng đảo mắt trắng một cái hết sức sát phong cảnh__ “Mi bệnh thần kinh à! Uổng cho ta kiếp trước xem mi là bạn tốt nhất… lẽ nào mi mất hai đời cũng không thể làm rõ được giới tính của ta sao? Thẩm Lăng Vân ta là nam nhi bảy thước__”
Trọng Sinh Chi Oan Gia Ngõ HẹpTác giả: Tịch MộcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Triển Phi Dương…” Khi người đẹp bị trói ngoặc tay ra sau được bốn thủ hạ mặc đồ vest đen nâng vào, nhìn thấy tên đàn ông đang ngồi nhàn nhã trên ghế ông chủ hút thuốc, đôi môi xinh đẹp sau khi chuẩn xác gọi tên của đối phương thì liền mở thành hình chữ O, sau đó lại lập tức bừng tỉnh đại ngộ mà nghiến răng nghiến lợi, “Triển Phi Dương, đồ khốn kiếp!” Người đàn ông không nhanh không chậm bóp đầu thuốc, đứng lên, khóe môi sinh động như cười như không, vẻ mặt vô tội nhún vai, đi lại gần, ngồi xổm trước mặt người đẹp__ “Cũng không thể nói như thế đi? Cho phép phía cảnh sát các cậu nằm vùng, lẽ nào không cho phép chúng tôi phản nằm vùng sao? Đây không phải là vấn đề khốn kiếp hay không khốn kiếp… chỉ là vấn đề thắng làm vua thua làm giặc! Lăng Vân, cậu nói xem đúng không?” Người này, vẫn là kẻ mà y quen thuộc, bất cứ lúc nào cũng không quên nói nhảm__ Bạn bè! Chiến hữu… mà y quen thuộc nhất! Anh em thân thiết, cùng chịu đựng lăn lộn trong trường cảnh sát, nằm giường trên giường dưới, cùng… Cẩn thận đặt thân thể nhẹ hẫng trong lòng lên giường lớn mềm mại, Triển Phi Dương cười xấu xa, bắt đầu đứng bên giường cởi ngoại bào của mình.“Triển Phi Dương… mi muốn làm gì! d*m t*c! Mi vô liêm sỉ… nhanh giải huyệt đạo cho ta… khốn kiếp… ta thiến mi!”__ Thẩm Lăng Vân bị điểm huyện không thể động đậy, nhìn tên sắc lang khốn kiếp vừa cởi y phục vừa híp mắt nhìn mình đánh giá trên xuống, lập tức gương mặt nhỏ tuấn mỹ tinh tế đỏ bừng lên.Không thể động, nhưng nói chuyện tự do, chỉ là vì câu nhắc nhở của tên khốn này vừa rồi, tiếng mắng chửi của Thẩm Lăng Vân cũng nhỏ đi rất nhiều… đùa à, nếu tên khốn kiếp này muốn “làm” y ở đây, cho dù cầu cứu căn bản cũng không có ai tới, nếu kinh động tới Lữ Thanh Phong kia, bị phát hiện y không phải xuất thân nam sủng, chỉ sẽ đánh rắn động cỏ, làm không xong thì cửu vương gia và gần trăm nam đồng cũng không thể tìm được… tội này quá lớn!“Bảo bối… thiến tôi rồi? Vậy nửa đời sau của cậu phải làm sao? Sau này không cho phép nói với trượng phu của mình mấy lời này, biết chưa?”__ Người nếu không có da, thiên hạ vô địch, tính ra câu này chính là đo lường Triển Phi Dương mà tạo ra!Cởi y phục xong, huênh hoang nằm ngủ bên cạnh người trong lòng, nói mấy lời tình cảm mặt dày vô sỉ, còn không quên nghiêng mặt qua, dùng cánh môi nóng bỏng vẽ lại đường nét gương mặt xinh đẹp của người trong lòng, nhẹ l**m lên đôi môi gợi cảm đang mở ra mắng hắn đến nước miếng tung bay.Triển Phi Dương trêu chọc người trong lòng vui đến quên trời đất, trực giác cảm thấy được người trong lòng nhẹ run rẩy… sợ muốn chết, còn kiệt lực khắc chế, chết cũng không để đối phương cảm thấy mình đang sợ hãi… đây chính là tính cách của Thẩm Lăng Vân__ Hơi thở nóng hổi của nam nhân phả lên mặt, làm y nhớ tới lúc đó, cái hôm bị nổ thăng thiên cùng với tên khốn này… người này cũng như thế, không ngừng hôn y, ăn đậu hũ khắp người y, còn đem “cái đó” chen vào người y, hung hăng ức h**p y…Tên đại lừa gạt! Đại cầm thú!“Lăng Vân__” Cảm thấy được sự sợ hãi của y, nam nhân cuối cùng thở dài, chấm dứt hồ nháo ác ý, nghiêng người ôm y, nghiêm túc ngắm nghía đôi lông mi thon dài, thấp thoáng vết nước ủy khuất của người trong lòng, nam nhân đau lòng, “Lăng Vân, đừng hiểu lầm tôi nữa, được không… bị cậu bài xích, tôi sẽ rất buồn! Kiếp trước, chính vì sợ cậu bài xích kháng cự, tôi mới không dám nói chân tướng cho cậu, mãi theo bên cạnh cậu… tôi không phải cố ý muốn lừa cậu, tôi thật sự sợ mất đi cậu! Cậu là người tôi vừa thấy đã yêu, mỗi giây phúc bên cạnh cậu đều là thật tâm, bất luận kiếp trước hay kiếp này, đều chưa từng thay đổi…”Không đánh nữa, không ồn nữa, thậm chí không dùng cường nữa… yên tĩnh nằm tựa vào nhau như thế, tuy là bị bức… Nhưng đối diện với lời bày tỏ thâm tình đột ngột của nam nhân, Thẩm Lăng Vân không biết làm sao mở to mắt… đừng trách y, kiếp trước tên này đối với tình cảm cũng là thần kinh thô như vậy!Trầm mặc, nhìn nhau (có lẽ là thâm tình trừng nhau), rất lâu, mỹ nhân trong lòng đảo mắt trắng một cái hết sức sát phong cảnh__ “Mi bệnh thần kinh à! Uổng cho ta kiếp trước xem mi là bạn tốt nhất… lẽ nào mi mất hai đời cũng không thể làm rõ được giới tính của ta sao? Thẩm Lăng Vân ta là nam nhi bảy thước__”