Em chẳng nhìn thấy những điều tốt đẹp mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em không tìm được điểm tựa vững chắc mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em cũng không cảm nhận được sự vĩnh hằng, mãi không bao giờ chia lìa mà anh bảo sẽ mang đến cho mắt bên phải. Con mắt bên phải là màn đêm u tối, con mắt bên phải là khoảng không trống rỗng, con mắt bên phải chẳng thể nào được tận hưởng hương vị của hạnh phúc. Xin anh hãy hôn lên con mắt đang ngủ say của em, xin anh hãy hôn lên khóe mắt bên phải của em. Em nguyện rơi nước mắt vì anh, nở nụ cười vì anh, dù trời long đất lở, dù tai ương giáng xuống em cũng nguyện cam lòng. Yếu đuối vì anh, suy sụp vì anh, điên cuồng chịu đựng giày vò vì anh; Vì anh mà liều mình, vì anh mà đánh mất tất cả sự kiêu ngạo, Nhưng anh vẫn thờ ơ với gương mặt kiêu kỳ, chỉ mỉm cười với thái độ hờ hững. Ôi, màn kịch này được diễn quá ư dai dẳng, cuối cùng em cũng mê muội mà đánh mất chính mình, không còn biết nương tựa vào chốn nào. Dù sớm đã biết…
Chương 1-8
Hôn Lên Đôi Môi Peter PanTác giả: Mễ ĐồngTruyện Ngôn TìnhEm chẳng nhìn thấy những điều tốt đẹp mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em không tìm được điểm tựa vững chắc mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em cũng không cảm nhận được sự vĩnh hằng, mãi không bao giờ chia lìa mà anh bảo sẽ mang đến cho mắt bên phải. Con mắt bên phải là màn đêm u tối, con mắt bên phải là khoảng không trống rỗng, con mắt bên phải chẳng thể nào được tận hưởng hương vị của hạnh phúc. Xin anh hãy hôn lên con mắt đang ngủ say của em, xin anh hãy hôn lên khóe mắt bên phải của em. Em nguyện rơi nước mắt vì anh, nở nụ cười vì anh, dù trời long đất lở, dù tai ương giáng xuống em cũng nguyện cam lòng. Yếu đuối vì anh, suy sụp vì anh, điên cuồng chịu đựng giày vò vì anh; Vì anh mà liều mình, vì anh mà đánh mất tất cả sự kiêu ngạo, Nhưng anh vẫn thờ ơ với gương mặt kiêu kỳ, chỉ mỉm cười với thái độ hờ hững. Ôi, màn kịch này được diễn quá ư dai dẳng, cuối cùng em cũng mê muội mà đánh mất chính mình, không còn biết nương tựa vào chốn nào. Dù sớm đã biết… Thế rồi, dần dần hạt giống đó cũng phát triển nhanh chóng trong một khoảng thời gian vô thức, ngày càng sinh sôi nảy nở, cuối cùng nó cũng trở thành một cây đại thụ chạm tới vòm trời, ở trong không gian bé nhỏ ‐ đó là trái tim, cành và lá cây thấm đượm một màu đen đặc quánh và ẩn sau đó là một thứ cảm xúc mơ hồ, khó hiểu.Chỉ có thời gian đang hối hả quay ngược trở lại, chạy về phía vực thẳm tối tăm, đen kịt, vô định và tuyệt vọng. Chính chỗ đó lại trào ra một ngọn lửa bao trùm cả bầu trời, giữa một bầu không khí đậm mùi khô hanh của cỏ cây đang bốc cháy, niêm mạc bên trong lỗ mũi như bị nứt ra thành một cái miệng hẹp, dài và mọi sự cố gắng cũng đều trở nên nặng nề, quá sức.Bởi giống như con nhộng, đợi chờ ngày trưởng thành nên nó phải ép bản thân chấp nhận nỗi đau lột tơ đâm kén.Trong giấc mơ, một giọng nói mơ hồ cứ thì thầm:... Nên trưởng thành đi.... Này, nên, trưởng, thành, đi.
Thế rồi, dần dần hạt giống đó cũng phát triển nhanh chóng trong một khoảng thời gian vô thức, ngày càng sinh sôi nảy nở, cuối cùng nó cũng trở thành một cây đại thụ chạm tới vòm trời, ở trong không gian bé nhỏ ‐ đó là trái tim, cành và lá cây thấm đượm một màu đen đặc quánh và ẩn sau đó là một thứ cảm xúc mơ hồ, khó hiểu.
Chỉ có thời gian đang hối hả quay ngược trở lại, chạy về phía vực thẳm tối tăm, đen kịt, vô định và tuyệt vọng. Chính chỗ đó lại trào ra một ngọn lửa bao trùm cả bầu trời, giữa một bầu không khí đậm mùi khô hanh của cỏ cây đang bốc cháy, niêm mạc bên trong lỗ mũi như bị nứt ra thành một cái miệng hẹp, dài và mọi sự cố gắng cũng đều trở nên nặng nề, quá sức.
Bởi giống như con nhộng, đợi chờ ngày trưởng thành nên nó phải ép bản thân chấp nhận nỗi đau lột tơ đâm kén.
Trong giấc mơ, một giọng nói mơ hồ cứ thì thầm:
... Nên trưởng thành đi.
... Này, nên, trưởng, thành, đi.
Hôn Lên Đôi Môi Peter PanTác giả: Mễ ĐồngTruyện Ngôn TìnhEm chẳng nhìn thấy những điều tốt đẹp mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em không tìm được điểm tựa vững chắc mà anh bảo rằng sẽ mang đến cho mắt bên phải. Em cũng không cảm nhận được sự vĩnh hằng, mãi không bao giờ chia lìa mà anh bảo sẽ mang đến cho mắt bên phải. Con mắt bên phải là màn đêm u tối, con mắt bên phải là khoảng không trống rỗng, con mắt bên phải chẳng thể nào được tận hưởng hương vị của hạnh phúc. Xin anh hãy hôn lên con mắt đang ngủ say của em, xin anh hãy hôn lên khóe mắt bên phải của em. Em nguyện rơi nước mắt vì anh, nở nụ cười vì anh, dù trời long đất lở, dù tai ương giáng xuống em cũng nguyện cam lòng. Yếu đuối vì anh, suy sụp vì anh, điên cuồng chịu đựng giày vò vì anh; Vì anh mà liều mình, vì anh mà đánh mất tất cả sự kiêu ngạo, Nhưng anh vẫn thờ ơ với gương mặt kiêu kỳ, chỉ mỉm cười với thái độ hờ hững. Ôi, màn kịch này được diễn quá ư dai dẳng, cuối cùng em cũng mê muội mà đánh mất chính mình, không còn biết nương tựa vào chốn nào. Dù sớm đã biết… Thế rồi, dần dần hạt giống đó cũng phát triển nhanh chóng trong một khoảng thời gian vô thức, ngày càng sinh sôi nảy nở, cuối cùng nó cũng trở thành một cây đại thụ chạm tới vòm trời, ở trong không gian bé nhỏ ‐ đó là trái tim, cành và lá cây thấm đượm một màu đen đặc quánh và ẩn sau đó là một thứ cảm xúc mơ hồ, khó hiểu.Chỉ có thời gian đang hối hả quay ngược trở lại, chạy về phía vực thẳm tối tăm, đen kịt, vô định và tuyệt vọng. Chính chỗ đó lại trào ra một ngọn lửa bao trùm cả bầu trời, giữa một bầu không khí đậm mùi khô hanh của cỏ cây đang bốc cháy, niêm mạc bên trong lỗ mũi như bị nứt ra thành một cái miệng hẹp, dài và mọi sự cố gắng cũng đều trở nên nặng nề, quá sức.Bởi giống như con nhộng, đợi chờ ngày trưởng thành nên nó phải ép bản thân chấp nhận nỗi đau lột tơ đâm kén.Trong giấc mơ, một giọng nói mơ hồ cứ thì thầm:... Nên trưởng thành đi.... Này, nên, trưởng, thành, đi.