Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 9
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Chiều tối sau khi đi chơi xuân về, đây là lần đầu tôi đi ngủ phải khóa cửa phòng lại. Nằm lỳ ở trên giường lắng nghe âm thanh đi lại của anh trong phòng khách, nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cả gối.Bắt đầu từ trung học, Thuộc Đình liền thay đổi, từ một cậu bé trở thành một chàng trai đáng ngưỡng mộ như ngày hôm nay. Tôi yêu chính là đôi mắt thâm thúy như màn đêm vậy, dường như ẩn dấu rất nhiều bí mật. Anh vẫn không nói nhiều, càng ngày càng nội liễm(1), tựu như trên người tỏa ra khí chất lãnh đạo, không giận mà uy nghiêm. Có khi mặc dù anh cười với bạn, nhưng ánh mắt khá lạnh lùng, khoảng cách đối với mọi người như ngàn dặm.(1): hướng nộiTrước kia tôi từ một số hành vi có thể hiểu nội tâm của anh, nhưng bây giờ, dưới đôi mắt đen thâm trầm kia tôi càng ngày càng thấy không hiểu lắm.Nghe được bước chân anh dừng lại trước cửa phòng tôi, anh đến làm gì? Tôi không tự chủ hô hấp ngừng lại. “Tâm Tâm, mở cửa.” Anh ở ngoài cửa nói.Tôi không để ý đến anh.“Thùng thùng ——” từ tiếng gõ cửa có thể thấy được, anh đối với tôi rất bất mãn. Không biết vì sao, tôi có chút sợ. Con người của tôi rõ ràng không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ cần nằm trong tay anh. Chỉ cần anh vừa trừng mắt, tôi liền lập tức nghe lời.“Quan Tâm, mở cửa!” giọng anh cho thấy anh hiện tại rất bất mãn, “Nếu tự anh mà mở được cửa…, em liền thảm.”Tôi mặc kệ! Che lỗ tai lại, không nghe là không nghe. Tôi khóa rồi, không tin anh dám đá cửa ra được.Rồi bên ngoài không còn âm thanh nữa, liền nghe được anh đi rồi. Tôi tức giận đến đem gối đầu hung hăng ném xuống đất, đàn ông là cái gì, tôi biết anh ước gì tôi không làm phiền anh nữa mà. Tôi rất tức giận, nên không nghe thấy âm thanh chuyển động của khóa cửa. Nhưng khi tiếng cửa mở truyền vào tai tôi, tôi biết tôi thảm rồi, muốn chạy trốn cũng đã muộn, đơn giản là giả chết, nằm lỳ ở trên giường không quay đầu lại. Tôi cảm giác ánh mắt của anh muốn đốt cháy lưng tôi, trong lòng như đứa nhỏ, thân thể khẩn trương cứng ngắc.Sau đó tôi cảm giác anh ngồi lên giường, vừa đến mà không phát hỏa chứng tỏ anh đã tức điên rồi. Anh ôm tôi thật chặt, tỏa ra các tia lửa giận. Tôi nhịn đau, từ từ nhắm hai mắt lại không chịu nhìn anh. Anh liền đem mặt tôi và mặt anh mặt đối mặt.“Tâm Tâm, mở mắt ra.” Thật ngạc nhiên, giọng anh thực sự không có mùi thuốc súng. Tôi suy nghĩ một lát, sợ hãi mở ra một con mắt, xuất hiện trước mắt tôi là khuôn mặt phóng đại, mắt không có cơn tức giận nào. Này, thật không có phát hỏa.Thấy tôi mở mắt, hắn lập tức hôn lên. Nụ hôn của anh cũng rất ác liệt, mang theo một tia hương vị trừng phạt. Người đàn ông này thật là bá đạo! Buổi tối anh có thể đối với tôi hết sức triền miên, ban ngày lại giả vờ như không có gì; không cho tôi tức giận, lại không cho tôi tự trừng phạt sự ngây thơ của mình......
Chiều tối sau khi đi chơi xuân về, đây là lần đầu tôi đi ngủ phải khóa cửa phòng lại. Nằm lỳ ở trên giường lắng nghe âm thanh đi lại của anh trong phòng khách, nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cả gối.
Bắt đầu từ trung học, Thuộc Đình liền thay đổi, từ một cậu bé trở thành một chàng trai đáng ngưỡng mộ như ngày hôm nay. Tôi yêu chính là đôi mắt thâm thúy như màn đêm vậy, dường như ẩn dấu rất nhiều bí mật. Anh vẫn không nói nhiều, càng ngày càng nội liễm(1), tựu như trên người tỏa ra khí chất lãnh đạo, không giận mà uy nghiêm. Có khi mặc dù anh cười với bạn, nhưng ánh mắt khá lạnh lùng, khoảng cách đối với mọi người như ngàn dặm.
(1): hướng nội
Trước kia tôi từ một số hành vi có thể hiểu nội tâm của anh, nhưng bây giờ, dưới đôi mắt đen thâm trầm kia tôi càng ngày càng thấy không hiểu lắm.
Nghe được bước chân anh dừng lại trước cửa phòng tôi, anh đến làm gì? Tôi không tự chủ hô hấp ngừng lại.
“Tâm Tâm, mở cửa.”
Anh ở ngoài cửa nói.
Tôi không để ý đến anh.
“Thùng thùng ——”
từ tiếng gõ cửa có thể thấy được, anh đối với tôi rất bất mãn. Không biết vì sao, tôi có chút sợ. Con người của tôi rõ ràng không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ cần nằm trong tay anh. Chỉ cần anh vừa trừng mắt, tôi liền lập tức nghe lời.
“Quan Tâm, mở cửa!”
giọng anh cho thấy anh hiện tại rất bất mãn,
“Nếu tự anh mà mở được cửa…, em liền thảm.”
Tôi mặc kệ! Che lỗ tai lại, không nghe là không nghe. Tôi khóa rồi, không tin anh dám đá cửa ra được.
Rồi bên ngoài không còn âm thanh nữa, liền nghe được anh đi rồi. Tôi tức giận đến đem gối đầu hung hăng ném xuống đất, đàn ông là cái gì, tôi biết anh ước gì tôi không làm phiền anh nữa mà. Tôi rất tức giận, nên không nghe thấy âm thanh chuyển động của khóa cửa. Nhưng khi tiếng cửa mở truyền vào tai tôi, tôi biết tôi thảm rồi, muốn chạy trốn cũng đã muộn, đơn giản là giả chết, nằm lỳ ở trên giường không quay đầu lại. Tôi cảm giác ánh mắt của anh muốn đốt cháy lưng tôi, trong lòng như đứa nhỏ, thân thể khẩn trương cứng ngắc.
Sau đó tôi cảm giác anh ngồi lên giường, vừa đến mà không phát hỏa chứng tỏ anh đã tức điên rồi. Anh ôm tôi thật chặt, tỏa ra các tia lửa giận. Tôi nhịn đau, từ từ nhắm hai mắt lại không chịu nhìn anh. Anh liền đem mặt tôi và mặt anh mặt đối mặt.
“Tâm Tâm, mở mắt ra.”
Thật ngạc nhiên, giọng anh thực sự không có mùi thuốc súng. Tôi suy nghĩ một lát, sợ hãi mở ra một con mắt, xuất hiện trước mắt tôi là khuôn mặt phóng đại, mắt không có cơn tức giận nào. Này, thật không có phát hỏa.
Thấy tôi mở mắt, hắn lập tức hôn lên. Nụ hôn của anh cũng rất ác liệt, mang theo một tia hương vị trừng phạt. Người đàn ông này thật là bá đạo! Buổi tối anh có thể đối với tôi hết sức triền miên, ban ngày lại giả vờ như không có gì; không cho tôi tức giận, lại không cho tôi tự trừng phạt sự ngây thơ của mình......
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Chiều tối sau khi đi chơi xuân về, đây là lần đầu tôi đi ngủ phải khóa cửa phòng lại. Nằm lỳ ở trên giường lắng nghe âm thanh đi lại của anh trong phòng khách, nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cả gối.Bắt đầu từ trung học, Thuộc Đình liền thay đổi, từ một cậu bé trở thành một chàng trai đáng ngưỡng mộ như ngày hôm nay. Tôi yêu chính là đôi mắt thâm thúy như màn đêm vậy, dường như ẩn dấu rất nhiều bí mật. Anh vẫn không nói nhiều, càng ngày càng nội liễm(1), tựu như trên người tỏa ra khí chất lãnh đạo, không giận mà uy nghiêm. Có khi mặc dù anh cười với bạn, nhưng ánh mắt khá lạnh lùng, khoảng cách đối với mọi người như ngàn dặm.(1): hướng nộiTrước kia tôi từ một số hành vi có thể hiểu nội tâm của anh, nhưng bây giờ, dưới đôi mắt đen thâm trầm kia tôi càng ngày càng thấy không hiểu lắm.Nghe được bước chân anh dừng lại trước cửa phòng tôi, anh đến làm gì? Tôi không tự chủ hô hấp ngừng lại. “Tâm Tâm, mở cửa.” Anh ở ngoài cửa nói.Tôi không để ý đến anh.“Thùng thùng ——” từ tiếng gõ cửa có thể thấy được, anh đối với tôi rất bất mãn. Không biết vì sao, tôi có chút sợ. Con người của tôi rõ ràng không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ cần nằm trong tay anh. Chỉ cần anh vừa trừng mắt, tôi liền lập tức nghe lời.“Quan Tâm, mở cửa!” giọng anh cho thấy anh hiện tại rất bất mãn, “Nếu tự anh mà mở được cửa…, em liền thảm.”Tôi mặc kệ! Che lỗ tai lại, không nghe là không nghe. Tôi khóa rồi, không tin anh dám đá cửa ra được.Rồi bên ngoài không còn âm thanh nữa, liền nghe được anh đi rồi. Tôi tức giận đến đem gối đầu hung hăng ném xuống đất, đàn ông là cái gì, tôi biết anh ước gì tôi không làm phiền anh nữa mà. Tôi rất tức giận, nên không nghe thấy âm thanh chuyển động của khóa cửa. Nhưng khi tiếng cửa mở truyền vào tai tôi, tôi biết tôi thảm rồi, muốn chạy trốn cũng đã muộn, đơn giản là giả chết, nằm lỳ ở trên giường không quay đầu lại. Tôi cảm giác ánh mắt của anh muốn đốt cháy lưng tôi, trong lòng như đứa nhỏ, thân thể khẩn trương cứng ngắc.Sau đó tôi cảm giác anh ngồi lên giường, vừa đến mà không phát hỏa chứng tỏ anh đã tức điên rồi. Anh ôm tôi thật chặt, tỏa ra các tia lửa giận. Tôi nhịn đau, từ từ nhắm hai mắt lại không chịu nhìn anh. Anh liền đem mặt tôi và mặt anh mặt đối mặt.“Tâm Tâm, mở mắt ra.” Thật ngạc nhiên, giọng anh thực sự không có mùi thuốc súng. Tôi suy nghĩ một lát, sợ hãi mở ra một con mắt, xuất hiện trước mắt tôi là khuôn mặt phóng đại, mắt không có cơn tức giận nào. Này, thật không có phát hỏa.Thấy tôi mở mắt, hắn lập tức hôn lên. Nụ hôn của anh cũng rất ác liệt, mang theo một tia hương vị trừng phạt. Người đàn ông này thật là bá đạo! Buổi tối anh có thể đối với tôi hết sức triền miên, ban ngày lại giả vờ như không có gì; không cho tôi tức giận, lại không cho tôi tự trừng phạt sự ngây thơ của mình......