Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 14
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… ......Sau đó, anh v**t v* mái tóc dài của tôi, “Tâm Tâm, em thi được 680 điểm.”Uể oải “Oh” một tiếng, một lát sau, tôi mới đột ngột tỉnh ngộ —— trời ạ ——680 điểm! Ông trời, này, này, nhiều như vậy?Tôi mở to hai mắt nhìn anh, “Anh không gạt em chứ?”Anh vỗ nhẹ cái mông tôi, “Lại hoài nghi anh, anh khi nào đã lừa em chưa?”Cũng đúng, Thuộc Đình mặc dù không yêu tôi, nhưng quả thật chưa từng lừa tôi. Tôi vui mừng từ trên người anh đứng lên, “Ôi! thật lợi hại, tôi thật lợi hại......”Anh kéo tôi ngã lại trên người anh, “Này, em gái kết nghĩa, em cũng không có lương tâm? Cũng không hỏi một chút anh thi được bao nhiêu?”Oh, đúng vậy, tôi ngây thơ hỏi lại: “Vậy, anh trai, anh thi được bao nhiêu? Đừng nói cũng giống em được 680 điểm.”Anh cười, “690.”Cái gì? Cái gì? Tôi dùng sức kéo lỗ tai, “690? Em không nghe lầm chứ?” Anh bình thường ở kỳ thi tuy rằng so với tôi chỉ nhiều hơn mười phần, nhưng tôi biết, anh không nỗ lực trong mỗi kỳ thi, nhưng thi vào đại học anh hẳn sẽ cố hết sức lực, ít nhất, tôi biết anh muốn thoát khỏi tôi. Tôi vốn nghĩ kỳ thi đại học này tôi tối đa chỉ được 650 mà thôi.Nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, Thuộc Đình cười nói: “Không cần hoài nghi, anh cố hết sức. Điểm thi anh đã ước tính trước rồi, chỉ có thể nói em tiến bộ quá nhanh mà thôi.”Nguyện vọng đầu của chúng tôi đều ở thành phố -B. Thuộc Đình ở khoa Toán, tôi ở khoa tiếng Anh.
......
Sau đó, anh v**t v* mái tóc dài của tôi,
“Tâm Tâm, em thi được 680 điểm.”
Uể oải
“Oh”
một tiếng, một lát sau, tôi mới đột ngột tỉnh ngộ —— trời ạ ——680 điểm! Ông trời, này, này, nhiều như vậy?
Tôi mở to hai mắt nhìn anh,
“Anh không gạt em chứ?”
Anh vỗ nhẹ cái mông tôi,
“Lại hoài nghi anh, anh khi nào đã lừa em chưa?”
Cũng đúng, Thuộc Đình mặc dù không yêu tôi, nhưng quả thật chưa từng lừa tôi. Tôi vui mừng từ trên người anh đứng lên,
“Ôi! thật lợi hại, tôi thật lợi hại......”
Anh kéo tôi ngã lại trên người anh,
“Này, em gái kết nghĩa, em cũng không có lương tâm? Cũng không hỏi một chút anh thi được bao nhiêu?”
Oh, đúng vậy, tôi ngây thơ hỏi lại:
“Vậy, anh trai, anh thi được bao nhiêu? Đừng nói cũng giống em được 680 điểm.”
Anh cười,
“690.”
Cái gì? Cái gì? Tôi dùng sức kéo lỗ tai,
“690? Em không nghe lầm chứ?”
Anh bình thường ở kỳ thi tuy rằng so với tôi chỉ nhiều hơn mười phần, nhưng tôi biết, anh không nỗ lực trong mỗi kỳ thi, nhưng thi vào đại học anh hẳn sẽ cố hết sức lực, ít nhất, tôi biết anh muốn thoát khỏi tôi. Tôi vốn nghĩ kỳ thi đại học này tôi tối đa chỉ được 650 mà thôi.
Nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, Thuộc Đình cười nói:
“Không cần hoài nghi, anh cố hết sức. Điểm thi anh đã ước tính trước rồi, chỉ có thể nói em tiến bộ quá nhanh mà thôi.”
Nguyện vọng đầu của chúng tôi đều ở thành phố -B. Thuộc Đình ở khoa Toán, tôi ở khoa tiếng Anh.
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… ......Sau đó, anh v**t v* mái tóc dài của tôi, “Tâm Tâm, em thi được 680 điểm.”Uể oải “Oh” một tiếng, một lát sau, tôi mới đột ngột tỉnh ngộ —— trời ạ ——680 điểm! Ông trời, này, này, nhiều như vậy?Tôi mở to hai mắt nhìn anh, “Anh không gạt em chứ?”Anh vỗ nhẹ cái mông tôi, “Lại hoài nghi anh, anh khi nào đã lừa em chưa?”Cũng đúng, Thuộc Đình mặc dù không yêu tôi, nhưng quả thật chưa từng lừa tôi. Tôi vui mừng từ trên người anh đứng lên, “Ôi! thật lợi hại, tôi thật lợi hại......”Anh kéo tôi ngã lại trên người anh, “Này, em gái kết nghĩa, em cũng không có lương tâm? Cũng không hỏi một chút anh thi được bao nhiêu?”Oh, đúng vậy, tôi ngây thơ hỏi lại: “Vậy, anh trai, anh thi được bao nhiêu? Đừng nói cũng giống em được 680 điểm.”Anh cười, “690.”Cái gì? Cái gì? Tôi dùng sức kéo lỗ tai, “690? Em không nghe lầm chứ?” Anh bình thường ở kỳ thi tuy rằng so với tôi chỉ nhiều hơn mười phần, nhưng tôi biết, anh không nỗ lực trong mỗi kỳ thi, nhưng thi vào đại học anh hẳn sẽ cố hết sức lực, ít nhất, tôi biết anh muốn thoát khỏi tôi. Tôi vốn nghĩ kỳ thi đại học này tôi tối đa chỉ được 650 mà thôi.Nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, Thuộc Đình cười nói: “Không cần hoài nghi, anh cố hết sức. Điểm thi anh đã ước tính trước rồi, chỉ có thể nói em tiến bộ quá nhanh mà thôi.”Nguyện vọng đầu của chúng tôi đều ở thành phố -B. Thuộc Đình ở khoa Toán, tôi ở khoa tiếng Anh.