Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 18
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… “Không cần!” Tôi lập tức lắc đầu. Tôi mới không muốn bị trói chặt với những quy tắc và khuôn phép của khoa pháp luật.Nhìn tôi với bộ dạng như lạc vào suy nghĩ của bản thân, thầy cảm thấy bất lực lắc đầu, khoát tay, “Đi đi, nhìn thật chướng mắt.” Tôi thật muốn đi qua hôn ông thầy đáng yêu này, lại sợ thầy kiện tôi tội “Quấy rối”, đành phải tặng thầy một nụ hôn gió, xoay người rời đi.Vừa ra khỏi cửa liền sửng sốt một chút, cái người đáng giận là Thiên Sứ Kỷ Như Hàng đang tà tà tựa vào góc tường, hai tay bỏ trong túi quần, như trong một bộ phim hoạt hình với dáng điệu của cậu bé đẹp trai.Tôi đi tới vỗ nhẹ vai anh ta, “Gì vậy, anh chàng đẹp trai, không phải là đang chờ tôi đó chứ?”Anh ta nhún vai, với bộ dạng “Có gì là không thể.”“Khỉ thật, thật sự chờ tôi?” Tôi thậm chí đã lâu không nói lời th* t*c đều đi ra.Anh ta lắc đầu, “Quan Tâm, em thật không ngoan, nói th* t*c quá.”Tôi nhún vai, “Anh quản sao.”Anh ta đi đến, hai tay đặt lên vai tôi, “Quan Tâm, anh đương nhiên phải quản. Bởi vì từ ngày mai trở đi, em chính là bạn gái của anh.”Tôi hoảng sợ, giữ bàn tay anh ở trước mặt lắc lắc, “Anh không có bệnh trong người đó chứ? Đùa giỡn cái gì, cái này thật sự không buồn cười.”Anh ta nở nụ cười, ở hành động trước đó của tôi liền thu hồi tay, để lại hai tay như lúc ban đầu cho vào túi, “Quan Tâm, anh không có bệnh em rồi sẽ biết. Ngày mai em nhất định sẽ trở thành bạn gái của anh.”Tôi đối với anh ta cười nhạt, không để ý tới anh ta. Cho dù anh ta là Thiên Sứ, anh ta cũng không thể tùy tiện nhận lộn bạn gái. Huống chi tôi yêu Thuộc Đình, tôi sẽ không phản bội anh ấy.Phía sau vang lên giọng nói lành lạnh, “Quan Tâm, em ngày mai sẽ đến tìm anh.”Tôi hừ một tiếng xem như trả lời. Tôi tìm anh? Không có khả năng.Trở lại ký túc xá, phát hiện kia cha người đẹp nhìn tôi với biểu tình rất kỳ lạ, dường như là có chuyện gì đã xảy ra.“Làm sao vậy?” Tôi hỏi. Các cô ấy không nói lời nào biểu tình thực cứng ngắc.“Quan Tâm, cậu có khỏe không?” Hứa Uy Nhi bắt đầu không thể nhẫn nhịn được, cô thận trọng hỏi.“Tớ có cái gì không tốt?” Tôi cảm thấy kỳ quái, “Rốt cuộc là làm sao vậy?”Tang Khả Trữ bình thường rất ít nói, cô ấy chỉ biết làm một số hành động để diễn tả cảm xúc của mình, lần này thực sự phá lệ mở miệng, “Quan Tâm, tớ sẽ đứng về phía cậu.”Tôi càng kinh ngạc, “Chuyện gì?”Kỷ Như Thần rốt cuộc thật không tầm thường. Chị nhìn hai người đẹp, thấy đầu của các cô ấy cúi thấp, chị ấy rất tàn nhẫn nói: “Quan Tâm, anh trai của em vừa rồi ở sân thể dục, đồng ý lời tỏ tình của Trương Duy Ngọc rồi.”
“Không cần!”
Tôi lập tức lắc đầu. Tôi mới không muốn bị trói chặt với những quy tắc và khuôn phép của khoa pháp luật.
Nhìn tôi với bộ dạng như lạc vào suy nghĩ của bản thân, thầy cảm thấy bất lực lắc đầu, khoát tay,
“Đi đi, nhìn thật chướng mắt.”
Tôi thật muốn đi qua hôn ông thầy đáng yêu này, lại sợ thầy kiện tôi tội “Quấy rối”, đành phải tặng thầy một nụ hôn gió, xoay người rời đi.
Vừa ra khỏi cửa liền sửng sốt một chút, cái người đáng giận là Thiên Sứ Kỷ Như Hàng đang tà tà tựa vào góc tường, hai tay bỏ trong túi quần, như trong một bộ phim hoạt hình với dáng điệu của cậu bé đẹp trai.
Tôi đi tới vỗ nhẹ vai anh ta,
“Gì vậy, anh chàng đẹp trai, không phải là đang chờ tôi đó chứ?”
Anh ta nhún vai, với bộ dạng
“Có gì là không thể.” “Khỉ thật, thật sự chờ tôi?”
Tôi thậm chí đã lâu không nói lời th* t*c đều đi ra.
Anh ta lắc đầu,
“Quan Tâm, em thật không ngoan, nói th* t*c quá.”
Tôi nhún vai,
“Anh quản sao.”
Anh ta đi đến, hai tay đặt lên vai tôi,
“Quan Tâm, anh đương nhiên phải quản. Bởi vì từ ngày mai trở đi, em chính là bạn gái của anh.”
Tôi hoảng sợ, giữ bàn tay anh ở trước mặt lắc lắc,
“Anh không có bệnh trong người đó chứ? Đùa giỡn cái gì, cái này thật sự không buồn cười.”
Anh ta nở nụ cười, ở hành động trước đó của tôi liền thu hồi tay, để lại hai tay như lúc ban đầu cho vào túi,
“Quan Tâm, anh không có bệnh em rồi sẽ biết. Ngày mai em nhất định sẽ trở thành bạn gái của anh.”
Tôi đối với anh ta cười nhạt, không để ý tới anh ta. Cho dù anh ta là Thiên Sứ, anh ta cũng không thể tùy tiện nhận lộn bạn gái. Huống chi tôi yêu Thuộc Đình, tôi sẽ không phản bội anh ấy.
Phía sau vang lên giọng nói lành lạnh,
“Quan Tâm, em ngày mai sẽ đến tìm anh.”
Tôi hừ một tiếng xem như trả lời. Tôi tìm anh? Không có khả năng.
Trở lại ký túc xá, phát hiện kia cha người đẹp nhìn tôi với biểu tình rất kỳ lạ, dường như là có chuyện gì đã xảy ra.
“Làm sao vậy?”
Tôi hỏi. Các cô ấy không nói lời nào biểu tình thực cứng ngắc.
“Quan Tâm, cậu có khỏe không?”
Hứa Uy Nhi bắt đầu không thể nhẫn nhịn được, cô thận trọng hỏi.
“Tớ có cái gì không tốt?”
Tôi cảm thấy kỳ quái,
“Rốt cuộc là làm sao vậy?”
Tang Khả Trữ bình thường rất ít nói, cô ấy chỉ biết làm một số hành động để diễn tả cảm xúc của mình, lần này thực sự phá lệ mở miệng,
“Quan Tâm, tớ sẽ đứng về phía cậu.”
Tôi càng kinh ngạc,
“Chuyện gì?”
Kỷ Như Thần rốt cuộc thật không tầm thường. Chị nhìn hai người đẹp, thấy đầu của các cô ấy cúi thấp, chị ấy rất tàn nhẫn nói:
“Quan Tâm, anh trai của em vừa rồi ở sân thể dục, đồng ý lời tỏ tình của Trương Duy Ngọc rồi.”
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… “Không cần!” Tôi lập tức lắc đầu. Tôi mới không muốn bị trói chặt với những quy tắc và khuôn phép của khoa pháp luật.Nhìn tôi với bộ dạng như lạc vào suy nghĩ của bản thân, thầy cảm thấy bất lực lắc đầu, khoát tay, “Đi đi, nhìn thật chướng mắt.” Tôi thật muốn đi qua hôn ông thầy đáng yêu này, lại sợ thầy kiện tôi tội “Quấy rối”, đành phải tặng thầy một nụ hôn gió, xoay người rời đi.Vừa ra khỏi cửa liền sửng sốt một chút, cái người đáng giận là Thiên Sứ Kỷ Như Hàng đang tà tà tựa vào góc tường, hai tay bỏ trong túi quần, như trong một bộ phim hoạt hình với dáng điệu của cậu bé đẹp trai.Tôi đi tới vỗ nhẹ vai anh ta, “Gì vậy, anh chàng đẹp trai, không phải là đang chờ tôi đó chứ?”Anh ta nhún vai, với bộ dạng “Có gì là không thể.”“Khỉ thật, thật sự chờ tôi?” Tôi thậm chí đã lâu không nói lời th* t*c đều đi ra.Anh ta lắc đầu, “Quan Tâm, em thật không ngoan, nói th* t*c quá.”Tôi nhún vai, “Anh quản sao.”Anh ta đi đến, hai tay đặt lên vai tôi, “Quan Tâm, anh đương nhiên phải quản. Bởi vì từ ngày mai trở đi, em chính là bạn gái của anh.”Tôi hoảng sợ, giữ bàn tay anh ở trước mặt lắc lắc, “Anh không có bệnh trong người đó chứ? Đùa giỡn cái gì, cái này thật sự không buồn cười.”Anh ta nở nụ cười, ở hành động trước đó của tôi liền thu hồi tay, để lại hai tay như lúc ban đầu cho vào túi, “Quan Tâm, anh không có bệnh em rồi sẽ biết. Ngày mai em nhất định sẽ trở thành bạn gái của anh.”Tôi đối với anh ta cười nhạt, không để ý tới anh ta. Cho dù anh ta là Thiên Sứ, anh ta cũng không thể tùy tiện nhận lộn bạn gái. Huống chi tôi yêu Thuộc Đình, tôi sẽ không phản bội anh ấy.Phía sau vang lên giọng nói lành lạnh, “Quan Tâm, em ngày mai sẽ đến tìm anh.”Tôi hừ một tiếng xem như trả lời. Tôi tìm anh? Không có khả năng.Trở lại ký túc xá, phát hiện kia cha người đẹp nhìn tôi với biểu tình rất kỳ lạ, dường như là có chuyện gì đã xảy ra.“Làm sao vậy?” Tôi hỏi. Các cô ấy không nói lời nào biểu tình thực cứng ngắc.“Quan Tâm, cậu có khỏe không?” Hứa Uy Nhi bắt đầu không thể nhẫn nhịn được, cô thận trọng hỏi.“Tớ có cái gì không tốt?” Tôi cảm thấy kỳ quái, “Rốt cuộc là làm sao vậy?”Tang Khả Trữ bình thường rất ít nói, cô ấy chỉ biết làm một số hành động để diễn tả cảm xúc của mình, lần này thực sự phá lệ mở miệng, “Quan Tâm, tớ sẽ đứng về phía cậu.”Tôi càng kinh ngạc, “Chuyện gì?”Kỷ Như Thần rốt cuộc thật không tầm thường. Chị nhìn hai người đẹp, thấy đầu của các cô ấy cúi thấp, chị ấy rất tàn nhẫn nói: “Quan Tâm, anh trai của em vừa rồi ở sân thể dục, đồng ý lời tỏ tình của Trương Duy Ngọc rồi.”