Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 26

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Trong chớp mắt, Kỷ Như Thần sắp tốt nghiệp. Mà ngày hôm đó đúng là ngày Thuộc Đình cùng bạn gái đầu tiên Trương Duy Ngọc chia tay. Tôi đang cùng Kỷ Như Thần chụp ảnh kỷ niệm xung quanh, có người chạy tới la hét: “Quan Tâm, anh trai cậu cùng Trương Duy Ngọc chia tay rồi sao.”Chia tay? Chia tay anh cũng sẽ không là của tôi. Tôi không có lên tiếng, có thể là bởi vì Thuộc Đình từng đã nói, bọn họ chia tay tôi cũng vậy nên cũng không có giật mình.“Đi thôi.” Kỷ Như Thần đến tiếp nhận máy chụp ảnh, “Quan Tâm, chúng ta đi xem chuyện náo nhiệt đi.” Chị ấy biết tâm sự của tôi, tự mình lấy nghĩ rằng muốn xem náo nhiệt như một cái cớ, để kéo tôi đi qua.Đầu mùa hạ, ven hồ Vô Danh nở đầy hoa tươi. Gần như tất cả sinh viên tốt nghiệp năm bốn đều tụ tập ở đây chụp ảnh. Thuộc Đình cùng Trương Duy Ngọc ngay tại bên hồ cãi nhau.Chúng tôi trong thời gian qua, bởi vì lúc đó Kỷ Như Thần vẫn là hội trưởng hội học sinh, mà tôi lại là em gái kết nghĩa của Thuộc Đình, nghe đồn quan hệ chúng tôi rất lập lờ. Cho nên, mọi người đều tự động tạo một con đường, để tôi cùng Kỷ Như Thần đi vào.Tôi cũng không muốn đi vào, tôi chỉ nghĩ đứng ở bên cạnh nhìn xem náo nhiệt là tốt rồi. Có Kỷ Như Thần lôi kéo tôi, không cho phép tôi lui về phía sau.Thuộc Đình mặc món đồ là quà tặng tôi đã đưa cho anh vào sinh nhật mười chín tuổi, đó là khi tôi đi toàn bộ các shop độc quyền của thành phố để kiếm bộ quần áo đi chơi màu xanh nhạt Valentino. Thuộc Đình rất thích bộ trang phục này, rất xứng với hình tượng cùng khí chất của anh. Mặc dù Armani cũng đẹp, nhưng tôi cảm thấy quần áo xứng khí chất  anh chỉ có Valentino.Tôi mê muội nhìn anh. Tóc anh dài ra, có điểm chắn mắt, nhưng bởi vậy tăng thêm anh khí chất nho nhã, hơn nữa dáng người thon dài, mỉm cười mê người. Tôi chính lâm vào trong ngượng ngùng, không biết lời của bọn họ đã khi nào thì nhắc đến tôi. Lấy lại tinh thần cũng là lúc, Thuộc Đình kéo tôi một phen, vừa vặn tránh được một cái tát Trương Duy Ngọc đưa tới. Cô ta chỉ vào người của tôi, than thở khóc lóc, “Cô hồ ly tinh kia, vì sao cô không làm tốt bổn phận mình khi anh ấy quên đi cô em kết nghĩa, vì sao cô muốn cướp đi anh ấy?”Tôi thực bất đắc dĩ cười: “Chính mình nắm không được trái tim của đàn ông, chỉ có thể trách cô không có năng lực, cũng không nên nói tôi là hồ ly tinh. Nếu tôi là hồ ly tinh như trong lời cô…, lúc trước cơ hội cô là bạn gái anh ấy đều không có, còn phải chờ cô đến hôm nay chỉ trích tôi ở đây? Tiểu thư, làm người phải phân biệt rõ thực tế, đừng tự đem sai lầm mình đổ lên người khác. Nếu cô vẫn còn nói như vậy, tôi chỉ có thể nói ——với bạn trai sau này, cô vẫn là khó thoát khỏi số phận bị đá.”

Trong chớp mắt, Kỷ Như Thần sắp tốt nghiệp. Mà ngày hôm đó đúng là ngày Thuộc Đình cùng bạn gái đầu tiên Trương Duy Ngọc chia tay. Tôi đang cùng Kỷ Như Thần chụp ảnh kỷ niệm xung quanh, có người chạy tới la hét: 

“Quan Tâm, anh trai cậu cùng Trương Duy Ngọc chia tay rồi sao.”

Chia tay? Chia tay anh cũng sẽ không là của tôi. Tôi không có lên tiếng, có thể là bởi vì Thuộc Đình từng đã nói, bọn họ chia tay tôi cũng vậy nên cũng không có giật mình.

“Đi thôi.”

 Kỷ Như Thần đến tiếp nhận máy chụp ảnh, 

“Quan Tâm, chúng ta đi xem chuyện náo nhiệt đi.”

 Chị ấy biết tâm sự của tôi, tự mình lấy nghĩ rằng muốn xem náo nhiệt như một cái cớ, để kéo tôi đi qua.

Đầu mùa hạ, ven hồ Vô Danh nở đầy hoa tươi. Gần như tất cả sinh viên tốt nghiệp năm bốn đều tụ tập ở đây chụp ảnh. Thuộc Đình cùng Trương Duy Ngọc ngay tại bên hồ cãi nhau.

Chúng tôi trong thời gian qua, bởi vì lúc đó Kỷ Như Thần vẫn là hội trưởng hội học sinh, mà tôi lại là em gái kết nghĩa của Thuộc Đình, nghe đồn quan hệ chúng tôi rất lập lờ. Cho nên, mọi người đều tự động tạo một con đường, để tôi cùng Kỷ Như Thần đi vào.

Tôi cũng không muốn đi vào, tôi chỉ nghĩ đứng ở bên cạnh nhìn xem náo nhiệt là tốt rồi. Có Kỷ Như Thần lôi kéo tôi, không cho phép tôi lui về phía sau.

Thuộc Đình mặc món đồ là quà tặng tôi đã đưa cho anh vào sinh nhật mười chín tuổi, đó là khi tôi đi toàn bộ các shop độc quyền của thành phố để kiếm bộ quần áo đi chơi màu xanh nhạt Valentino. Thuộc Đình rất thích bộ trang phục này, rất xứng với hình tượng cùng khí chất của anh. Mặc dù Armani cũng đẹp, nhưng tôi cảm thấy quần áo xứng khí chất  anh chỉ có Valentino.

Tôi mê muội nhìn anh. Tóc anh dài ra, có điểm chắn mắt, nhưng bởi vậy tăng thêm anh khí chất nho nhã, hơn nữa dáng người thon dài, mỉm cười mê người. Tôi chính lâm vào trong ngượng ngùng, không biết lời của bọn họ đã khi nào thì nhắc đến tôi. Lấy lại tinh thần cũng là lúc, Thuộc Đình kéo tôi một phen, vừa vặn tránh được một cái tát Trương Duy Ngọc đưa tới. Cô ta chỉ vào người của tôi, than thở khóc lóc, 

“Cô hồ ly tinh kia, vì sao cô không làm tốt bổn phận mình khi anh ấy quên đi cô em kết nghĩa, vì sao cô muốn cướp đi anh ấy?”

Tôi thực bất đắc dĩ cười: 

“Chính mình nắm không được trái tim của đàn ông, chỉ có thể trách cô không có năng lực, cũng không nên nói tôi là hồ ly tinh. Nếu tôi là hồ ly tinh như trong lời cô…, lúc trước cơ hội cô là bạn gái anh ấy đều không có, còn phải chờ cô đến hôm nay chỉ trích tôi ở đây? Tiểu thư, làm người phải phân biệt rõ thực tế, đừng tự đem sai lầm mình đổ lên người khác. Nếu cô vẫn còn nói như vậy, tôi chỉ có thể nói ——với bạn trai sau này, cô vẫn là khó thoát khỏi số phận bị đá.”

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Trong chớp mắt, Kỷ Như Thần sắp tốt nghiệp. Mà ngày hôm đó đúng là ngày Thuộc Đình cùng bạn gái đầu tiên Trương Duy Ngọc chia tay. Tôi đang cùng Kỷ Như Thần chụp ảnh kỷ niệm xung quanh, có người chạy tới la hét: “Quan Tâm, anh trai cậu cùng Trương Duy Ngọc chia tay rồi sao.”Chia tay? Chia tay anh cũng sẽ không là của tôi. Tôi không có lên tiếng, có thể là bởi vì Thuộc Đình từng đã nói, bọn họ chia tay tôi cũng vậy nên cũng không có giật mình.“Đi thôi.” Kỷ Như Thần đến tiếp nhận máy chụp ảnh, “Quan Tâm, chúng ta đi xem chuyện náo nhiệt đi.” Chị ấy biết tâm sự của tôi, tự mình lấy nghĩ rằng muốn xem náo nhiệt như một cái cớ, để kéo tôi đi qua.Đầu mùa hạ, ven hồ Vô Danh nở đầy hoa tươi. Gần như tất cả sinh viên tốt nghiệp năm bốn đều tụ tập ở đây chụp ảnh. Thuộc Đình cùng Trương Duy Ngọc ngay tại bên hồ cãi nhau.Chúng tôi trong thời gian qua, bởi vì lúc đó Kỷ Như Thần vẫn là hội trưởng hội học sinh, mà tôi lại là em gái kết nghĩa của Thuộc Đình, nghe đồn quan hệ chúng tôi rất lập lờ. Cho nên, mọi người đều tự động tạo một con đường, để tôi cùng Kỷ Như Thần đi vào.Tôi cũng không muốn đi vào, tôi chỉ nghĩ đứng ở bên cạnh nhìn xem náo nhiệt là tốt rồi. Có Kỷ Như Thần lôi kéo tôi, không cho phép tôi lui về phía sau.Thuộc Đình mặc món đồ là quà tặng tôi đã đưa cho anh vào sinh nhật mười chín tuổi, đó là khi tôi đi toàn bộ các shop độc quyền của thành phố để kiếm bộ quần áo đi chơi màu xanh nhạt Valentino. Thuộc Đình rất thích bộ trang phục này, rất xứng với hình tượng cùng khí chất của anh. Mặc dù Armani cũng đẹp, nhưng tôi cảm thấy quần áo xứng khí chất  anh chỉ có Valentino.Tôi mê muội nhìn anh. Tóc anh dài ra, có điểm chắn mắt, nhưng bởi vậy tăng thêm anh khí chất nho nhã, hơn nữa dáng người thon dài, mỉm cười mê người. Tôi chính lâm vào trong ngượng ngùng, không biết lời của bọn họ đã khi nào thì nhắc đến tôi. Lấy lại tinh thần cũng là lúc, Thuộc Đình kéo tôi một phen, vừa vặn tránh được một cái tát Trương Duy Ngọc đưa tới. Cô ta chỉ vào người của tôi, than thở khóc lóc, “Cô hồ ly tinh kia, vì sao cô không làm tốt bổn phận mình khi anh ấy quên đi cô em kết nghĩa, vì sao cô muốn cướp đi anh ấy?”Tôi thực bất đắc dĩ cười: “Chính mình nắm không được trái tim của đàn ông, chỉ có thể trách cô không có năng lực, cũng không nên nói tôi là hồ ly tinh. Nếu tôi là hồ ly tinh như trong lời cô…, lúc trước cơ hội cô là bạn gái anh ấy đều không có, còn phải chờ cô đến hôm nay chỉ trích tôi ở đây? Tiểu thư, làm người phải phân biệt rõ thực tế, đừng tự đem sai lầm mình đổ lên người khác. Nếu cô vẫn còn nói như vậy, tôi chỉ có thể nói ——với bạn trai sau này, cô vẫn là khó thoát khỏi số phận bị đá.”

Chương 26