Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 30

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… “Quan Tâm, tớ không biết nên làm gì bây giờ. Tớ không muốn trở về, tớ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh mà không có anh ấy.”“Nhạc Nguyệt, cậu không có ở nhà?” Cô ấy cùng Mạc Hối  ở bên đó thuê phòng ở, cũng giống tôi cùng Thuộc Đình như vậy.“Uh, Quan Tâm, tớ chỉ muốn lúc này rời khỏi thôi.”“Không được, Nhạc Nguyệt. Cậu hãy nghe tớ nói, cậu mau trở về, tớ lập tức đi đến chỗ cậu.” Tôi hạ quyết tâm. Dù sao tôi trong vài ngày này xem qua các người đẹp đủ màu sắc đến trường học tìm Thuộc Đình cũng đã tâm phiền ý loạn, lại không thể cùng anh cãi nhau. Tốt nhất tôi nên rời đi, mắt không thấy thì tâm mới không phiền. Nhạc Nguyệt vừa vặn cung cấp cho tôi một lý do hoàn hảo để  rời khỏi.“Uh, Quan Tâm, tớ nhớ… muốn gặp cậu quá. Tớ sẽ chờ cậu.” Giọng cô ấy đã có chút vui vẻ.Vì thế tôi gọi điện thoại cho Tang Khả Trữ, nhờ cô ấy giúp tôi xin phép, sau đó bắt một máy bay sớm nhất đi miềnNam. Tôi không có báo cho Thuộc Đình biết, thứ nhất tôi muốn anh ấy sẽ không để ý đến hướng đi của tôi; thứ hai...... Tôi vẫn là muốn thử xem anh ấy có thể hay không đem tôi để ở trong lòng.Trải qua bốn giờ bay, tôi đến thành phố nơi Nhạc Nguyệt ở thì đã là đêm khuya. Bởi vì trên máy bay không thể mở điện thoại, nên tôi không biết Thuộc Đình có thể hay không tìm tôi, nhưng tôi quyết định đêm nay sẽ không mở máy.Máy bay hạ cánh, đã nhìn thấy Nhạc Nguyệt ở lối ra chờ tôi. Cô ấy có chút gầy, khả năng mấy ngày này thật sự có việc phát sinh.Tôi vừa ra khỏi cửa, cô ấy liền chạy tới ôm lấy tôi, “Quan Tâm, tớ nhớ cậu chết đi được.”Tôi cũng ôm lại cô ấy, “Nhạc Nguyệt, tớ cũng vậy nhớ cậu muốn chết. Cậu cũng không lương tâm, cũng không đến thăm tớ.”Cô ấy cười, nụ cười lại có theo chút mệt mỏi, “Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ, rồi tán gẫu suốt đêm đi.”“Cậu cũng thật xấu, không có điện thoại cho Mạc Hối?” Tôi thúc vai cô ấy.“Vô nghĩa, đương nhiên là không có.” Cô ấy quay lại liếc mắt tôi một cái, “Nếu gọi, cậu cũng biết anh ấy mà, sẽ để tớ thân gái một mình ở giữa đêm trên đường phố lớn sao? Cho dù không có tình yêu, anh ấy cũng là người đàn ông tốt.”Tôi nở nụ cười, xem ra trong bốn giờ qua, cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều. Vì thế tôi cũng nở nụ cười xấu xa, “Được rồi, đêm nay chúng ta cũng tắt hết điện thoại, hoàn toàn biến mất, cho những gã đàn ông này cũng học lo lắng một lần xem sao.”Cô ấy phá lên cười, “Tốt, Quan Tâm, tớ biết cậu là Ác Ma nhất định là so với tớ còn lợi hại hơn. Đi thôi, đêm nay sẽ không mở máy.”Vì thế, chúng tôi đến khách sạn tốt nhất của thành phố, chọn phòng tổng thống cao cấp, hoàn toàn quyết định sẽ một đêm ở chỗ này mà không có đàn ông.

“Quan Tâm, tớ không biết nên làm gì bây giờ. Tớ không muốn trở về, tớ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh mà không có anh ấy.”

“Nhạc Nguyệt, cậu không có ở nhà?”

 Cô ấy cùng Mạc Hối  ở bên đó thuê phòng ở, cũng giống tôi cùng Thuộc Đình như vậy.

“Uh, Quan Tâm, tớ chỉ muốn lúc này rời khỏi thôi.”

“Không được, Nhạc Nguyệt. Cậu hãy nghe tớ nói, cậu mau trở về, tớ lập tức đi đến chỗ cậu.”

 Tôi hạ quyết tâm. Dù sao tôi trong vài ngày này xem qua các người đẹp đủ màu sắc đến trường học tìm Thuộc Đình cũng đã tâm phiền ý loạn, lại không thể cùng anh cãi nhau. Tốt nhất tôi nên rời đi, mắt không thấy thì tâm mới không phiền. Nhạc Nguyệt vừa vặn cung cấp cho tôi một lý do hoàn hảo để  rời khỏi.

“Uh, Quan Tâm, tớ nhớ… muốn gặp cậu quá. Tớ sẽ chờ cậu.”

 Giọng cô ấy đã có chút vui vẻ.

Vì thế tôi gọi điện thoại cho Tang Khả Trữ, nhờ cô ấy giúp tôi xin phép, sau đó bắt một máy bay sớm nhất đi miềnNam. Tôi không có báo cho Thuộc Đình biết, thứ nhất tôi muốn anh ấy sẽ không để ý đến hướng đi của tôi; thứ hai...... Tôi vẫn là muốn thử xem anh ấy có thể hay không đem tôi để ở trong lòng.

Trải qua bốn giờ bay, tôi đến thành phố nơi Nhạc Nguyệt ở thì đã là đêm khuya. Bởi vì trên máy bay không thể mở điện thoại, nên tôi không biết Thuộc Đình có thể hay không tìm tôi, nhưng tôi quyết định đêm nay sẽ không mở máy.

Máy bay hạ cánh, đã nhìn thấy Nhạc Nguyệt ở lối ra chờ tôi. Cô ấy có chút gầy, khả năng mấy ngày này thật sự có việc phát sinh.

Tôi vừa ra khỏi cửa, cô ấy liền chạy tới ôm lấy tôi, 

“Quan Tâm, tớ nhớ cậu chết đi được.”

Tôi cũng ôm lại cô ấy, 

“Nhạc Nguyệt, tớ cũng vậy nhớ cậu muốn chết. Cậu cũng không lương tâm, cũng không đến thăm tớ.”

Cô ấy cười, nụ cười lại có theo chút mệt mỏi, 

“Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ, rồi tán gẫu suốt đêm đi.”

“Cậu cũng thật xấu, không có điện thoại cho Mạc Hối?”

 Tôi thúc vai cô ấy.

“Vô nghĩa, đương nhiên là không có.”

 Cô ấy quay lại liếc mắt tôi một cái, 

“Nếu gọi, cậu cũng biết anh ấy mà, sẽ để tớ thân gái một mình ở giữa đêm trên đường phố lớn sao? Cho dù không có tình yêu, anh ấy cũng là người đàn ông tốt.”

Tôi nở nụ cười, xem ra trong bốn giờ qua, cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều. Vì thế tôi cũng nở nụ cười xấu xa, 

“Được rồi, đêm nay chúng ta cũng tắt hết điện thoại, hoàn toàn biến mất, cho những gã đàn ông này cũng học lo lắng một lần xem sao.”

Cô ấy phá lên cười, 

“Tốt, Quan Tâm, tớ biết cậu là Ác Ma nhất định là so với tớ còn lợi hại hơn. Đi thôi, đêm nay sẽ không mở máy.”

Vì thế, chúng tôi đến khách sạn tốt nhất của thành phố, chọn phòng tổng thống cao cấp, hoàn toàn quyết định sẽ một đêm ở chỗ này mà không có đàn ông.

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… “Quan Tâm, tớ không biết nên làm gì bây giờ. Tớ không muốn trở về, tớ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh mà không có anh ấy.”“Nhạc Nguyệt, cậu không có ở nhà?” Cô ấy cùng Mạc Hối  ở bên đó thuê phòng ở, cũng giống tôi cùng Thuộc Đình như vậy.“Uh, Quan Tâm, tớ chỉ muốn lúc này rời khỏi thôi.”“Không được, Nhạc Nguyệt. Cậu hãy nghe tớ nói, cậu mau trở về, tớ lập tức đi đến chỗ cậu.” Tôi hạ quyết tâm. Dù sao tôi trong vài ngày này xem qua các người đẹp đủ màu sắc đến trường học tìm Thuộc Đình cũng đã tâm phiền ý loạn, lại không thể cùng anh cãi nhau. Tốt nhất tôi nên rời đi, mắt không thấy thì tâm mới không phiền. Nhạc Nguyệt vừa vặn cung cấp cho tôi một lý do hoàn hảo để  rời khỏi.“Uh, Quan Tâm, tớ nhớ… muốn gặp cậu quá. Tớ sẽ chờ cậu.” Giọng cô ấy đã có chút vui vẻ.Vì thế tôi gọi điện thoại cho Tang Khả Trữ, nhờ cô ấy giúp tôi xin phép, sau đó bắt một máy bay sớm nhất đi miềnNam. Tôi không có báo cho Thuộc Đình biết, thứ nhất tôi muốn anh ấy sẽ không để ý đến hướng đi của tôi; thứ hai...... Tôi vẫn là muốn thử xem anh ấy có thể hay không đem tôi để ở trong lòng.Trải qua bốn giờ bay, tôi đến thành phố nơi Nhạc Nguyệt ở thì đã là đêm khuya. Bởi vì trên máy bay không thể mở điện thoại, nên tôi không biết Thuộc Đình có thể hay không tìm tôi, nhưng tôi quyết định đêm nay sẽ không mở máy.Máy bay hạ cánh, đã nhìn thấy Nhạc Nguyệt ở lối ra chờ tôi. Cô ấy có chút gầy, khả năng mấy ngày này thật sự có việc phát sinh.Tôi vừa ra khỏi cửa, cô ấy liền chạy tới ôm lấy tôi, “Quan Tâm, tớ nhớ cậu chết đi được.”Tôi cũng ôm lại cô ấy, “Nhạc Nguyệt, tớ cũng vậy nhớ cậu muốn chết. Cậu cũng không lương tâm, cũng không đến thăm tớ.”Cô ấy cười, nụ cười lại có theo chút mệt mỏi, “Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ, rồi tán gẫu suốt đêm đi.”“Cậu cũng thật xấu, không có điện thoại cho Mạc Hối?” Tôi thúc vai cô ấy.“Vô nghĩa, đương nhiên là không có.” Cô ấy quay lại liếc mắt tôi một cái, “Nếu gọi, cậu cũng biết anh ấy mà, sẽ để tớ thân gái một mình ở giữa đêm trên đường phố lớn sao? Cho dù không có tình yêu, anh ấy cũng là người đàn ông tốt.”Tôi nở nụ cười, xem ra trong bốn giờ qua, cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều. Vì thế tôi cũng nở nụ cười xấu xa, “Được rồi, đêm nay chúng ta cũng tắt hết điện thoại, hoàn toàn biến mất, cho những gã đàn ông này cũng học lo lắng một lần xem sao.”Cô ấy phá lên cười, “Tốt, Quan Tâm, tớ biết cậu là Ác Ma nhất định là so với tớ còn lợi hại hơn. Đi thôi, đêm nay sẽ không mở máy.”Vì thế, chúng tôi đến khách sạn tốt nhất của thành phố, chọn phòng tổng thống cao cấp, hoàn toàn quyết định sẽ một đêm ở chỗ này mà không có đàn ông.

Chương 30