Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 52

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Thuộc Đình? Thật sự làm tôi rất bất ngờ. Kỳ thật tấm hình kia rất đẹp, tôi thực thích.Tôi cười, “Ai còn quan tâm. Hiện tại anh ấy đã là đồ của người khác, thì cũng không nên xen vào việc của em nữa. Chị cũng không cần để ý đến anh ấy, nhớ đem đủ tiền cho em là được rồi. Em sẽ cùng chị ký một bản hợp đồng, không cho anh ấy làm mọi việc thêm rắc rối nữa.”“Ah, Quan Tâm, sao em lại quan tâm?” Chị ấy giả vờ điệu bộ đau lòng, “Nếu em sinh ra là một người đàn ông thì không phải tốt hơn sao? Như vậy kiếp này không phải em chị liền không kết hôn.”“Sai lầm rồi, Như Thần yêu quí. Nếu em sinh ra là đàn ông, thì Thuộc Đình nhất định phải là phụ nữ, em vẫn sẽ yêu người ấy.” Tôi thấy sự phản ứng của chị ấy liền nói tiếp, “Thế nhưng, nếu chị khẳng định hiến thân cho em…, em có lẽ sẽ không ngại gì liền bỏ anh ấy theo chị.”“Coi như hết.” Chị ấy lại ngồi xuống, “Chị mới không cần làm người thứ hai của em đâu. Nếu quả thật như vậy, chị muốn riêng một mình em thôi.”Đêm đó tôi ở trong căn hộ chung cư của Kỷ Như Thần. Mà căn nhà trọ nhỏ của tôi, tôi muốn trở về nhưng lại không dám. Muốn trở về, muốn nhìn một chút phòng nhỏ của tôi có hay không bị bụi bẩn; nhưng lại không dám, tôi sợ sẽ nhìn thấy quá khứ ngọt ngào mà đau thương. Huống hồ Kỷ Như Thần nói Thuộc Đình bây giờ còn ở chỗ đó, như vậy thì tôi càng lại không dám trở về, tôi sợ nhìn thấy Tiểu Bình ở chỗ đó, sợ nhìn thấy đó sẽ không còn là nhà của tôi nữa......Cảnh tình sẽ làm thêm đau lòng. Cùng chị ấy đắp chăn tâm sự, tới khi mặt trời đã mọc hướng Đông. Tuy rằng tôi rời đi chỉ có năm tháng, lại giống như đã năm năm trôi qua vậy.Ngày hôm sau tôi đến trường học thăm bạn bè này nọ, Trần Khắc Thuyền trên mặt như đói khát đã lâu chạy tới, “Chị Quan Tâm, em van cầu chị, chị mau trở lại về đi, trời ạ, em mệt chết đi được.”Ha ha ha, tôi không thể không cười xảo quyệt, rời đi là chính xác, tôi lại một lần nữa khâm phục bản thân mình. Trần Khắc Thuyền là một nhân vật lợi hại, cậu ta đã mệt mỏi như con chó rồi, nếu đổi lại là tôi, tôi đây đã chết sớm rồi. Tôi đối với cậu ta muôn phần thông cảm, nhưng thông cảm cũng chỉ là thông cảm mà thôi, nếu để gánh nặng này lại ôm trên người tôi, đó là không có khả năng. Vẫy vẫy tay, tôi rời khỏi hội sinh viên, không mang theo một đám mây nào.Bởi vì nghe nói công ty Thuộc Đình gặp chuyện không may, tôi không có ở trường học quá lâu, ngồi trên xe tới Thuộc Thị. Bất kể nói thế nào, Thuộc Đình là người đàn ông tôi yêu, tôi không muốn anh gặp phải chuyện gì, hơn nữa Thuộc Thị cũng có cổ phần của tôi, hay là đi xem qua một chút đi, nếu như có thể góp thêm chút sức thì càng tốt.Đứng trước tòa cao ốc thương mại hoàng kim (*)của Thuộc Thị, nhìn lên ba mươi sáu tầng theo phong cách kiến trúc Châu Âu, đây là công ty con Thuộc Thị khai trương tới nay, là lần thứ tư tôi xuất hiện ở đây.(*)hoàng kim: vàng

Thuộc Đình? Thật sự làm tôi rất bất ngờ. Kỳ thật tấm hình kia rất đẹp, tôi thực thích.

Tôi cười, 

“Ai còn quan tâm. Hiện tại anh ấy đã là đồ của người khác, thì cũng không nên xen vào việc của em nữa. Chị cũng không cần để ý đến anh ấy, nhớ đem đủ tiền cho em là được rồi. Em sẽ cùng chị ký một bản hợp đồng, không cho anh ấy làm mọi việc thêm rắc rối nữa.”

“Ah, Quan Tâm, sao em lại quan tâm?”

 Chị ấy giả vờ điệu bộ đau lòng, 

“Nếu em sinh ra là một người đàn ông thì không phải tốt hơn sao? Như vậy kiếp này không phải em chị liền không kết hôn.”

“Sai lầm rồi, Như Thần yêu quí. Nếu em sinh ra là đàn ông, thì Thuộc Đình nhất định phải là phụ nữ, em vẫn sẽ yêu người ấy.”

 Tôi thấy sự phản ứng của chị ấy liền nói tiếp, 

“Thế nhưng, nếu chị khẳng định hiến thân cho em…, em có lẽ sẽ không ngại gì liền bỏ anh ấy theo chị.”

“Coi như hết.”

 Chị ấy lại ngồi xuống, 

“Chị mới không cần làm người thứ hai của em đâu. Nếu quả thật như vậy, chị muốn riêng một mình em thôi.”

Đêm đó tôi ở trong căn hộ chung cư của Kỷ Như Thần. Mà căn nhà trọ nhỏ của tôi, tôi muốn trở về nhưng lại không dám. Muốn trở về, muốn nhìn một chút phòng nhỏ của tôi có hay không bị bụi bẩn; nhưng lại không dám, tôi sợ sẽ nhìn thấy quá khứ ngọt ngào mà đau thương. Huống hồ Kỷ Như Thần nói Thuộc Đình bây giờ còn ở chỗ đó, như vậy thì tôi càng lại không dám trở về, tôi sợ nhìn thấy Tiểu Bình ở chỗ đó, sợ nhìn thấy đó sẽ không còn là nhà của tôi nữa......

Cảnh tình sẽ làm thêm đau lòng. Cùng chị ấy đắp chăn tâm sự, tới khi mặt trời đã mọc hướng Đông. Tuy rằng tôi rời đi chỉ có năm tháng, lại giống như đã năm năm trôi qua vậy.

Ngày hôm sau tôi đến trường học thăm bạn bè này nọ, Trần Khắc Thuyền trên mặt như đói khát đã lâu chạy tới, 

“Chị Quan Tâm, em van cầu chị, chị mau trở lại về đi, trời ạ, em mệt chết đi được.”

Ha ha ha, tôi không thể không cười xảo quyệt, rời đi là chính xác, tôi lại một lần nữa khâm phục bản thân mình. Trần Khắc Thuyền là một nhân vật lợi hại, cậu ta đã mệt mỏi như con chó rồi, nếu đổi lại là tôi, tôi đây đã chết sớm rồi. Tôi đối với cậu ta muôn phần thông cảm, nhưng thông cảm cũng chỉ là thông cảm mà thôi, nếu để gánh nặng này lại ôm trên người tôi, đó là không có khả năng. Vẫy vẫy tay, tôi rời khỏi hội sinh viên, không mang theo một đám mây nào.

Bởi vì nghe nói công ty Thuộc Đình gặp chuyện không may, tôi không có ở trường học quá lâu, ngồi trên xe tới Thuộc Thị. Bất kể nói thế nào, Thuộc Đình là người đàn ông tôi yêu, tôi không muốn anh gặp phải chuyện gì, hơn nữa Thuộc Thị cũng có cổ phần của tôi, hay là đi xem qua một chút đi, nếu như có thể góp thêm chút sức thì càng tốt.

Đứng trước tòa cao ốc thương mại hoàng kim (*)của Thuộc Thị, nhìn lên ba mươi sáu tầng theo phong cách kiến trúc Châu Âu, đây là công ty con Thuộc Thị khai trương tới nay, là lần thứ tư tôi xuất hiện ở đây.

(*)hoàng kim: vàng

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Thuộc Đình? Thật sự làm tôi rất bất ngờ. Kỳ thật tấm hình kia rất đẹp, tôi thực thích.Tôi cười, “Ai còn quan tâm. Hiện tại anh ấy đã là đồ của người khác, thì cũng không nên xen vào việc của em nữa. Chị cũng không cần để ý đến anh ấy, nhớ đem đủ tiền cho em là được rồi. Em sẽ cùng chị ký một bản hợp đồng, không cho anh ấy làm mọi việc thêm rắc rối nữa.”“Ah, Quan Tâm, sao em lại quan tâm?” Chị ấy giả vờ điệu bộ đau lòng, “Nếu em sinh ra là một người đàn ông thì không phải tốt hơn sao? Như vậy kiếp này không phải em chị liền không kết hôn.”“Sai lầm rồi, Như Thần yêu quí. Nếu em sinh ra là đàn ông, thì Thuộc Đình nhất định phải là phụ nữ, em vẫn sẽ yêu người ấy.” Tôi thấy sự phản ứng của chị ấy liền nói tiếp, “Thế nhưng, nếu chị khẳng định hiến thân cho em…, em có lẽ sẽ không ngại gì liền bỏ anh ấy theo chị.”“Coi như hết.” Chị ấy lại ngồi xuống, “Chị mới không cần làm người thứ hai của em đâu. Nếu quả thật như vậy, chị muốn riêng một mình em thôi.”Đêm đó tôi ở trong căn hộ chung cư của Kỷ Như Thần. Mà căn nhà trọ nhỏ của tôi, tôi muốn trở về nhưng lại không dám. Muốn trở về, muốn nhìn một chút phòng nhỏ của tôi có hay không bị bụi bẩn; nhưng lại không dám, tôi sợ sẽ nhìn thấy quá khứ ngọt ngào mà đau thương. Huống hồ Kỷ Như Thần nói Thuộc Đình bây giờ còn ở chỗ đó, như vậy thì tôi càng lại không dám trở về, tôi sợ nhìn thấy Tiểu Bình ở chỗ đó, sợ nhìn thấy đó sẽ không còn là nhà của tôi nữa......Cảnh tình sẽ làm thêm đau lòng. Cùng chị ấy đắp chăn tâm sự, tới khi mặt trời đã mọc hướng Đông. Tuy rằng tôi rời đi chỉ có năm tháng, lại giống như đã năm năm trôi qua vậy.Ngày hôm sau tôi đến trường học thăm bạn bè này nọ, Trần Khắc Thuyền trên mặt như đói khát đã lâu chạy tới, “Chị Quan Tâm, em van cầu chị, chị mau trở lại về đi, trời ạ, em mệt chết đi được.”Ha ha ha, tôi không thể không cười xảo quyệt, rời đi là chính xác, tôi lại một lần nữa khâm phục bản thân mình. Trần Khắc Thuyền là một nhân vật lợi hại, cậu ta đã mệt mỏi như con chó rồi, nếu đổi lại là tôi, tôi đây đã chết sớm rồi. Tôi đối với cậu ta muôn phần thông cảm, nhưng thông cảm cũng chỉ là thông cảm mà thôi, nếu để gánh nặng này lại ôm trên người tôi, đó là không có khả năng. Vẫy vẫy tay, tôi rời khỏi hội sinh viên, không mang theo một đám mây nào.Bởi vì nghe nói công ty Thuộc Đình gặp chuyện không may, tôi không có ở trường học quá lâu, ngồi trên xe tới Thuộc Thị. Bất kể nói thế nào, Thuộc Đình là người đàn ông tôi yêu, tôi không muốn anh gặp phải chuyện gì, hơn nữa Thuộc Thị cũng có cổ phần của tôi, hay là đi xem qua một chút đi, nếu như có thể góp thêm chút sức thì càng tốt.Đứng trước tòa cao ốc thương mại hoàng kim (*)của Thuộc Thị, nhìn lên ba mươi sáu tầng theo phong cách kiến trúc Châu Âu, đây là công ty con Thuộc Thị khai trương tới nay, là lần thứ tư tôi xuất hiện ở đây.(*)hoàng kim: vàng

Chương 52