Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 57
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Hắn hoảng sợ, thế nào lại nhìn thấy tôi, “Cô là ai? Ai bảo cô tới đây?”Mà Thuộc Đình cũng xoay người, cũng không tán thành nhìn tôi, trong ánh mắt của anh không có độ ấm, cũng cái nhìn ấy vẻ mặt anh dành với Tiểu Bình lại khác biệt như vậy. Điều này làm cho tôi tự giễu mà nghĩ: tôi đã quyết định đúng rồi.Vì yêu anh, tôi lựa chọn làm cho anh hạnh phúc.“Tôi ư? Tôi là con gái của đại cổ đông Thuộc thị Quan Trấn Dương—— Quan Tâm, ông có biết không? Hơn nữa Thuộc thị ở thành phố B này, tôi có 30% cổ phần của công ty, tôi mà nói ra…, thì Thuộc Đình còn phải nghe.” Dừng một chút, nhìn sắc mặt của hắn quả nhiên đã thay đổi, lại tiếp tục nói, “Một điểm quan trọng nhất là quan hệ của Thuộc Đình với tôi, ông không biết tôi cùng anh ấy từ nhỏ là đôi vợ chồng chưa cưới sao? Tôi là hôn thê của anh ấy, về phần cô gái trên tay ông, nhiều nhất chỉ có thể coi là bạn ăn chơi của anh ấy mà thôi.”Đúng như dự đoán của tôi, sắc mặt mỗi người đều thay đổi.“Tôi không tin, Thuộc Đình rất để ý cô gái này, mới không phải như cô nói.” Hắn nắm chặt tay Tiểu Bình.“Ha ha, nếu vậy tôi cũng không nói ông là thằng ngốc? Thuộc Đình đã sớm chú ý tới chuyện của các ông rồi, cho nên thiết kế muốn bắt các ông, mà anh ấy sợ hãi tôi bị thương, cho nên đem tôi đưa ra nước ngoài, mà dùng chính cô gái trong tay ông để tạo sự nhầm lẫm tới cái nghe nhìn của các ông mà thôi.”Để tạo sự tin tưởng cho hắn ta, tôi xoay người ôm lấy cổ Thuộc Đình, dùng sức hôn anh. Bởi vì đưa lưng về phía người kia, cho nên tôi dùng ánh mắt nói với Thuộc Đình: “Nếu như muốn cứu Tiểu Bình của anh, cũng chỉ có biện pháp này.” Anh rốt cục cũng nồng nhiệt hôn trả lại tôi.Năm tháng, đôi môi vừa tiếp xúc, giống như quyết tâm chia lìa của bản thân thật sự khó khăn. Tại thời điểm nguy hiểm này, tôi còn say sưa trong nụ hôn của anh, thẳng đến anh bứt ra, đem tôi ôm vào trong ngực.“Đúng vậy, tôi yêu nhưng thật ra là vị hôn thê từ nhỏ này, cô gái trong tay ông ở trong lòng tôi không có phân lượng gì cả. Tôi sở dĩ cùng ông bàn bạc điều kiện, chính là không muốn liên lụy đến một sinh mệnh vô tội thôi.” Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt có thâm tình chân thành, nhìn đến bản thân còn cảm động.Tôi cười cười với người đàn ông kia, “Nếu ông còn chưa tin…, tôi còn cho ông một cái chứng cớ nữa.” Trong lúc Thuộc Đình còn kinh ngạc, tôi vỗ vỗ bụng, “Có thấy không? Trong bụng tôi đã có đứa con của anh ấy.”Những lời này không khác gì một quả bom vậy, nổ tung thế giới của Thuộc Đình, cũng nổ tung lòng Tiểu Bình, càng làm người đàn ông kia trở nên bối rối và bực bội, “Cô nói cho tôi biết việc này thì có lợi ích gì? Tôi không tin tôi bắt được người con gái này, các người dám không đưa cho tôi tiền.”
Hắn hoảng sợ, thế nào lại nhìn thấy tôi,
“Cô là ai? Ai bảo cô tới đây?”
Mà Thuộc Đình cũng xoay người, cũng không tán thành nhìn tôi, trong ánh mắt của anh không có độ ấm, cũng cái nhìn ấy vẻ mặt anh dành với Tiểu Bình lại khác biệt như vậy. Điều này làm cho tôi tự giễu mà nghĩ: tôi đã quyết định đúng rồi.
Vì yêu anh, tôi lựa chọn làm cho anh hạnh phúc.
“Tôi ư? Tôi là con gái của đại cổ đông Thuộc thị Quan Trấn Dương—— Quan Tâm, ông có biết không? Hơn nữa Thuộc thị ở thành phố B này, tôi có 30% cổ phần của công ty, tôi mà nói ra…, thì Thuộc Đình còn phải nghe.”
Dừng một chút, nhìn sắc mặt của hắn quả nhiên đã thay đổi, lại tiếp tục nói,
“Một điểm quan trọng nhất là quan hệ của Thuộc Đình với tôi, ông không biết tôi cùng anh ấy từ nhỏ là đôi vợ chồng chưa cưới sao? Tôi là hôn thê của anh ấy, về phần cô gái trên tay ông, nhiều nhất chỉ có thể coi là bạn ăn chơi của anh ấy mà thôi.”
Đúng như dự đoán của tôi, sắc mặt mỗi người đều thay đổi.
“Tôi không tin, Thuộc Đình rất để ý cô gái này, mới không phải như cô nói.”
Hắn nắm chặt tay Tiểu Bình.
“Ha ha, nếu vậy tôi cũng không nói ông là thằng ngốc? Thuộc Đình đã sớm chú ý tới chuyện của các ông rồi, cho nên thiết kế muốn bắt các ông, mà anh ấy sợ hãi tôi bị thương, cho nên đem tôi đưa ra nước ngoài, mà dùng chính cô gái trong tay ông để tạo sự nhầm lẫm tới cái nghe nhìn của các ông mà thôi.”
Để tạo sự tin tưởng cho hắn ta, tôi xoay người ôm lấy cổ Thuộc Đình, dùng sức hôn anh. Bởi vì đưa lưng về phía người kia, cho nên tôi dùng ánh mắt nói với Thuộc Đình:
“Nếu như muốn cứu Tiểu Bình của anh, cũng chỉ có biện pháp này.”
Anh rốt cục cũng nồng nhiệt hôn trả lại tôi.
Năm tháng, đôi môi vừa tiếp xúc, giống như quyết tâm chia lìa của bản thân thật sự khó khăn. Tại thời điểm nguy hiểm này, tôi còn say sưa trong nụ hôn của anh, thẳng đến anh bứt ra, đem tôi ôm vào trong ngực.
“Đúng vậy, tôi yêu nhưng thật ra là vị hôn thê từ nhỏ này, cô gái trong tay ông ở trong lòng tôi không có phân lượng gì cả. Tôi sở dĩ cùng ông bàn bạc điều kiện, chính là không muốn liên lụy đến một sinh mệnh vô tội thôi.”
Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt có thâm tình chân thành, nhìn đến bản thân còn cảm động.
Tôi cười cười với người đàn ông kia,
“Nếu ông còn chưa tin…, tôi còn cho ông một cái chứng cớ nữa.”
Trong lúc Thuộc Đình còn kinh ngạc, tôi vỗ vỗ bụng,
“Có thấy không? Trong bụng tôi đã có đứa con của anh ấy.”
Những lời này không khác gì một quả bom vậy, nổ tung thế giới của Thuộc Đình, cũng nổ tung lòng Tiểu Bình, càng làm người đàn ông kia trở nên bối rối và bực bội,
“Cô nói cho tôi biết việc này thì có lợi ích gì? Tôi không tin tôi bắt được người con gái này, các người dám không đưa cho tôi tiền.”
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Hắn hoảng sợ, thế nào lại nhìn thấy tôi, “Cô là ai? Ai bảo cô tới đây?”Mà Thuộc Đình cũng xoay người, cũng không tán thành nhìn tôi, trong ánh mắt của anh không có độ ấm, cũng cái nhìn ấy vẻ mặt anh dành với Tiểu Bình lại khác biệt như vậy. Điều này làm cho tôi tự giễu mà nghĩ: tôi đã quyết định đúng rồi.Vì yêu anh, tôi lựa chọn làm cho anh hạnh phúc.“Tôi ư? Tôi là con gái của đại cổ đông Thuộc thị Quan Trấn Dương—— Quan Tâm, ông có biết không? Hơn nữa Thuộc thị ở thành phố B này, tôi có 30% cổ phần của công ty, tôi mà nói ra…, thì Thuộc Đình còn phải nghe.” Dừng một chút, nhìn sắc mặt của hắn quả nhiên đã thay đổi, lại tiếp tục nói, “Một điểm quan trọng nhất là quan hệ của Thuộc Đình với tôi, ông không biết tôi cùng anh ấy từ nhỏ là đôi vợ chồng chưa cưới sao? Tôi là hôn thê của anh ấy, về phần cô gái trên tay ông, nhiều nhất chỉ có thể coi là bạn ăn chơi của anh ấy mà thôi.”Đúng như dự đoán của tôi, sắc mặt mỗi người đều thay đổi.“Tôi không tin, Thuộc Đình rất để ý cô gái này, mới không phải như cô nói.” Hắn nắm chặt tay Tiểu Bình.“Ha ha, nếu vậy tôi cũng không nói ông là thằng ngốc? Thuộc Đình đã sớm chú ý tới chuyện của các ông rồi, cho nên thiết kế muốn bắt các ông, mà anh ấy sợ hãi tôi bị thương, cho nên đem tôi đưa ra nước ngoài, mà dùng chính cô gái trong tay ông để tạo sự nhầm lẫm tới cái nghe nhìn của các ông mà thôi.”Để tạo sự tin tưởng cho hắn ta, tôi xoay người ôm lấy cổ Thuộc Đình, dùng sức hôn anh. Bởi vì đưa lưng về phía người kia, cho nên tôi dùng ánh mắt nói với Thuộc Đình: “Nếu như muốn cứu Tiểu Bình của anh, cũng chỉ có biện pháp này.” Anh rốt cục cũng nồng nhiệt hôn trả lại tôi.Năm tháng, đôi môi vừa tiếp xúc, giống như quyết tâm chia lìa của bản thân thật sự khó khăn. Tại thời điểm nguy hiểm này, tôi còn say sưa trong nụ hôn của anh, thẳng đến anh bứt ra, đem tôi ôm vào trong ngực.“Đúng vậy, tôi yêu nhưng thật ra là vị hôn thê từ nhỏ này, cô gái trong tay ông ở trong lòng tôi không có phân lượng gì cả. Tôi sở dĩ cùng ông bàn bạc điều kiện, chính là không muốn liên lụy đến một sinh mệnh vô tội thôi.” Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt có thâm tình chân thành, nhìn đến bản thân còn cảm động.Tôi cười cười với người đàn ông kia, “Nếu ông còn chưa tin…, tôi còn cho ông một cái chứng cớ nữa.” Trong lúc Thuộc Đình còn kinh ngạc, tôi vỗ vỗ bụng, “Có thấy không? Trong bụng tôi đã có đứa con của anh ấy.”Những lời này không khác gì một quả bom vậy, nổ tung thế giới của Thuộc Đình, cũng nổ tung lòng Tiểu Bình, càng làm người đàn ông kia trở nên bối rối và bực bội, “Cô nói cho tôi biết việc này thì có lợi ích gì? Tôi không tin tôi bắt được người con gái này, các người dám không đưa cho tôi tiền.”