Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 62

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Mẹ của tôi cũng gia nhập vào hàng ngũ thuyết phục, “Tiểu Đình, chúng ta đều biết tấm lòng của con, tin tưởng Tâm Tâm cũng biết, nhưng nếu con không nghỉ ngơi thì sẽ đổ bệnh mất, như vậy khi Tâm Tâm tỉnh lại thấy con ở trên giường bệnh, em nó sẽ đau lòng mất, con cũng không thể chịu được khi thấy em nó đau lòng chứ?” Bà nói xong mắt lại đỏ hoe.Tôi cảm thấy mẹ thật sự lợi hại. Bà chỉ nói như vậy thôi, mà Thuộc Đình thần sắc liền xuất hiện sự do dự, rốt cục cũng gật đầu, “Được, con chỉ mắt chợt mắt trong chốc lát thôi, khi Tâm Tâm tỉnh lại nhất định phải kêu con đấy.”Thấy mọi người cùng gật đầu, anh mới từ từ vươn lên đầu giường, thật dịu dàng ôm người con gái xấu xí không còn sự sống ở trên giường, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt cô, “Tâm Tâm, anh với em cùng ngủ, em không cần phải sợ nữa.”Tôi cảm giác được một sự mệt mỏi ập, “Ah”  ngáp một cái, tiếp tục đi ngủ thôi.Giữa lúc mơ hồ dường như nghe thấy giọng nói của mẹ——“Tâm Tâm, đứa con ngu ngốc này, không phải đã nói sẽ  không buông tay sao? Tiểu Đình đã yêu con như vậy rồi, thì con cũng nên nhanh mà tỉnh lại đi chứ.”Khi tỉnh lại, tôi vẫn như cũ ở trên không trung phiêu đãng, xuyên qua từng góc ngách của bệnh viện. Nơi này có thể nhìn thấy rất nhiều du hồn giống tôi vậy, chỉ có điều là vẻ mặt không thay đổi mà thôi.Khi tới gần cửa phòng bệnh, nghe được ở bên trong Thuộc Đình nói với người nằm ở trên giường là tôi đây: “Tâm Tâm, tỉnh dậy đi, tỉnh lại cho anh một cơ hội nói yêu em được không? Tâm Tâm, có  biết không? Từ khi em đi Anh Quốc anh liền bắt đầu nhớ tới em, nhớ em mà không được thấy em, đành phải gửi mail cho em. Nhưng tim em cũng thật tàn nhẫn, một câu cũng không chịu nói với anh, có phải hay không anh đã thật sự tổn thương em rất nặng nề, cho nên em muốn cùng anh chặt đứt hoàn toàn? Tâm Tâm, tỉnh lại để đánh anh mắng anh được không? Không cần phải nằm ở trên giường, không cần như vậy......” Giọng của anh lại bắt đầu nghẹn ngào, “Tâm Tâm, không cần tàn nhẫn như vậy, không cần khi anh biết mình yêu em như vậy thì lại để cho anh mất em. Cả đời này, anh chỉ muốn yêu em, không cần bỏ lại anh......”Tôi có chút khiếp sợ, liền bay tới trước mặt Thuộc Đình, nói với anh: “Thuộc Đình, không cần như vậy, là người đàn ông khóc thật sự rất khó coi.” Nhưng anh không nghe được, chỉ là vỗ về bụng của tôi, “Em xem, con của chúng ta đã lớn như vậy rồi, Y tá nói nó rất khỏe mạnh, nhưng nếu như em không tỉnh lại…, thì không đảm bảo giữ được con. Tâm Tâm, tỉnh lại được không? Chúng ta sẽ không ép  buộc em, miễn là em tỉnh lại, em muốn như thế nào đều được, được không em......” Anh bật khóc không ra tiếng.Con của tôi?! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tôi có côn rồi! Trời ạ, đã bao lâu rồi? Tôi đã quên nó bao lâu? Tôi muốn thấy cục cưng ở trong bụng đạp, tôi muốn nhìn nó được sinh ra, tôi muốn cùng nó mãi mãi một chỗ!

Mẹ của tôi cũng gia nhập vào hàng ngũ thuyết phục, 

“Tiểu Đình, chúng ta đều biết tấm lòng của con, tin tưởng Tâm Tâm cũng biết, nhưng nếu con không nghỉ ngơi thì sẽ đổ bệnh mất, như vậy khi Tâm Tâm tỉnh lại thấy con ở trên giường bệnh, em nó sẽ đau lòng mất, con cũng không thể chịu được khi thấy em nó đau lòng chứ?”

 Bà nói xong mắt lại đỏ hoe.

Tôi cảm thấy mẹ thật sự lợi hại. Bà chỉ nói như vậy thôi, mà Thuộc Đình thần sắc liền xuất hiện sự do dự, rốt cục cũng gật đầu, 

“Được, con chỉ mắt chợt mắt trong chốc lát thôi, khi Tâm Tâm tỉnh lại nhất định phải kêu con đấy.”

Thấy mọi người cùng gật đầu, anh mới từ từ vươn lên đầu giường, thật dịu dàng ôm người con gái xấu xí không còn sự sống ở trên giường, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt cô, 

“Tâm Tâm, anh với em cùng ngủ, em không cần phải sợ nữa.”

Tôi cảm giác được một sự mệt mỏi ập, 

“Ah”

  ngáp một cái, tiếp tục đi ngủ thôi.

Giữa lúc mơ hồ dường như nghe thấy giọng nói của mẹ——

“Tâm Tâm, đứa con ngu ngốc này, không phải đã nói sẽ  không buông tay sao? Tiểu Đình đã yêu con như vậy rồi, thì con cũng nên nhanh mà tỉnh lại đi chứ.”

Khi tỉnh lại, tôi vẫn như cũ ở trên không trung phiêu đãng, xuyên qua từng góc ngách của bệnh viện. Nơi này có thể nhìn thấy rất nhiều du hồn giống tôi vậy, chỉ có điều là vẻ mặt không thay đổi mà thôi.

Khi tới gần cửa phòng bệnh, nghe được ở bên trong Thuộc Đình nói với người nằm ở trên giường là tôi đây: 

“Tâm Tâm, tỉnh dậy đi, tỉnh lại cho anh một cơ hội nói yêu em được không? Tâm Tâm, có  biết không? Từ khi em đi Anh Quốc anh liền bắt đầu nhớ tới em, nhớ em mà không được thấy em, đành phải gửi mail cho em. Nhưng tim em cũng thật tàn nhẫn, một câu cũng không chịu nói với anh, có phải hay không anh đã thật sự tổn thương em rất nặng nề, cho nên em muốn cùng anh chặt đứt hoàn toàn? Tâm Tâm, tỉnh lại để đánh anh mắng anh được không? Không cần phải nằm ở trên giường, không cần như vậy......”

 Giọng của anh lại bắt đầu nghẹn ngào, 

“Tâm Tâm, không cần tàn nhẫn như vậy, không cần khi anh biết mình yêu em như vậy thì lại để cho anh mất em. Cả đời này, anh chỉ muốn yêu em, không cần bỏ lại anh......”

Tôi có chút khiếp sợ, liền bay tới trước mặt Thuộc Đình, nói với anh: 

“Thuộc Đình, không cần như vậy, là người đàn ông khóc thật sự rất khó coi.”

 Nhưng anh không nghe được, chỉ là vỗ về bụng của tôi, 

“Em xem, con của chúng ta đã lớn như vậy rồi, Y tá nói nó rất khỏe mạnh, nhưng nếu như em không tỉnh lại…, thì không đảm bảo giữ được con. Tâm Tâm, tỉnh lại được không? Chúng ta sẽ không ép  buộc em, miễn là em tỉnh lại, em muốn như thế nào đều được, được không em......”

 Anh bật khóc không ra tiếng.

Con của tôi?! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tôi có côn rồi! Trời ạ, đã bao lâu rồi? Tôi đã quên nó bao lâu? Tôi muốn thấy cục cưng ở trong bụng đạp, tôi muốn nhìn nó được sinh ra, tôi muốn cùng nó mãi mãi một chỗ!

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Mẹ của tôi cũng gia nhập vào hàng ngũ thuyết phục, “Tiểu Đình, chúng ta đều biết tấm lòng của con, tin tưởng Tâm Tâm cũng biết, nhưng nếu con không nghỉ ngơi thì sẽ đổ bệnh mất, như vậy khi Tâm Tâm tỉnh lại thấy con ở trên giường bệnh, em nó sẽ đau lòng mất, con cũng không thể chịu được khi thấy em nó đau lòng chứ?” Bà nói xong mắt lại đỏ hoe.Tôi cảm thấy mẹ thật sự lợi hại. Bà chỉ nói như vậy thôi, mà Thuộc Đình thần sắc liền xuất hiện sự do dự, rốt cục cũng gật đầu, “Được, con chỉ mắt chợt mắt trong chốc lát thôi, khi Tâm Tâm tỉnh lại nhất định phải kêu con đấy.”Thấy mọi người cùng gật đầu, anh mới từ từ vươn lên đầu giường, thật dịu dàng ôm người con gái xấu xí không còn sự sống ở trên giường, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt cô, “Tâm Tâm, anh với em cùng ngủ, em không cần phải sợ nữa.”Tôi cảm giác được một sự mệt mỏi ập, “Ah”  ngáp một cái, tiếp tục đi ngủ thôi.Giữa lúc mơ hồ dường như nghe thấy giọng nói của mẹ——“Tâm Tâm, đứa con ngu ngốc này, không phải đã nói sẽ  không buông tay sao? Tiểu Đình đã yêu con như vậy rồi, thì con cũng nên nhanh mà tỉnh lại đi chứ.”Khi tỉnh lại, tôi vẫn như cũ ở trên không trung phiêu đãng, xuyên qua từng góc ngách của bệnh viện. Nơi này có thể nhìn thấy rất nhiều du hồn giống tôi vậy, chỉ có điều là vẻ mặt không thay đổi mà thôi.Khi tới gần cửa phòng bệnh, nghe được ở bên trong Thuộc Đình nói với người nằm ở trên giường là tôi đây: “Tâm Tâm, tỉnh dậy đi, tỉnh lại cho anh một cơ hội nói yêu em được không? Tâm Tâm, có  biết không? Từ khi em đi Anh Quốc anh liền bắt đầu nhớ tới em, nhớ em mà không được thấy em, đành phải gửi mail cho em. Nhưng tim em cũng thật tàn nhẫn, một câu cũng không chịu nói với anh, có phải hay không anh đã thật sự tổn thương em rất nặng nề, cho nên em muốn cùng anh chặt đứt hoàn toàn? Tâm Tâm, tỉnh lại để đánh anh mắng anh được không? Không cần phải nằm ở trên giường, không cần như vậy......” Giọng của anh lại bắt đầu nghẹn ngào, “Tâm Tâm, không cần tàn nhẫn như vậy, không cần khi anh biết mình yêu em như vậy thì lại để cho anh mất em. Cả đời này, anh chỉ muốn yêu em, không cần bỏ lại anh......”Tôi có chút khiếp sợ, liền bay tới trước mặt Thuộc Đình, nói với anh: “Thuộc Đình, không cần như vậy, là người đàn ông khóc thật sự rất khó coi.” Nhưng anh không nghe được, chỉ là vỗ về bụng của tôi, “Em xem, con của chúng ta đã lớn như vậy rồi, Y tá nói nó rất khỏe mạnh, nhưng nếu như em không tỉnh lại…, thì không đảm bảo giữ được con. Tâm Tâm, tỉnh lại được không? Chúng ta sẽ không ép  buộc em, miễn là em tỉnh lại, em muốn như thế nào đều được, được không em......” Anh bật khóc không ra tiếng.Con của tôi?! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tôi có côn rồi! Trời ạ, đã bao lâu rồi? Tôi đã quên nó bao lâu? Tôi muốn thấy cục cưng ở trong bụng đạp, tôi muốn nhìn nó được sinh ra, tôi muốn cùng nó mãi mãi một chỗ!

Chương 62