Tác giả:

Editor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua  ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn…

Chương 4: Quân hôn là chuyện phiền toái

Ngưỡng VọngTác giả: Lí Nhị ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEditor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua  ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn… Du Viễn cảm thấy khoảng thời gian gần đây, đoàn trưởng bọn họ khá là không bình thường, mặc dù mỗi ngày vẫn mức huấn luyện nhiều như cũ, nhưng hình như đoàn trưởng lại không có dùng ánh mắt chăm chú mà không phải bất kỳ người bình thường nào cũng chống đỡ được. Cho nên, mặc dù Viễn Du cảm thấy thân thể mình vẫn mệt mỏi như vậy, nhưng trong nội tâm lại vô cùng thoải mái.Chỉ là, cuộc sống như thế kéo dài một tuần lễ thì cậu lại cảm thấy cả người nên phải cẩn thận, chẳng lẽ là đoàn trưởng lại nghĩ tới điểm quan trọng chết người của bọn họ? Chỉ là vừa nghĩ như thế, Du Viễn đã cảm thấy sau lưng của mình như ứa ra một lớp mồ hôi lạnh.Dùng cùi chỏ thọt Dương Khải, Du Viễn thần bí kề tai Dương Khải nói: "Này, cậu có cảm thấy gần đây đoàn trưởng chúng ta có điểm không đúng hay không?"Dương Khải giương mắt nhìn Du Viễn, đôi mắt hẹp dài vẫn chẳng chút gợn sóng. Yên lặng mấy giây, cậu ấy cúi đầu tiếp tục lau súng bảo bối của mình.Du Viễn tự làm mất mặt cũng không tức giận, tính khí Dương Khải cậu rất rõ ràng, cho dù tự nói một mình cũng được, dù thế nào đi nữa cậu cũng không có gì tổn thất."Chẳng lẽ cậu thật sự không nhìn ra điều gì không đúng sao?" Du Viễn gãi gãi đầu, thở dài một tiếng, chuẩn bị đi giặt quần áo."Ôi, chính trị viên!" Cũng may trời không tuyệt đường người, chính trị viên bọn họ là Đặng Hồng Thạch vừa vặn đi ngang qua, Du Viễn đang kẹp chậu vội vàng tiếp đón.die nda nlequ ydo n

Du Viễn cảm thấy khoảng thời gian gần đây, đoàn trưởng bọn họ khá là không bình thường, mặc dù mỗi ngày vẫn mức huấn luyện nhiều như cũ, nhưng hình như đoàn trưởng lại không có dùng ánh mắt chăm chú mà không phải bất kỳ người bình thường nào cũng chống đỡ được. Cho nên, mặc dù Viễn Du cảm thấy thân thể mình vẫn mệt mỏi như vậy, nhưng trong nội tâm lại vô cùng thoải mái.

Chỉ là, cuộc sống như thế kéo dài một tuần lễ thì cậu lại cảm thấy cả người nên phải cẩn thận, chẳng lẽ là đoàn trưởng lại nghĩ tới điểm quan trọng chết người của bọn họ? Chỉ là vừa nghĩ như thế, Du Viễn đã cảm thấy sau lưng của mình như ứa ra một lớp mồ hôi lạnh.

Dùng cùi chỏ thọt Dương Khải, Du Viễn thần bí kề tai Dương Khải nói: "Này, cậu có cảm thấy gần đây đoàn trưởng chúng ta có điểm không đúng hay không?"

Dương Khải giương mắt nhìn Du Viễn, đôi mắt hẹp dài vẫn chẳng chút gợn sóng. Yên lặng mấy giây, cậu ấy cúi đầu tiếp tục lau súng bảo bối của mình.

Du Viễn tự làm mất mặt cũng không tức giận, tính khí Dương Khải cậu rất rõ ràng, cho dù tự nói một mình cũng được, dù thế nào đi nữa cậu cũng không có gì tổn thất.

"Chẳng lẽ cậu thật sự không nhìn ra điều gì không đúng sao?" Du Viễn gãi gãi đầu, thở dài một tiếng, chuẩn bị đi giặt quần áo.

"Ôi, chính trị viên!" Cũng may trời không tuyệt đường người, chính trị viên bọn họ là Đặng Hồng Thạch vừa vặn đi ngang qua, Du Viễn đang kẹp chậu vội vàng tiếp đón.

die nda nlequ ydo n

Ngưỡng VọngTác giả: Lí Nhị ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEditor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua  ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn… Du Viễn cảm thấy khoảng thời gian gần đây, đoàn trưởng bọn họ khá là không bình thường, mặc dù mỗi ngày vẫn mức huấn luyện nhiều như cũ, nhưng hình như đoàn trưởng lại không có dùng ánh mắt chăm chú mà không phải bất kỳ người bình thường nào cũng chống đỡ được. Cho nên, mặc dù Viễn Du cảm thấy thân thể mình vẫn mệt mỏi như vậy, nhưng trong nội tâm lại vô cùng thoải mái.Chỉ là, cuộc sống như thế kéo dài một tuần lễ thì cậu lại cảm thấy cả người nên phải cẩn thận, chẳng lẽ là đoàn trưởng lại nghĩ tới điểm quan trọng chết người của bọn họ? Chỉ là vừa nghĩ như thế, Du Viễn đã cảm thấy sau lưng của mình như ứa ra một lớp mồ hôi lạnh.Dùng cùi chỏ thọt Dương Khải, Du Viễn thần bí kề tai Dương Khải nói: "Này, cậu có cảm thấy gần đây đoàn trưởng chúng ta có điểm không đúng hay không?"Dương Khải giương mắt nhìn Du Viễn, đôi mắt hẹp dài vẫn chẳng chút gợn sóng. Yên lặng mấy giây, cậu ấy cúi đầu tiếp tục lau súng bảo bối của mình.Du Viễn tự làm mất mặt cũng không tức giận, tính khí Dương Khải cậu rất rõ ràng, cho dù tự nói một mình cũng được, dù thế nào đi nữa cậu cũng không có gì tổn thất."Chẳng lẽ cậu thật sự không nhìn ra điều gì không đúng sao?" Du Viễn gãi gãi đầu, thở dài một tiếng, chuẩn bị đi giặt quần áo."Ôi, chính trị viên!" Cũng may trời không tuyệt đường người, chính trị viên bọn họ là Đặng Hồng Thạch vừa vặn đi ngang qua, Du Viễn đang kẹp chậu vội vàng tiếp đón.die nda nlequ ydo n

Chương 4: Quân hôn là chuyện phiền toái