Editor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn…
Chương 19: Đeo vào ngón áp út tay trái - Cầu hôn
Ngưỡng VọngTác giả: Lí Nhị ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEditor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn… Mặc dù mất ngủ mấy giờ thì Phó Vũ Hiên vẫn thức dậy theo đồng hồ sinh học bình thường. Cúi đầu thấy Trần Thủy Mặc vẫn đang gối lên cánh tay vững vàng của anh ngủ. Phó Vũ Hiên giữ chặt cánh tay đưa mặt tới trên trán sáng bóng của Trần Thủy Mặc thượng, nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn.Buổi sớm an bình mà hạnh phúc như thế này là điều xa xỉ mà anh chưa từng nghĩ sẽ có được. Còn bây giờ lại ở trước mắt đây, tất cả lại có vẻ chính là chuyện đương nhiênNghĩ đến điều ấy, Phó Vũ Hiên không khỏi khẽ mỉm cười.Từ từ chuyển đầu Trần Thủy Mặc qua gối thật tốt thì rút cánh tay sắp tê dại của mình ra, Phó Vũ Hiên còn không xa không gần yên lặng chăm chú nhìn vẻ mặt Trần Thủy Mặc ngủ một lát rồi lúc này mới có chút lưu luyến không nhanh không chậm rời giường.Tựa vào cửa sổ mở rộng bên phòng sách, Phó Vũ Hiên đốt một điếu thuốc kẹp ở ngón trỏ và ngón giữa nhưng chậm chạp không bỏ vào trong miệng. Anh cũng không nghiện thuốc lá, có lúc nhiều hơn thì anh chỉ duy trì đốt chút điếu thuốc để ngửi mùi mà thôi.Cho nên những thứ dễ nghiện anh đều không thể tránh kịp. Nhưng chỉ riêng đối với Trần Thủy Mặc thì anh lại trơ mắt nhìn mình từ từ trầm luân.Trên màn hình máy vi tính đang mở giữa bàn đọc sách tràn đầy hình vẽ quảng cáo. Phó Vũ Hiên giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm rồi dùng ngón tay trực tiếp bóp tắt ddieus thuốc lá, ném tàn thuốc vào trong cái gạt tàn. Khép laptop như không có việc gì rồi đi ra ngoài.Trần Thủy Mặc bị đồng hồ báo thức của điện thoại di động đánh thức.die nda nl equ yd onnnnn
Mặc dù mất ngủ mấy giờ thì Phó Vũ Hiên vẫn thức dậy theo đồng hồ sinh học bình thường. Cúi đầu thấy Trần Thủy Mặc vẫn đang gối lên cánh tay vững vàng của anh ngủ. Phó Vũ Hiên giữ chặt cánh tay đưa mặt tới trên trán sáng bóng của Trần Thủy Mặc thượng, nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn.
Buổi sớm an bình mà hạnh phúc như thế này là điều xa xỉ mà anh chưa từng nghĩ sẽ có được. Còn bây giờ lại ở trước mắt đây, tất cả lại có vẻ chính là chuyện đương nhiên
Nghĩ đến điều ấy, Phó Vũ Hiên không khỏi khẽ mỉm cười.
Từ từ chuyển đầu Trần Thủy Mặc qua gối thật tốt thì rút cánh tay sắp tê dại của mình ra, Phó Vũ Hiên còn không xa không gần yên lặng chăm chú nhìn vẻ mặt Trần Thủy Mặc ngủ một lát rồi lúc này mới có chút lưu luyến không nhanh không chậm rời giường.
Tựa vào cửa sổ mở rộng bên phòng sách, Phó Vũ Hiên đốt một điếu thuốc kẹp ở ngón trỏ và ngón giữa nhưng chậm chạp không bỏ vào trong miệng. Anh cũng không nghiện thuốc lá, có lúc nhiều hơn thì anh chỉ duy trì đốt chút điếu thuốc để ngửi mùi mà thôi.
Cho nên những thứ dễ nghiện anh đều không thể tránh kịp. Nhưng chỉ riêng đối với Trần Thủy Mặc thì anh lại trơ mắt nhìn mình từ từ trầm luân.
Trên màn hình máy vi tính đang mở giữa bàn đọc sách tràn đầy hình vẽ quảng cáo. Phó Vũ Hiên giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm rồi dùng ngón tay trực tiếp bóp tắt ddieus thuốc lá, ném tàn thuốc vào trong cái gạt tàn. Khép laptop như không có việc gì rồi đi ra ngoài.
Trần Thủy Mặc bị đồng hồ báo thức của điện thoại di động đánh thức.
die nda nl equ yd onnnnn
Ngưỡng VọngTác giả: Lí Nhị ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEditor: lonbia "Rắc rắc rắc rắc - - " "Rất tốt, rất tốt! Đổi tư thế khác!" Cánh cửa bên trong phòng chụp ảnh hé mở, hai bên ria mép của nhiếp ảnh gia tài ba nào đó với tiếng gào bén nhọn không ngừng lên xuống nhịp nhàng cùng nhau rất hài hòa. Bị ánh đèn xung quanh bao bọc, cô gái với một thân quần áo màu đỏ xinh đẹp có hơi xoay người, phía bên trái của gương mặt hơi nghiêng về một phía, hướng về ống kính hất mái tóc dài lên, thuận tay vò rối. Đôi mắt khép hờ, đôi môi đỏ nhếch lên, vặn vòng eo thanh mảnh, bày ra các loại tạo hình. Động tác có hồn, khí chất lạnh lùng, tất cả các nhân viên đang làm việc ở đây nhìn thấy đều ngẩn ra. Nhiếp ảnh gia tài ba không ngừng mở miệng trầm trồ khen ngợi, ánh mắt cô gái xinh đẹp không khỏi quét qua, xuyên qua ống kính, cho dù là nhiếp ảnh gia tài ba đã từng thấy qua vô số mỹ nhân cũng bị cô phóng điện không hề nhẹ. Chỉ nghe "A" một tiếng, máu từ mũi của nhiếp ảnh gia kia từ từ chảy xuống hai bên ria mép, cuối cùng hoa hoa lệ lệ mà bất tỉnh. Cả căn… Mặc dù mất ngủ mấy giờ thì Phó Vũ Hiên vẫn thức dậy theo đồng hồ sinh học bình thường. Cúi đầu thấy Trần Thủy Mặc vẫn đang gối lên cánh tay vững vàng của anh ngủ. Phó Vũ Hiên giữ chặt cánh tay đưa mặt tới trên trán sáng bóng của Trần Thủy Mặc thượng, nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn.Buổi sớm an bình mà hạnh phúc như thế này là điều xa xỉ mà anh chưa từng nghĩ sẽ có được. Còn bây giờ lại ở trước mắt đây, tất cả lại có vẻ chính là chuyện đương nhiênNghĩ đến điều ấy, Phó Vũ Hiên không khỏi khẽ mỉm cười.Từ từ chuyển đầu Trần Thủy Mặc qua gối thật tốt thì rút cánh tay sắp tê dại của mình ra, Phó Vũ Hiên còn không xa không gần yên lặng chăm chú nhìn vẻ mặt Trần Thủy Mặc ngủ một lát rồi lúc này mới có chút lưu luyến không nhanh không chậm rời giường.Tựa vào cửa sổ mở rộng bên phòng sách, Phó Vũ Hiên đốt một điếu thuốc kẹp ở ngón trỏ và ngón giữa nhưng chậm chạp không bỏ vào trong miệng. Anh cũng không nghiện thuốc lá, có lúc nhiều hơn thì anh chỉ duy trì đốt chút điếu thuốc để ngửi mùi mà thôi.Cho nên những thứ dễ nghiện anh đều không thể tránh kịp. Nhưng chỉ riêng đối với Trần Thủy Mặc thì anh lại trơ mắt nhìn mình từ từ trầm luân.Trên màn hình máy vi tính đang mở giữa bàn đọc sách tràn đầy hình vẽ quảng cáo. Phó Vũ Hiên giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm rồi dùng ngón tay trực tiếp bóp tắt ddieus thuốc lá, ném tàn thuốc vào trong cái gạt tàn. Khép laptop như không có việc gì rồi đi ra ngoài.Trần Thủy Mặc bị đồng hồ báo thức của điện thoại di động đánh thức.die nda nl equ yd onnnnn