Một căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười…

Chương 5: Make a begin 5

Make A Secret (YUNJAE)Tác giả: Bạo Lực Tiểu TríTruyện Đam MỹMột căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười… Mặt trăng được những ngôi sao vây quanh, khảm trên nền trời đêm lam sậm; màu sắc đậm đến nỗi tưởng chừng như có thể nhỏ giọt đến nơi. Những con côn trùng nhỏ rả rích kêu trong bụi cỏ, đom đóm như ánh nến bay qua bay lại, làm sáng rực những nơi mà chúng bay qua. Gió nhẹ thổi quét qua cơn nóng ban ngày, làm đêm đen mát hơn được một chút. Ban đêm yên tĩnh, vườn hoa của Trịnh gia như đã hóa thành một bản giao hưởng của tự nhiên.Duẫn Hạo nằm trên chiếc ghế dài trắng, yên lặng nhìn khoảng không.Một bóng dáng thoắt hiện trên bụi cỏ, rồi lại biến mất ở góc tường. Duẫn Hạo mở to mắt nhìn xung quanh.Tiếng khóc nho nhỏ truyền ra từ lùm cây. Duẫn Hạo cau mày qua đó; quả nhiên thấy Tại Trung cuộn mình ngồi xổm ở góc tường.Sự xuất hiện của thằng bé làm Tại Trung bị dọa đến nhảy dựng. Tại Trung ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nó.Hai đứa trẻ cứ nhìn nhau như vậy.Tại Trung lau khô nước mắt, lại thay bằng vẻ mặt quật cường, hung hăng quát, “Nhìn cái gì?!”Chưa từng bị người nào cư xử như vậy, Duẫn Hạo vẫn chưa có phản ứng gì.“Không được nhìn!” Tại Trung càng thêm tức giận, lập tức đứng lên, nhưng bởi động tác quá nhanh mà cả người choáng váng.“… Ai nhìn ngươi.” Duẫn Hạo bĩu môi, tựa đầu xoay qua một bên.“Vậy ngươi đang làm gì?”“Ta…” Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Tìm Đại Thụ.”“Đại Thụ?!” Vẻ mặt Tại Trung hoảng hốt nhìn Duẫn Hạo, cái mũi hồng hồng, bộ dáng đáng thương.Duẫn Hạo xoay người, đi về phía biệt thự. “Ghét nhất là nhóc con trốn đi khóc, không có tiền đồ.”Đến khi thân ảnh cao to kia biến mất, Tại Trung mới hoàn hồn, the thé mắng, “Thiếu gia thì rất giỏi a?! Khỏe thì có gì hay?! Có bản lĩnh lại đây một mình đấu!”… Kháo, không ngờ nhóc con kia lại nói từ địa phương. Duẫn Hạo không nói gì, bỏ tay vào túi quần, bước vào nhà.[Một năm đó, thằng bé thấy một thiên sứ đang yêu đang trốn đi khóc một mình.Năm đó, cậu thấy một vương tử cao ngạo anh tuấn.]Năm đó, có một bí mật cùng chôn dấu trong lòng hai đứa trẻ.

Mặt trăng được những ngôi sao vây quanh, khảm trên nền trời đêm lam sậm; màu sắc đậm đến nỗi tưởng chừng như có thể nhỏ giọt đến nơi. Những con côn trùng nhỏ rả rích kêu trong bụi cỏ, đom đóm như ánh nến bay qua bay lại, làm sáng rực những nơi mà chúng bay qua. Gió nhẹ thổi quét qua cơn nóng ban ngày, làm đêm đen mát hơn được một chút. Ban đêm yên tĩnh, vườn hoa của Trịnh gia như đã hóa thành một bản giao hưởng của tự nhiên.

Duẫn Hạo nằm trên chiếc ghế dài trắng, yên lặng nhìn khoảng không.

Một bóng dáng thoắt hiện trên bụi cỏ, rồi lại biến mất ở góc tường. Duẫn Hạo mở to mắt nhìn xung quanh.

Tiếng khóc nho nhỏ truyền ra từ lùm cây. Duẫn Hạo cau mày qua đó; quả nhiên thấy Tại Trung cuộn mình ngồi xổm ở góc tường.

Sự xuất hiện của thằng bé làm Tại Trung bị dọa đến nhảy dựng. Tại Trung ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nó.

Hai đứa trẻ cứ nhìn nhau như vậy.

Tại Trung lau khô nước mắt, lại thay bằng vẻ mặt quật cường, hung hăng quát, “Nhìn cái gì?!”

Chưa từng bị người nào cư xử như vậy, Duẫn Hạo vẫn chưa có phản ứng gì.

“Không được nhìn!” Tại Trung càng thêm tức giận, lập tức đứng lên, nhưng bởi động tác quá nhanh mà cả người choáng váng.

“… Ai nhìn ngươi.” Duẫn Hạo bĩu môi, tựa đầu xoay qua một bên.

“Vậy ngươi đang làm gì?”

“Ta…” Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Tìm Đại Thụ.”

“Đại Thụ?!” Vẻ mặt Tại Trung hoảng hốt nhìn Duẫn Hạo, cái mũi hồng hồng, bộ dáng đáng thương.

Duẫn Hạo xoay người, đi về phía biệt thự. “Ghét nhất là nhóc con trốn đi khóc, không có tiền đồ.”

Đến khi thân ảnh cao to kia biến mất, Tại Trung mới hoàn hồn, the thé mắng, “Thiếu gia thì rất giỏi a?! Khỏe thì có gì hay?! Có bản lĩnh lại đây một mình đấu!”

… Kháo, không ngờ nhóc con kia lại nói từ địa phương.

 Duẫn Hạo không nói gì, bỏ tay vào túi quần, bước vào nhà.

[Một năm đó, thằng bé thấy một thiên sứ đang yêu đang trốn đi khóc một mình.

Năm đó, cậu thấy một vương tử cao ngạo anh tuấn.]

Năm đó, có một bí mật cùng chôn dấu trong lòng hai đứa trẻ.

Make A Secret (YUNJAE)Tác giả: Bạo Lực Tiểu TríTruyện Đam MỹMột căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười… Mặt trăng được những ngôi sao vây quanh, khảm trên nền trời đêm lam sậm; màu sắc đậm đến nỗi tưởng chừng như có thể nhỏ giọt đến nơi. Những con côn trùng nhỏ rả rích kêu trong bụi cỏ, đom đóm như ánh nến bay qua bay lại, làm sáng rực những nơi mà chúng bay qua. Gió nhẹ thổi quét qua cơn nóng ban ngày, làm đêm đen mát hơn được một chút. Ban đêm yên tĩnh, vườn hoa của Trịnh gia như đã hóa thành một bản giao hưởng của tự nhiên.Duẫn Hạo nằm trên chiếc ghế dài trắng, yên lặng nhìn khoảng không.Một bóng dáng thoắt hiện trên bụi cỏ, rồi lại biến mất ở góc tường. Duẫn Hạo mở to mắt nhìn xung quanh.Tiếng khóc nho nhỏ truyền ra từ lùm cây. Duẫn Hạo cau mày qua đó; quả nhiên thấy Tại Trung cuộn mình ngồi xổm ở góc tường.Sự xuất hiện của thằng bé làm Tại Trung bị dọa đến nhảy dựng. Tại Trung ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nó.Hai đứa trẻ cứ nhìn nhau như vậy.Tại Trung lau khô nước mắt, lại thay bằng vẻ mặt quật cường, hung hăng quát, “Nhìn cái gì?!”Chưa từng bị người nào cư xử như vậy, Duẫn Hạo vẫn chưa có phản ứng gì.“Không được nhìn!” Tại Trung càng thêm tức giận, lập tức đứng lên, nhưng bởi động tác quá nhanh mà cả người choáng váng.“… Ai nhìn ngươi.” Duẫn Hạo bĩu môi, tựa đầu xoay qua một bên.“Vậy ngươi đang làm gì?”“Ta…” Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Tìm Đại Thụ.”“Đại Thụ?!” Vẻ mặt Tại Trung hoảng hốt nhìn Duẫn Hạo, cái mũi hồng hồng, bộ dáng đáng thương.Duẫn Hạo xoay người, đi về phía biệt thự. “Ghét nhất là nhóc con trốn đi khóc, không có tiền đồ.”Đến khi thân ảnh cao to kia biến mất, Tại Trung mới hoàn hồn, the thé mắng, “Thiếu gia thì rất giỏi a?! Khỏe thì có gì hay?! Có bản lĩnh lại đây một mình đấu!”… Kháo, không ngờ nhóc con kia lại nói từ địa phương. Duẫn Hạo không nói gì, bỏ tay vào túi quần, bước vào nhà.[Một năm đó, thằng bé thấy một thiên sứ đang yêu đang trốn đi khóc một mình.Năm đó, cậu thấy một vương tử cao ngạo anh tuấn.]Năm đó, có một bí mật cùng chôn dấu trong lòng hai đứa trẻ.

Chương 5: Make a begin 5