Một căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười…
Chương 157: Make a lover 4
Make A Secret (YUNJAE)Tác giả: Bạo Lực Tiểu TríTruyện Đam MỹMột căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười… “Duẫn Hạo…”Không đáp lại.“Duẫn…”“Ngươi xoay qua đây.” Duẫn Hạo ngồi trên sofa, nghiêm túc nhìn chằm chằm Tại Trung.“Hắc hắc…” Tại Trung nịnh nọt cười cười, rất giống tiểu hồ li.Duẫn Hạo nói, “Xen vào chuyện người ta mà vui vẻ vậy à?”“Không vui không vui! Không vui chút nào!” Tại Trung lắc đầu xua tay nói, “Ta đã phiền muốn chết rồi này!”Khả Duẫn Hạo hiển nhiên không tin cậu, hừ một tiếng, “Bây giờ bọn họ đều đã viên mãn, ngươi cũng có thể yên tâm ở chung với ta chưa?”Tại Trung sửng sốt, “Ta lo lắng bao giờ?”“Vậy ngươi nói theo ta, lập tức cùng ta kết hôn.”“Này…” Tại Trung tiếp một tiếng, xoay người bắt đầu tính toán.Phải bắt hắn nói, người cầu hôn không phải là mình a! Tuy rất muốn kết hon với Duẫn Hạo, nhưng nếu bị đám kia biết mình gấp gáp vội vã như vậy, không nhạo báng chết mình mới là lạ! Không được, tuyệt đối không được!“Vì sao muốn ta nói?”“Không vì sao cả, ta lo lắng.” Duẫn Hạo ôm lấy mặt cậu, “Nói.”Miệng Tại Trung bị tay Duẫn Hạo ép thành tròn vo, đáng yêu cực kỳ. Cậu không được tự nhiên xoay người, “Ngươi cũng chưa từng nói với ta, lại muốn ta phải nói trước…”Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Vậy ngươi nói xem ngươi yêu ta bao nhiêu, ta sẽ cầu hôn ngươi.”“…” Tại Trung giãy dụa kịch liệt, “Tùy ngươi! Dẹp luôn đi! Ai thích chứ… Ngô!”Sau nụ hôn triền miên, Duẫn Hạo nghiêm túc nói, “Về sau còn muốn trước mặt ta mà rời đi, ta sẽ hôn ngươi.”“…” Ngậm bồ hòn, Tại Trung có chút uể oải.Ánh mắt Duẫn Hạo có vẻ rất mất mát, Tại Trung biết hắn đang chờ đợi cái gì. Nhưng cậu không biết mình có thể làm tốt hay không.“Duẫn Hạo, ta… rất yêu ngươi.”Nói một câu không xác định, lại thấy khóe mắt Duẫn Hạo nheo nheo, vì thế lá gan lại lớn hơn được một chút.“Hận không thể mỗi ngày đều dính với ngươi, yêu ngươi đến phát cuồng… Mấy lời này đều là thật đó.”Đôi mắt xinh đẹp của Tại Trung lóe ra quang mang chân thành tha thiết, từng chút từng chút, tất cả đều là tình yêu.Duẫn Hạo lẳng lặng nhìn cậu, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy, ép cậu vào lồng ngực. “Tốt lắm, chúng ta kết hôn.”Cài gì vậy hả? Ép ta nói thật, cuối cùng lại chỉ dùng có sáu chữ để đáp lại ta?Lúc Tại Trung bị Duẫn Hạo ôm đến trên giường còn bực mình, tuy trong lòng cũng rất vui, nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Vì thế cố ý không cho Duẫn Hạo tiến vào, mãi đến khi Duẫn Hạo dục hỏa đốt người, vỗ mạnh vài cái lên mông cậu, cậu mới ngoan ngoan hơn một chút.Nói gì thì nói, cũng không thể để mọi người biết mình bị cái tên Trịnh Duẫn Hạo kia ăn sạch.Nhưng… ở một mức độ nào đó, ta cũng đã ‘ăn’ hắn rồi, đúng không nhỉ? Nhìn vẻ mặt thất thần của ai đó, Tại Trung bắt đầu suy nghĩ.
“Duẫn Hạo…”
Không đáp lại.
“Duẫn…”
“Ngươi xoay qua đây.” Duẫn Hạo ngồi trên sofa, nghiêm túc nhìn chằm chằm Tại Trung.
“Hắc hắc…” Tại Trung nịnh nọt cười cười, rất giống tiểu hồ li.
Duẫn Hạo nói, “Xen vào chuyện người ta mà vui vẻ vậy à?”
“Không vui không vui! Không vui chút nào!” Tại Trung lắc đầu xua tay nói, “Ta đã phiền muốn chết rồi này!”
Khả Duẫn Hạo hiển nhiên không tin cậu, hừ một tiếng, “Bây giờ bọn họ đều đã viên mãn, ngươi cũng có thể yên tâm ở chung với ta chưa?”
Tại Trung sửng sốt, “Ta lo lắng bao giờ?”
“Vậy ngươi nói theo ta, lập tức cùng ta kết hôn.”
“Này…” Tại Trung tiếp một tiếng, xoay người bắt đầu tính toán.
Phải bắt hắn nói, người cầu hôn không phải là mình a! Tuy rất muốn kết hon với Duẫn Hạo, nhưng nếu bị đám kia biết mình gấp gáp vội vã như vậy, không nhạo báng chết mình mới là lạ! Không được, tuyệt đối không được!
“Vì sao muốn ta nói?”
“Không vì sao cả, ta lo lắng.” Duẫn Hạo ôm lấy mặt cậu, “Nói.”
Miệng Tại Trung bị tay Duẫn Hạo ép thành tròn vo, đáng yêu cực kỳ. Cậu không được tự nhiên xoay người, “Ngươi cũng chưa từng nói với ta, lại muốn ta phải nói trước…”
Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Vậy ngươi nói xem ngươi yêu ta bao nhiêu, ta sẽ cầu hôn ngươi.”
“…” Tại Trung giãy dụa kịch liệt, “Tùy ngươi! Dẹp luôn đi! Ai thích chứ… Ngô!”
Sau nụ hôn triền miên, Duẫn Hạo nghiêm túc nói, “Về sau còn muốn trước mặt ta mà rời đi, ta sẽ hôn ngươi.”
“…” Ngậm bồ hòn, Tại Trung có chút uể oải.
Ánh mắt Duẫn Hạo có vẻ rất mất mát, Tại Trung biết hắn đang chờ đợi cái gì. Nhưng cậu không biết mình có thể làm tốt hay không.
“Duẫn Hạo, ta… rất yêu ngươi.”
Nói một câu không xác định, lại thấy khóe mắt Duẫn Hạo nheo nheo, vì thế lá gan lại lớn hơn được một chút.
“Hận không thể mỗi ngày đều dính với ngươi, yêu ngươi đến phát cuồng… Mấy lời này đều là thật đó.”
Đôi mắt xinh đẹp của Tại Trung lóe ra quang mang chân thành tha thiết, từng chút từng chút, tất cả đều là tình yêu.
Duẫn Hạo lẳng lặng nhìn cậu, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy, ép cậu vào lồng ngực. “Tốt lắm, chúng ta kết hôn.”
Cài gì vậy hả? Ép ta nói thật, cuối cùng lại chỉ dùng có sáu chữ để đáp lại ta?
Lúc Tại Trung bị Duẫn Hạo ôm đến trên giường còn bực mình, tuy trong lòng cũng rất vui, nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Vì thế cố ý không cho Duẫn Hạo tiến vào, mãi đến khi Duẫn Hạo dục hỏa đốt người, vỗ mạnh vài cái lên mông cậu, cậu mới ngoan ngoan hơn một chút.
Nói gì thì nói, cũng không thể để mọi người biết mình bị cái tên Trịnh Duẫn Hạo kia ăn sạch.
Nhưng… ở một mức độ nào đó, ta cũng đã ‘ăn’ hắn rồi, đúng không nhỉ?
Nhìn vẻ mặt thất thần của ai đó, Tại Trung bắt đầu suy nghĩ.
Make A Secret (YUNJAE)Tác giả: Bạo Lực Tiểu TríTruyện Đam MỹMột căn biệt thự ba tầng thuần một màu trắng tọa lạc trong hoa viên xinh đẹp. Trên đỉnh hàng rào của biệt thự được chạm trổ màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy cây cỏ sinh trưởng tươi tốt phía bên trong. Những món đồ trang trí màu vàng được khảm luân phiên trên bức tường thuần trắng, làm nổi bật kiến trúc châu Âu, bởi vậy càng nhìn càng có thấy giống một tòa nhà đã có lịch sử lâu đời. Từ bức tượng được tạc bằng ngà voi trắng bên ngoài cửa lớn có thể nhìn rõ cảnh đẹp bên trong; đương nhiên cảnh đẹp kia không chỉ có có kiến trúc căn nhà. Mặt cỏ xanh mượt mới được tưới nước lóe ra sắc xanh rực rỡ, phụ trợ cho đủ loại hoa khoe sắc đến kiều diễm ướt át. Tuy các loài cây trong này nhiều đến mức không thể đếm xuể nhưng cũng không làm người ta có cảm giác chật chội bức bách. Dùng những tảng đá đầy màu sắc tách đường nhỏ khỏi con đường lớn trước cổng, thông ra biệt thự phía sau. Thỉnh thoảng có thể thấy một hai người giúp việc nữ trẻ tuổi, váy ngắn trắng đen đan xen vào nhau, vừa nói vừa cười… “Duẫn Hạo…”Không đáp lại.“Duẫn…”“Ngươi xoay qua đây.” Duẫn Hạo ngồi trên sofa, nghiêm túc nhìn chằm chằm Tại Trung.“Hắc hắc…” Tại Trung nịnh nọt cười cười, rất giống tiểu hồ li.Duẫn Hạo nói, “Xen vào chuyện người ta mà vui vẻ vậy à?”“Không vui không vui! Không vui chút nào!” Tại Trung lắc đầu xua tay nói, “Ta đã phiền muốn chết rồi này!”Khả Duẫn Hạo hiển nhiên không tin cậu, hừ một tiếng, “Bây giờ bọn họ đều đã viên mãn, ngươi cũng có thể yên tâm ở chung với ta chưa?”Tại Trung sửng sốt, “Ta lo lắng bao giờ?”“Vậy ngươi nói theo ta, lập tức cùng ta kết hôn.”“Này…” Tại Trung tiếp một tiếng, xoay người bắt đầu tính toán.Phải bắt hắn nói, người cầu hôn không phải là mình a! Tuy rất muốn kết hon với Duẫn Hạo, nhưng nếu bị đám kia biết mình gấp gáp vội vã như vậy, không nhạo báng chết mình mới là lạ! Không được, tuyệt đối không được!“Vì sao muốn ta nói?”“Không vì sao cả, ta lo lắng.” Duẫn Hạo ôm lấy mặt cậu, “Nói.”Miệng Tại Trung bị tay Duẫn Hạo ép thành tròn vo, đáng yêu cực kỳ. Cậu không được tự nhiên xoay người, “Ngươi cũng chưa từng nói với ta, lại muốn ta phải nói trước…”Duẫn Hạo nghĩ nghĩ, “Vậy ngươi nói xem ngươi yêu ta bao nhiêu, ta sẽ cầu hôn ngươi.”“…” Tại Trung giãy dụa kịch liệt, “Tùy ngươi! Dẹp luôn đi! Ai thích chứ… Ngô!”Sau nụ hôn triền miên, Duẫn Hạo nghiêm túc nói, “Về sau còn muốn trước mặt ta mà rời đi, ta sẽ hôn ngươi.”“…” Ngậm bồ hòn, Tại Trung có chút uể oải.Ánh mắt Duẫn Hạo có vẻ rất mất mát, Tại Trung biết hắn đang chờ đợi cái gì. Nhưng cậu không biết mình có thể làm tốt hay không.“Duẫn Hạo, ta… rất yêu ngươi.”Nói một câu không xác định, lại thấy khóe mắt Duẫn Hạo nheo nheo, vì thế lá gan lại lớn hơn được một chút.“Hận không thể mỗi ngày đều dính với ngươi, yêu ngươi đến phát cuồng… Mấy lời này đều là thật đó.”Đôi mắt xinh đẹp của Tại Trung lóe ra quang mang chân thành tha thiết, từng chút từng chút, tất cả đều là tình yêu.Duẫn Hạo lẳng lặng nhìn cậu, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy, ép cậu vào lồng ngực. “Tốt lắm, chúng ta kết hôn.”Cài gì vậy hả? Ép ta nói thật, cuối cùng lại chỉ dùng có sáu chữ để đáp lại ta?Lúc Tại Trung bị Duẫn Hạo ôm đến trên giường còn bực mình, tuy trong lòng cũng rất vui, nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Vì thế cố ý không cho Duẫn Hạo tiến vào, mãi đến khi Duẫn Hạo dục hỏa đốt người, vỗ mạnh vài cái lên mông cậu, cậu mới ngoan ngoan hơn một chút.Nói gì thì nói, cũng không thể để mọi người biết mình bị cái tên Trịnh Duẫn Hạo kia ăn sạch.Nhưng… ở một mức độ nào đó, ta cũng đã ‘ăn’ hắn rồi, đúng không nhỉ? Nhìn vẻ mặt thất thần của ai đó, Tại Trung bắt đầu suy nghĩ.