“…Cô nhỏ giọng một chút, cậu chủ còn đang ngủ.” “… Giờ không ăn cơm trưa sao?” “… Ai biết? Tối qua lại phát bệnh, đau cả đêm, vừa mới ngủ được một chút, cô đừng đi làm phiền.” Tiếng mưa rơi trên tảng đá, có chút âm thanh như giày cao gót của phụ nữ, bảo mẫu hạ giọng đi xa dần, Thẩm Thiên Úc ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi mở to mắt. Ngực đau đớn đến khó chịu còn mang theo cảm giác buồn nôn bị đè nén. Vì sợ người trong phòng cảm lạnh nên cửa sổ đều đóng hết khiến người không thở nổi. Thẩm Thiên Úc giãy dụa ngồi dậy, tựa vào đầu giường lạnh lẽo. Cảm giác lạnh như băng làm dịu đi cơn đau của hắn. Nhưng chỉ với động tác như vậy cũng khiến hắn chảy mồ hôi ròng ròng. Mưa đêm qua rất lớn, có thể nghe thấy tiếng tí tách trên mái nhà, hôm nay lại nhỏ đi. Thẩm Thiên Úc thất thần nhìn hoa sen xinh đẹp ngoài cửa, nhìn con đường ướt át dưới mưa. “… Bác sĩ nói không chống đỡ được đến sang năm, trên phổi đều là vết nứt, ảnh chụp x-quang giống như người nghiện thuốc lá vài chục năm, không biết có lây…
Chương 57
Trọng Sinh Đến Nông GiaTác giả: Quỷ SửuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Trọng Sinh“…Cô nhỏ giọng một chút, cậu chủ còn đang ngủ.” “… Giờ không ăn cơm trưa sao?” “… Ai biết? Tối qua lại phát bệnh, đau cả đêm, vừa mới ngủ được một chút, cô đừng đi làm phiền.” Tiếng mưa rơi trên tảng đá, có chút âm thanh như giày cao gót của phụ nữ, bảo mẫu hạ giọng đi xa dần, Thẩm Thiên Úc ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi mở to mắt. Ngực đau đớn đến khó chịu còn mang theo cảm giác buồn nôn bị đè nén. Vì sợ người trong phòng cảm lạnh nên cửa sổ đều đóng hết khiến người không thở nổi. Thẩm Thiên Úc giãy dụa ngồi dậy, tựa vào đầu giường lạnh lẽo. Cảm giác lạnh như băng làm dịu đi cơn đau của hắn. Nhưng chỉ với động tác như vậy cũng khiến hắn chảy mồ hôi ròng ròng. Mưa đêm qua rất lớn, có thể nghe thấy tiếng tí tách trên mái nhà, hôm nay lại nhỏ đi. Thẩm Thiên Úc thất thần nhìn hoa sen xinh đẹp ngoài cửa, nhìn con đường ướt át dưới mưa. “… Bác sĩ nói không chống đỡ được đến sang năm, trên phổi đều là vết nứt, ảnh chụp x-quang giống như người nghiện thuốc lá vài chục năm, không biết có lây… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thời gian trôi qua thật mau.Giống như ngày hôm qua, hắn vẫn còn ốm đau, là kẻ đáng thương không ai thương xót, trong nháy mắt, những cái hắn muốn, hắn đều có.Tình thân, tình yêu, tình bạn.Vì sao hắn lại không muốn sửa sang ngôi nhà này? Đem nơi này trùng tu giống như cung điện, xa hoa, xa xỉ, tráng lệ.Bởi vì cho dù nơi này có là bộ dáng gì đi chăng nữa, ở đáy lòng hắn, vẫn là nơi đẹp đẽ nhất.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Thời gian trôi qua thật mau. Giống như ngày hôm qua, hắn vẫn còn ốm đau, là kẻ đáng thương không ai thương xót, trong nháy mắt, những cái hắn muốn, hắn đều có. Tình thân, tình yêu, tình bạn. Vì sao hắn lại không muốn sửa sang ngôi nhà này? Đem nơi này trùng tu giống như cung điện, xa hoa, xa xỉ, tráng lệ. Bởi vì cho dù nơi này có là bộ dáng gì đi chăng nữa, ở đáy lòng hắn, vẫn là nơi đẹp đẽ nhất.
Trọng Sinh Đến Nông GiaTác giả: Quỷ SửuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Trọng Sinh“…Cô nhỏ giọng một chút, cậu chủ còn đang ngủ.” “… Giờ không ăn cơm trưa sao?” “… Ai biết? Tối qua lại phát bệnh, đau cả đêm, vừa mới ngủ được một chút, cô đừng đi làm phiền.” Tiếng mưa rơi trên tảng đá, có chút âm thanh như giày cao gót của phụ nữ, bảo mẫu hạ giọng đi xa dần, Thẩm Thiên Úc ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi mở to mắt. Ngực đau đớn đến khó chịu còn mang theo cảm giác buồn nôn bị đè nén. Vì sợ người trong phòng cảm lạnh nên cửa sổ đều đóng hết khiến người không thở nổi. Thẩm Thiên Úc giãy dụa ngồi dậy, tựa vào đầu giường lạnh lẽo. Cảm giác lạnh như băng làm dịu đi cơn đau của hắn. Nhưng chỉ với động tác như vậy cũng khiến hắn chảy mồ hôi ròng ròng. Mưa đêm qua rất lớn, có thể nghe thấy tiếng tí tách trên mái nhà, hôm nay lại nhỏ đi. Thẩm Thiên Úc thất thần nhìn hoa sen xinh đẹp ngoài cửa, nhìn con đường ướt át dưới mưa. “… Bác sĩ nói không chống đỡ được đến sang năm, trên phổi đều là vết nứt, ảnh chụp x-quang giống như người nghiện thuốc lá vài chục năm, không biết có lây… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thời gian trôi qua thật mau.Giống như ngày hôm qua, hắn vẫn còn ốm đau, là kẻ đáng thương không ai thương xót, trong nháy mắt, những cái hắn muốn, hắn đều có.Tình thân, tình yêu, tình bạn.Vì sao hắn lại không muốn sửa sang ngôi nhà này? Đem nơi này trùng tu giống như cung điện, xa hoa, xa xỉ, tráng lệ.Bởi vì cho dù nơi này có là bộ dáng gì đi chăng nữa, ở đáy lòng hắn, vẫn là nơi đẹp đẽ nhất.