“Ách...... Hảo no bụng đó! ~” Khó khăn vuốt bụng nhỏ tròn tròn, cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu dí dỏm ở trên cỏ xanh mơn mởn lăn lộn. “Lôi Lôi, ngươi đều đã lớn rồi a…, làm thế nào vẫn còn không đổi được những thói quen xấu này đây?” Giọng nữ oán giận xen lẫn bất đắc dĩ đối với cô gái đáng yêu. “Cái gì gọi là thói xấu nha, Xảo Nhi. Ngươi không phải học ta à, hừ! ~” Ném cho cô gái áo trắng một cái xem thường, Hãn Lôi Lôi càng thêm phóng túng ở trên thảm cỏ lăn qua lăn lại, còn thỉnh thoảng phát ra tiếng cười‘ hắc hắc ’ . “Di! ~ Bẩn thỉu, ta mới không cần! ~” Gương mặt Xảo Nhi rõ ràng ghét bỏ, vội vàng nhảy ra xa hơn một thước. “Stop! ~ Cái gì mà bẩn thỉu chứ. Cái này gọi là cảm thụ Thiên Nhiên, cảm thụ hiểu không? ~” Hãn Lôi Lôi từ trên bãi cỏ bò dậy, chỉ vào sân cỏ sớm bị nàng ép tới phải không cỏ khoác lác vô sỉ nói: “Đây chính là gần sát Thiên Nhiên, mà ta nhận thấy nó chẳng qua là một phần tử trong thiên nhiên rộng lớn —— cỏ nhỏ mà thôi. Mà cỏ nhỏ lớn lên trên mặt đất…
Chương 18: Rừng đào, nhà
Đã Từng, Không Cách Nào Biến MấtTác giả: Hạo, Chấp Nhất YêuTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Ách...... Hảo no bụng đó! ~” Khó khăn vuốt bụng nhỏ tròn tròn, cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu dí dỏm ở trên cỏ xanh mơn mởn lăn lộn. “Lôi Lôi, ngươi đều đã lớn rồi a…, làm thế nào vẫn còn không đổi được những thói quen xấu này đây?” Giọng nữ oán giận xen lẫn bất đắc dĩ đối với cô gái đáng yêu. “Cái gì gọi là thói xấu nha, Xảo Nhi. Ngươi không phải học ta à, hừ! ~” Ném cho cô gái áo trắng một cái xem thường, Hãn Lôi Lôi càng thêm phóng túng ở trên thảm cỏ lăn qua lăn lại, còn thỉnh thoảng phát ra tiếng cười‘ hắc hắc ’ . “Di! ~ Bẩn thỉu, ta mới không cần! ~” Gương mặt Xảo Nhi rõ ràng ghét bỏ, vội vàng nhảy ra xa hơn một thước. “Stop! ~ Cái gì mà bẩn thỉu chứ. Cái này gọi là cảm thụ Thiên Nhiên, cảm thụ hiểu không? ~” Hãn Lôi Lôi từ trên bãi cỏ bò dậy, chỉ vào sân cỏ sớm bị nàng ép tới phải không cỏ khoác lác vô sỉ nói: “Đây chính là gần sát Thiên Nhiên, mà ta nhận thấy nó chẳng qua là một phần tử trong thiên nhiên rộng lớn —— cỏ nhỏ mà thôi. Mà cỏ nhỏ lớn lên trên mặt đất… Ba năm sauTrong rừng đào, hoa đào nở thật đẹp. Bên suối trong rừng sâu, chỉ thấy một ngôi nhà gỗ đơn sơ. Từng trận tiếng nói tiếng cười truyền đến, phá vỡ tất cả yên tĩnh .“Mẹ, ba thật là xấu, thừa dịp Sương nhi ngủ đem vẽ mặt của Sương nhi thành dòng suối luôn rồi.” Giọng nữ non nớt tức giận truyền đến.“A nha, ông xã, làm sao chàng có thể vẽ mặt nữ nhi thành như vậy a?” Giọng nữ kiều mị mang theo chút khiếp sợ.“Không có a, Lôi Lôi, đó là nữ nhi xử oan ta! ~” Giọng nam tràn đầy từ tính truyền đến, bên trong lại bao hàm vẻ vô tội.“Mẹ, đừng trách phụ thân a, đó là bởi vì phụ thân quá yêu mẹ.” Một giọng nam non nớt truyền đến, lại mang theo chút nguỵ biện.“A?” Cô gái nghi ngờ (?_?)“Bởi vì phụ thân có nói qua, mẹ là Thủy yêu a, cho nên mới vẽ chân thân của mẹ ở trên mặt muội muội a. Thế này không phải là bởi vì quá yêu sao?”“Ách...... Đúng vậy a Đúng vậy a.” Nam tử vội phụ họa nói. ^^“Ha ha, vậy sao, Vũ nhi thật là ngoan đâu nha. Lại còn thay ba nói chuyện. Thôi đi, ta sẽ không trách con, ai kêu ta độ lượng như vậy đây?” Cô gái dịu dàng nói.“Ừ, nương tử a, gần đây Sương nhi thường oán trách chúng ta không có sinh cho nàng thêm một đệ đệ để khi dễ! ~” Nam tử mỉm cười.“Vậy sao? Vậy chàng định làm thế nào đây?”“Ha ha, đương nhiên là......” Nam tử ôm ngang cô gái lên , trực tiếp đi vào trong phòng,“Đương nhiên là đi tái tạo thêm một đứa rồi…! ~”“Ha ha, tướng công thật là xấu! ~”......Thế nào? Ngạc nhiên hông? Đã biết nam chính là ai chưa nào? O(^_^)OHết trọn bộ
Ba năm sau
Trong rừng đào, hoa đào nở thật đẹp. Bên suối trong rừng sâu, chỉ thấy một ngôi nhà gỗ đơn sơ. Từng trận tiếng nói tiếng cười truyền đến, phá vỡ tất cả yên tĩnh .
“Mẹ, ba thật là xấu, thừa dịp Sương nhi ngủ đem vẽ mặt của Sương nhi thành dòng suối luôn rồi.” Giọng nữ non nớt tức giận truyền đến.
“A nha, ông xã, làm sao chàng có thể vẽ mặt nữ nhi thành như vậy a?” Giọng nữ kiều mị mang theo chút khiếp sợ.
“Không có a, Lôi Lôi, đó là nữ nhi xử oan ta! ~” Giọng nam tràn đầy từ tính truyền đến, bên trong lại bao hàm vẻ vô tội.
“Mẹ, đừng trách phụ thân a, đó là bởi vì phụ thân quá yêu mẹ.” Một giọng nam non nớt truyền đến, lại mang theo chút nguỵ biện.
“A?” Cô gái nghi ngờ (?_?)
“Bởi vì phụ thân có nói qua, mẹ là Thủy yêu a, cho nên mới vẽ chân thân của mẹ ở trên mặt muội muội a. Thế này không phải là bởi vì quá yêu sao?”
“Ách...... Đúng vậy a Đúng vậy a.” Nam tử vội phụ họa nói. ^^
“Ha ha, vậy sao, Vũ nhi thật là ngoan đâu nha. Lại còn thay ba nói chuyện. Thôi đi, ta sẽ không trách con, ai kêu ta độ lượng như vậy đây?” Cô gái dịu dàng nói.
“Ừ, nương tử a, gần đây Sương nhi thường oán trách chúng ta không có sinh cho nàng thêm một đệ đệ để khi dễ! ~” Nam tử mỉm cười.
“Vậy sao? Vậy chàng định làm thế nào đây?”
“Ha ha, đương nhiên là......” Nam tử ôm ngang cô gái lên , trực tiếp đi vào trong phòng,
“Đương nhiên là đi tái tạo thêm một đứa rồi…! ~”
“Ha ha, tướng công thật là xấu! ~”......
Thế nào? Ngạc nhiên hông? Đã biết nam chính là ai chưa nào? O(^_^)O
Hết trọn bộ
Đã Từng, Không Cách Nào Biến MấtTác giả: Hạo, Chấp Nhất YêuTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Ách...... Hảo no bụng đó! ~” Khó khăn vuốt bụng nhỏ tròn tròn, cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu dí dỏm ở trên cỏ xanh mơn mởn lăn lộn. “Lôi Lôi, ngươi đều đã lớn rồi a…, làm thế nào vẫn còn không đổi được những thói quen xấu này đây?” Giọng nữ oán giận xen lẫn bất đắc dĩ đối với cô gái đáng yêu. “Cái gì gọi là thói xấu nha, Xảo Nhi. Ngươi không phải học ta à, hừ! ~” Ném cho cô gái áo trắng một cái xem thường, Hãn Lôi Lôi càng thêm phóng túng ở trên thảm cỏ lăn qua lăn lại, còn thỉnh thoảng phát ra tiếng cười‘ hắc hắc ’ . “Di! ~ Bẩn thỉu, ta mới không cần! ~” Gương mặt Xảo Nhi rõ ràng ghét bỏ, vội vàng nhảy ra xa hơn một thước. “Stop! ~ Cái gì mà bẩn thỉu chứ. Cái này gọi là cảm thụ Thiên Nhiên, cảm thụ hiểu không? ~” Hãn Lôi Lôi từ trên bãi cỏ bò dậy, chỉ vào sân cỏ sớm bị nàng ép tới phải không cỏ khoác lác vô sỉ nói: “Đây chính là gần sát Thiên Nhiên, mà ta nhận thấy nó chẳng qua là một phần tử trong thiên nhiên rộng lớn —— cỏ nhỏ mà thôi. Mà cỏ nhỏ lớn lên trên mặt đất… Ba năm sauTrong rừng đào, hoa đào nở thật đẹp. Bên suối trong rừng sâu, chỉ thấy một ngôi nhà gỗ đơn sơ. Từng trận tiếng nói tiếng cười truyền đến, phá vỡ tất cả yên tĩnh .“Mẹ, ba thật là xấu, thừa dịp Sương nhi ngủ đem vẽ mặt của Sương nhi thành dòng suối luôn rồi.” Giọng nữ non nớt tức giận truyền đến.“A nha, ông xã, làm sao chàng có thể vẽ mặt nữ nhi thành như vậy a?” Giọng nữ kiều mị mang theo chút khiếp sợ.“Không có a, Lôi Lôi, đó là nữ nhi xử oan ta! ~” Giọng nam tràn đầy từ tính truyền đến, bên trong lại bao hàm vẻ vô tội.“Mẹ, đừng trách phụ thân a, đó là bởi vì phụ thân quá yêu mẹ.” Một giọng nam non nớt truyền đến, lại mang theo chút nguỵ biện.“A?” Cô gái nghi ngờ (?_?)“Bởi vì phụ thân có nói qua, mẹ là Thủy yêu a, cho nên mới vẽ chân thân của mẹ ở trên mặt muội muội a. Thế này không phải là bởi vì quá yêu sao?”“Ách...... Đúng vậy a Đúng vậy a.” Nam tử vội phụ họa nói. ^^“Ha ha, vậy sao, Vũ nhi thật là ngoan đâu nha. Lại còn thay ba nói chuyện. Thôi đi, ta sẽ không trách con, ai kêu ta độ lượng như vậy đây?” Cô gái dịu dàng nói.“Ừ, nương tử a, gần đây Sương nhi thường oán trách chúng ta không có sinh cho nàng thêm một đệ đệ để khi dễ! ~” Nam tử mỉm cười.“Vậy sao? Vậy chàng định làm thế nào đây?”“Ha ha, đương nhiên là......” Nam tử ôm ngang cô gái lên , trực tiếp đi vào trong phòng,“Đương nhiên là đi tái tạo thêm một đứa rồi…! ~”“Ha ha, tướng công thật là xấu! ~”......Thế nào? Ngạc nhiên hông? Đã biết nam chính là ai chưa nào? O(^_^)OHết trọn bộ