"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy…
Chương 26
Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo. Những ngày cùng của tháng được nghỉ thì a bỗng dưng dở chứng. "Uyển Uyển e có yêu a k, có thương a k" câu nói này a đã nhai đi nhai lại suốt tuần nay rồi. Lúc nào cũng đeo cô. "A bị sao vậy k thấy e đang thay tã cho con à. A đi ra kia đi." Cô sắp phát điên với a mất thôi. Suốt bốn ngày a mới nghĩ ra tên cho hai bảo bối. Anh trai tên là Lục Thiên Long còn con gái tên là Lục Thiên Ngọc. Ở nhà thì hay gọi con trai là bối bối còn con gái là bảo bảo.( a thiên vị đó)Tháng đầu sau khi sinh con thì phải ở cữ, cô cũng vậy vì là giáo viên nên cô biết người xưa bảo nhau sau khi sinh con không được tắm rửa gội đầu. Bố mẹ chồng cũng khuyên như vậy. Nhưng theo cô biết thì như vậy sẽ k tốt cho bé. "Vợ e cứ nghe theo mẹ đi" a đành khuyên cô. Vừa mẹ nói nhưng cô ậm ừ cho qua, cô không có phản bác nhưng theo tính cách của cô thì cô k nghe. "K được, như vậy sẽ k tốt đâu. A đừng có nói nữa" cô đang bực mình vì gặp cô bạn hay so đo với mình hồi cấp ba, đại học. Tâm trạng cô k tốt, a còn lảm nhảm. "Uyển Uyển e còn giận a sao. A đau có chọc e" hôm nay a cảm thấy cô rất lạ. Cô k hay bực tức linh tinh. "A có rảnh k, tuần sau ý " cô vừa nghe điện thoại xong từ trong phòng con thò đầu ra hỏi. "Chuyện j e, tuần sau a phải về quân đội rồi. Sao vậy" vừa bạn cô mới gọi thông báo cho cô biết tuần sau lớp cô họp lớp, ba năm mới họp một lần nên k được vắng. Cô k muốn đi nhưng k được, cô muốn a đi cùng. "Tuần sau lớp e họp lớp. A k đi được thì thôi vậy. Con e sẽ nhờ bố mẹ trông hộ" cô ngậm ngùi nói. A định nói thêm nhưng con khóc thì đã thấy bóng cô trong phòng. Chiều cô vất con cho a trông, mẹ chồng rủ cô đi mua đồ. Cô tiện đi mua đồ cho buổi họp lớp chung. A thì hậm hực muốn theo vợ đi mua đồ nhưng cô k cho đi. Đành ở nhà vừa bế con vừa than. ( người đau mà dễ thương thế
Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo. Những ngày cùng của tháng được nghỉ thì a bỗng dưng dở chứng.
"Uyển Uyển e có yêu a k, có thương a k" câu nói này a đã nhai đi nhai lại suốt tuần nay rồi. Lúc nào cũng đeo cô.
"A bị sao vậy k thấy e đang thay tã cho con à. A đi ra kia đi." Cô sắp phát điên với a mất thôi.
Suốt bốn ngày a mới nghĩ ra tên cho hai bảo bối. Anh trai tên là Lục Thiên Long còn con gái tên là Lục Thiên Ngọc. Ở nhà thì hay gọi con trai là bối bối còn con gái là bảo bảo.( a thiên vị đó)
Tháng đầu sau khi sinh con thì phải ở cữ, cô cũng vậy vì là giáo viên nên cô biết người xưa bảo nhau sau khi sinh con không được tắm rửa gội đầu. Bố mẹ chồng cũng khuyên như vậy. Nhưng theo cô biết thì như vậy sẽ k tốt cho bé.
"Vợ e cứ nghe theo mẹ đi" a đành khuyên cô. Vừa mẹ nói nhưng cô ậm ừ cho qua, cô không có phản bác nhưng theo tính cách của cô thì cô k nghe.
"K được, như vậy sẽ k tốt đâu. A đừng có nói nữa" cô đang bực mình vì gặp cô bạn hay so đo với mình hồi cấp ba, đại học. Tâm trạng cô k tốt, a còn lảm nhảm.
"Uyển Uyển e còn giận a sao. A đau có chọc e" hôm nay a cảm thấy cô rất lạ. Cô k hay bực tức linh tinh.
"A có rảnh k, tuần sau ý " cô vừa nghe điện thoại xong từ trong phòng con thò đầu ra hỏi.
"Chuyện j e, tuần sau a phải về quân đội rồi. Sao vậy" vừa bạn cô mới gọi thông báo cho cô biết tuần sau lớp cô họp lớp, ba năm mới họp một lần nên k được vắng. Cô k muốn đi nhưng k được, cô muốn a đi cùng.
"Tuần sau lớp e họp lớp. A k đi được thì thôi vậy. Con e sẽ nhờ bố mẹ trông hộ" cô ngậm ngùi nói. A định nói thêm nhưng con khóc thì đã thấy bóng cô trong phòng.
Chiều cô vất con cho a trông, mẹ chồng rủ cô đi mua đồ. Cô tiện đi mua đồ cho buổi họp lớp chung. A thì hậm hực muốn theo vợ đi mua đồ nhưng cô k cho đi. Đành ở nhà vừa bế con vừa than. ( người đau mà dễ thương thế
Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo. Những ngày cùng của tháng được nghỉ thì a bỗng dưng dở chứng. "Uyển Uyển e có yêu a k, có thương a k" câu nói này a đã nhai đi nhai lại suốt tuần nay rồi. Lúc nào cũng đeo cô. "A bị sao vậy k thấy e đang thay tã cho con à. A đi ra kia đi." Cô sắp phát điên với a mất thôi. Suốt bốn ngày a mới nghĩ ra tên cho hai bảo bối. Anh trai tên là Lục Thiên Long còn con gái tên là Lục Thiên Ngọc. Ở nhà thì hay gọi con trai là bối bối còn con gái là bảo bảo.( a thiên vị đó)Tháng đầu sau khi sinh con thì phải ở cữ, cô cũng vậy vì là giáo viên nên cô biết người xưa bảo nhau sau khi sinh con không được tắm rửa gội đầu. Bố mẹ chồng cũng khuyên như vậy. Nhưng theo cô biết thì như vậy sẽ k tốt cho bé. "Vợ e cứ nghe theo mẹ đi" a đành khuyên cô. Vừa mẹ nói nhưng cô ậm ừ cho qua, cô không có phản bác nhưng theo tính cách của cô thì cô k nghe. "K được, như vậy sẽ k tốt đâu. A đừng có nói nữa" cô đang bực mình vì gặp cô bạn hay so đo với mình hồi cấp ba, đại học. Tâm trạng cô k tốt, a còn lảm nhảm. "Uyển Uyển e còn giận a sao. A đau có chọc e" hôm nay a cảm thấy cô rất lạ. Cô k hay bực tức linh tinh. "A có rảnh k, tuần sau ý " cô vừa nghe điện thoại xong từ trong phòng con thò đầu ra hỏi. "Chuyện j e, tuần sau a phải về quân đội rồi. Sao vậy" vừa bạn cô mới gọi thông báo cho cô biết tuần sau lớp cô họp lớp, ba năm mới họp một lần nên k được vắng. Cô k muốn đi nhưng k được, cô muốn a đi cùng. "Tuần sau lớp e họp lớp. A k đi được thì thôi vậy. Con e sẽ nhờ bố mẹ trông hộ" cô ngậm ngùi nói. A định nói thêm nhưng con khóc thì đã thấy bóng cô trong phòng. Chiều cô vất con cho a trông, mẹ chồng rủ cô đi mua đồ. Cô tiện đi mua đồ cho buổi họp lớp chung. A thì hậm hực muốn theo vợ đi mua đồ nhưng cô k cho đi. Đành ở nhà vừa bế con vừa than. ( người đau mà dễ thương thế